Dạo gần đây, ở nhà bạn , nhưng trong khu cứ bằng ánh mắt lạ lùng.
Họ thì thầm bàn tán lưng , khiến khó chịu.
Cho đến một đêm, khi và bạn về đến cửa khu nhà, gặp dì Trương – trong ban quản lý khu phố – đó, ánh mắt đầy do dự hai đứa …
hỏi:
"Dì Trương, chuyện gì ạ?"
Dì Trương thở dài:
"Tiểu Mộc , cháu chia tay với bạn trai ?"
vô cùng ngạc nhiên. Chuyện chia tay với Ngô Thao, ngoài bạn thì ít , dì Trương ?
vội hỏi:
"Dì chuyện đó từ ?"
Sắc mặt dì Trương đổi đôi chút :
"Tiểu Mộc , cháu , dạo gần đây một cặp vợ chồng già ngày nào cũng khắp khu, gặp ai cũng rằng cháu khi nhà đền bù đất thì chê con trai họ nghèo nên đá , còn phá luôn cái t.h.a.i trong bụng. Họ còn , lúc định kết hôn, cháu yêu cầu sang tên căn nhà cho , kết quả giờ đuổi họ khỏi nhà."
xong thì giận sôi m.á.u.
Mẹ kiếp, bịa đặt đến mức đó mà tiểu thuyết cho !
Vặn vẹo sự thật, đổ tội lên đầu .
Ban đầu còn định cho qua, coi như mù mắt, ch.ó c.ắ.n một phát. mà chúng nó quá đáng thật .
Nếu các tình, thì đừng trách nghĩa!
Dì Trương thở dài :
"Tiểu Mộc, hiểu lầm gì ? Dì thấy cháu là cô gái bụng, giống những chuyện đó."
vội vàng giải thích:
"Dì Trương, dì đừng tin họ. Căn nhà đó là họ thuê, của họ . Họ tham tiền đền bù bên nhà cháu, cứ bắt cháu mua nhà cho họ ở Bắc Kinh, còn yêu cầu tên họ nữa. Họ ở nhà thuê mấy năm mà tưởng của , giờ chủ nhà về đòi thì đuổi , chẳng liên quan gì đến cháu cả."
Nghe xong, dì Trương mới thở phào nhẹ nhõm mỉm :
"Dì mà, cháu xinh xắn, hiền lành thế , thể chuyện thất đức như họ .
Cháu yên tâm, dì rõ . Nếu họ đến khu, dì sẽ bảo bảo vệ đuổi thẳng , cũng sẽ rõ chuyện trong nhóm cư dân."
"Trên đời như chứ, chiếm lợi từ nhà gái, bôi nhọ danh tiếng . Tiểu Mộc, cháu ăn gì ? Dì nấu sẵn bánh chẻo đấy, qua nhà dì ăn luôn !"
Ban đầu định từ chối, nhưng từ chối nổi sự nhiệt tình của dì Trương nên đành theo bà về nhà.
—-
Vừa bước , thấy một trai trẻ cao to, vai rộng eo thon, mặc đồ rằn ri và đang đeo tạp dề nấu ăn.
Thấy dì Trương về, :
"Mẹ, mau rửa tay , cơm xong ."
Dì Trương tươi đáp :
"Nấu nhiều một chút, gói thêm bánh chẻo nữa . Hôm nay giới thiệu đối tượng cho con đấy."
sững .
Liếc bạn dì Trương.
Ơ? Chẳng chỉ đơn giản là mời ăn bữa cơm thôi ?
Thế quái nào thành… mai mối ?
Ai xem mắt cơ?
Chàng trai cao to tỏ bất lực:
"Mẹ ơi, mê mai mối cho con thế cơ ?"
Dì Trương kiêu ngạo :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nha-chong-doi-mua-nha-bang-tien-pha-do-nha-cua-toi/5.html.]
"Con xem, 30 tuổi đầu còn yêu. Bao giờ mới bế cháu đây? Chưa dẫn nổi cô gái nào về, mai mối thì chờ ai đến yêu con hả? Con sắp thành ông chú ế vợ đó!"
Chàng trai trẻ chỉ đành khổ gật đầu chào và bạn , đó bê bánh chẻo từ bếp .
thấy ngượng, xuống thì thầm với bạn :
"Này, hoa đào của đến kìa, body kìa, đúng chuẩn luôn!"
Không ngờ bạn bí ẩn:
"Mộc Mộc , thật tớ bạn trai ..."
Hả???
Nếu bạn yêu , thì mai mối hôm nay chẳng là… ?!
Mà mới chia tay cái mối tình rác rưởi bao lâu!
đầu dì Trương, chỉ thấy bà tủm tỉm , ánh mắt tràn đầy hài lòng và… như đang xem con dâu tương lai.
"Tiểu Mộc, ăn cháu, đừng khách sáo, cứ như ở nhà nhé."
Sau đó sang gọi:
"Trương Hạo, con trai thối, mau mang hũ tỏi muối Tết . Ăn bánh chẻo chấm tỏi mới đúng điệu!"
Trương Hạo mang hũ tỏi đặt mặt :
"Nếm thử xem, tỏi muối ngon lắm đấy."
Anh đôi mày rậm, mắt sáng, nụ ấm áp như ánh mặt trời.
bắt đầu thấy yên, vội sang cầu cứu bạn — nhưng cô chỉ mờ ám.
"Cảm ơn nhé!"
Trương Hạo cạnh , thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho .
Không vì đầu óc tỉnh hẳn bản năng tin tưởng “bộ đội”, cứ cảm thấy Trương Hạo mang một cảm giác an kỳ lạ.
Ăn xong, chủ động giúp Trương Hạo dọn bàn.
Anh :
"Đồng chí Mộc, cô nghỉ , để là ."
Nghe thấy từ "đồng chí Mộc", sững .
Đây chẳng cách gọi của từng cứu giúp thời đại học ?
Khi đó, mấy chị đàn chị bắt nạt, một xuất hiện, giúp thoát khỏi họ, còn cởi áo khoác đắp lên cho .
"Đồng chí, cô ? Tên cô là gì? Cần đưa đến phòng y tế ?"
Tóc còn ướt, nước nhỏ xuống từ áo.
cúi đầu nhỏ nhẹ cảm ơn.
Anh nhặt thẻ sinh viên của lên và :
"Lý Mộc. Vậy gọi cô là đồng chí Mộc nhé!"
Lúc đó như con thỏ nhỏ hoảng sợ, suốt đường đưa đến phòng y tế, cũng dám ngẩng đầu.
để thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của .
nhớ mãi cái gọi là “đồng chí Mộc” đó.
Trương Hạo đầy xúc động. Lẽ nào… chính là ?
Ngô Thao từng , đó nghiệp từ lâu mà?
Trương Hạo gật đầu:
"Đồng chí Mộc, cô bây giờ vui vẻ hơn nhiều ."