Nguyệt Thượng Liên Đài - 10 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 11:43:54
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Rất nhanh đó.

 

Hôn kỳ cũng tới.

 

Ta gả Đông Cung.

 

Vương thị dâng thẻ bài xin cung gặp .

 

Ta từ chối ba liên tiếp.

 

Cho đến khi cung nhân bẩm báo:

 

“Tạ phu nhân ngoài cổng cung gần một canh giờ, áo gấm cũng mồ hôi thấm ướt .”

 

Cuối cùng vẫn gặp bà.

 

Bà gầy nhiều.

 

Tóc mai bạc quá nửa, vết thương mặt đóng vảy, kéo dài từ gò má xuống tận khóe miệng.

 

Vị phu nhân quý tộc từng tươi rạng rỡ trong các buổi tiệc năm nào, bỗng chốc như già thêm mười tuổi.

 

“Uyển Nhi, cha con ông … Vết thương trán vẫn lành hẳn. Thái y lẽ sẽ để sẹo. Ông ngại gặp con nên mới để mẫu tới đây.”

 

“Thương thế của phụ thế nào, thái y tự nhiên sẽ chăm sóc. Mẫu cần đặc biệt chạy chuyến .”

 

Giọng vô cùng khách sáo.

 

Vương thị siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay.

 

Chiếc khăn bằng lụa trắng, góc khăn thêu một nhành lan — là năm mười tuổi tự tay thêu tặng bà.

 

Mũi chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo, cánh hoa lan còn giống lá hẹ hơn cả hoa.

 

Vậy mà bà vẫn giữ tới tận bây giờ.

 

“Uyển Nhi, thời gian … mẫu thường xuyên mơ.”

 

“Mơ thấy chuyện lúc con còn nhỏ.”

 

“Mơ thấy năm con bảy tuổi sốt cao, mẫu thức suốt ba ngày ba đêm chăm con. Đến khi con hạ sốt mở mắt , mẫu .”

 

“Mơ thấy năm con mười tuổi thêu chiếc khăn , đầu ngón tay kim đ.â.m đầy lỗ nhỏ mà vẫn hì hì bảo đau.”

 

“Mơ thấy năm con mười bốn tuổi… con yêu nghiệt bước cửa, thứ đều đổi…”

 

“Uyển Nhi… mẫu sai .”

 

“Mẫu lúc nữa, giống như thứ gì che mất mắt, che luôn cả lòng .”

 

“Rõ ràng con mới là con do mẫu sinh …”

 

“Vậy mà mẫu … mẫu …”

 

đến tiếp nữa.

 

Trong lòng gợn sóng.

 

“Mẫu đừng nữa.”

 

“Vết thương vẫn lành hẳn, nhiều cho miệng vết thương.”

 

Vương thị cầm khăn lên nhưng nỡ dùng để lau nước mắt.

 

“Uyển Nhi, con về nhà ở vài ngày ? Viện của con mẫu vẫn luôn cho quét dọn sạch sẽ, thứ bên trong đều hề đổi.”

 

“Cây đàn con dùng lúc nhỏ vẫn còn đó, dây đàn chùng , mẫu cho dây tơ mới. Món bánh hoa quế con thích ăn, phòng bếp ngày nào cũng chuẩn …”

 

“Mẫu , con về nữa. Không vì con chịu tha thứ cho và phụ . Mà là vì con thể quên những chuyện đó. Mẫu , nền gạch trong từ đường lạnh. Mũi tên của Bùi Hằng đau.”

 

“Ngày mặt đầy các phu nhân mà con bản tính hèn hạ, trái tim con đau đến như vỡ nát. Con hận , cũng hận phụ . con cũng thể giống như , tan học xong liền lao lòng nũng nữa.”

 

Lúc Vương thị rời , bà lâu cửa điện.

 

Ánh hoàng hôn kéo cái bóng của bà thật dài, dài tới tận chân .

 

“Mẫu … bảo trọng.”

 

Bùi Hằng cũng tới tìm .

 

Hắn chặn xe ngựa của đường xuất cung hồi phủ.

 

“Uyển Nhi, còn mặt mũi nào để gặp nàng.”

 

Hắn đưa cho một mũi tên.

 

Trên tên khắc hai chữ — “Tạ” và “Bùi”.

 

Đó là khi rời kinh tòng quân, chúng cùng khắc lên.

 

Khi từng sẽ luôn giữ mũi tên bên , đợi đến ngày tự tay b.ắ.n một con nhạn lớn mang tới cầu hôn .

 

Sau , chính mũi tên xuyên qua vai .

 

“Uyển Nhi, ngày hồi kinh mang theo nó tới Tạ phủ, vốn là cho nàng xem…”

 

“Xem , Uyển Nhi, từng quên.”

 

“Sau đó thấy Tạ Đình Lan.”

 

“Ta giải thích chuyện đó thế nào.”

 

“Ngay khoảnh khắc thấy nàng , đầu óc như đổ đầy hồ dán.”

 

“Trong mắt chỉ còn mỗi nàng .”

 

Giọng bỗng trở nên gấp gáp, như thể sợ xong bỏ .

 

“Ba năm ở Bắc cảnh, ngày nào cũng nghĩ tới nàng.”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Nghĩ tới đôi mắt hàng mày của nàng, nghĩ tới dáng vẻ ngón tay nàng lướt dây đàn khi đ.á.n.h đàn, nghĩ tới dáng vẻ nàng mím môi im lặng lúc tức giận.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguyet-thuong-lien-dai/10-het.html.]

“Đó mới là yêu.”

 

“Còn cảm giác với Tạ Đình Lan… yêu.”

 

“Đó là trúng tà.”

 

Ta vén rèm xe lên.

 

Cằm Bùi Hằng lún phún râu xanh, hốc mắt hõm sâu.

 

“Bùi Hằng.”

 

“Tình cảm dành cho bao nhiêu, đặt lên Tạ Đình Lan sẽ biến thành gấp đôi.”

 

“Khi Tạ Đình Lan còn c.h.ế.t, ngay cả tình yêu gấp đôi cũng thể buông là buông, ghét là ghét.”

 

“Vậy còn phần tình cảm chỉ một nửa thì ?”

 

“Phần tình cảm đó vốn chịu nổi gió mưa.”

 

“Hôm nay hối hận, cảm thấy với nên chạy tới chặn xe ngựa.”

 

“Vậy ngày mai nếu gặp một khác khiến rung động, liệu thấy chút áy náy với cũng chẳng đáng là gì ?”

 

“Uyển Nhi, sẽ —”

 

“Chàng sẽ.”

 

Ta cắt ngang lời .

 

“Chàng một .”

 

“Từ nay về , sẽ gặp nữa.”

 

“Nếu lỡ chạm mặt… Bùi tiểu tướng quân cần hành lễ, cứ xem như quen .”

 

Bùi Hằng đuổi theo nữa.

 

Ta tựa thành xe, nhắm mắt .

 

Vết thương cũ vai âm ỉ đau nhức.

 

Chắc hôm nay sắp mưa .

 

Thái t.ử cầm một cây ô chờ cổng Đông Cung.

 

Chúng chậm rãi dọc theo thủy tạ.

 

Đi tới nơi hoa phù dung nở rộ, bỗng dừng bước.

 

“Uyển Nhi.”

 

“Hửm?”

 

“Nàng còn nhớ thời gian ở Thượng Thư Phòng ? Khi đó Tạ Đình Lan ngày nào cũng quấn lấy cô.”

 

Hắn nhíu mày.

 

“Ta luôn cảm thấy một sức mạnh nào đó ép nàng , thích nàng .”

 

“Cảm giác đúng.”

 

“Từ nhỏ ghét khác điều khiển.”

 

“Thứ sức mạnh càng ép, càng cúi đầu.”

 

“Ta nghiến c.h.ặ.t răng, c.ắ.n đến mức trong miệng đầy m.á.u, cố ép bản nàng , đáp lời nàng .”

 

Ánh mặt trời xuyên qua cành phù dung rơi xuống gương mặt , vỡ thành từng mảng sáng nhỏ lấp lánh.

 

Mang theo vẻ đắc ý của thiếu niên, bật .

 

“Trái tim của từ đầu đến cuối vẫn luôn trung thành với chính , cũng trung thành với nàng.”

 

Giống như trẻ con nũng, khẽ kéo tay áo .

 

“Ta cực kỳ lợi hại ?!”

 

Ta ánh mắt sáng lấp lánh của , ánh mắt đầy mong chờ khen ngợi.

 

Ta nhón chân lên, hôn nhẹ lên má một cái.

 

“Phu quân của nam nhân lợi hại nhất thiên hạ.”

 

Tai Thái t.ử Triệu Hành lập tức đỏ bừng.

 

Đỏ như cây phong móng gà ngoài thủy tạ sương thu nhuộm màu.

 

Hắn mặt giả vờ ngắm hoa.

 

bàn tay lén lút nắm lấy tay .

 

Gió tháng mười lướt qua mặt nước, mang theo mùi hương nhàn nhạt đắng của hoa phù dung.

 

Ta chợt nhớ tới điều ước năm xưa từng cầu tượng Bồ Tát ở Vĩnh Hòa Cung.

 

Khi chỉ sống tiếp.

 

Chưa từng nghĩ rằng những tình và yêu thương cướp mất, cuối cùng thể trở về bên theo một cách khác.

 

Bồ Tát chắc hẳn cũng ngờ tới điều đó.

 

nhất định Người thấy .

 

Cành phù dung gió thổi cong xuống, mặt nước gợn lên từng vòng sóng nhỏ.

 

Trong bóng nước phản chiếu, hai sóng vai bên .

 

Tay áo chạm tay áo nàng, đến mức phân rõ là hoa văn mây áo , là hoa sen áo nàng.

 

Dưới mặt nước, đàn cá chép vàng chậm rãi bơi qua, đuôi cá khẽ quẫy tan vỡ bóng dáng của hai .

 

Ánh nước lấp lánh như vụn vàng.

 

(Hết)

Loading...