NGUYỆN KIM TRIÊU - 3

Cập nhật lúc: 2025-07-04 23:31:00
Lượt xem: 3,754

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con ngươi Bùi Hoài Quang đột ngột co rút, lao đến ôm lấy , những khớp ngón tay trắng bệch đè chặt lên n.g.ự.c , run rẩy gọi tên .

 

Máu theo khe hở ngón tay tràn , cầm .

 

Sinh mệnh và nhiệt lượng đang dần rời khỏi thể . Ta nghĩ, e là sắp c.h.ế.t , mà sắp c.h.ế.t hẳn nên để vài lời.

 

đối diện với đàn ông , mười ba năm ân oán cứ thế lượt hiện về.

 

Ta nhớ chúng tái ngộ ở Ninh Châu, nơi đê điều nước Hoàng Hà nhấn chìm, khắp nơi là dân chạy nạn. Ta là duy nhất ngược dòng để tìm , tà váy, gò má, mái tóc đều bùn đất, cành khô và đá vụn quấn lấy. Cành cây khô to bằng ngón cái quệt qua mắt cá chân , rách toạc da thịt, nhưng bước chân hướng về từng d.a.o động.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Sau thiên tai, dịch bệnh hoành hành. Ta đêm đêm thức trắng bên giường , đem món đồ trang sức cuối cùng đổi lấy chút nước sạch để sắc thuốc.

 

Thuốc chan hòa nước mắt, thoa lên đôi môi nứt nẻ của , nghẹn ngào cầu xin:

“Bùi Hoài Quang, đừng c.h.ế.t…”

 

Hắn cứu tế thiên tai, dẹp yên dịch bệnh, triều đình ban thưởng.

 

Chốn quan trường vốn là – khi còn vô danh, ai ngó ngàng, nhưng khi thành tân quý, khắp nơi đều là kết giao.

 

Thượng cấp gả con gái cho , mà là chính thất. Bùi Hoài Quang từ chối. những nguyện của , quả thật nhiều kể xiết.

 

Mẹ chồng cũng nảy lòng tham. Bà từng nắm tay gọi “con gái ruột”, nhưng từ lúc nào thấy xứng với đứa con trai vàng ngọc của .

 

Sau vài đấu trí ngầm, rốt cuộc mất kiểm soát, buột miệng những lời nên :

“Bùi Hoài Quang, đối với cả nhà các đại ân, còn nạp , thấy hổ thẹn ?”

 

Ta , nạp mà là . vẫn trút giận lên .

 

Giận xử lý nổi . Cũng giận bản .

 

Ngươi xem, còn mười sáu tuổi – tuổi dám vượt núi băng rừng, dám chèo thuyền vượt nước lũ tìm . Bao gian nan, bao hiểm họa, dung nhan phai tàn, thế gian chẳng bao giờ thiếu những cô nương mười sáu tuổi.

 

Trò hề khép khi Bùi Hoài Quang quát mắng , thoạt về phía , tưởng thắng. thực chất, như mất từ ngày đó.

 

Về , Bùi Hoài Quang nhiều năm thăng chức.

 

Hắn “thanh lưu” (*quan liêm khiết), nhưng tâm tàn, thủ đoạn độc, ?

Chỉ khi ở nơi cao nhất, mới thể động đến . Nếu , dựa cái gì để “thanh lưu”?

 

Ta xương cứng, nhưng xương mềm.

 

Ta dốc hết tiền bạc, nhân mạch, tài lực để xã giao, lấy lòng các mệnh phụ quyền quý.

 

Hồi mỉa mai :

“Ngươi xu nịnh quyền thế, y như một con bướm hoa, thật hợp bà mối.”

 

Ta cũng chịu yếu thế, đáp trả:

“Dĩ nhiên chẳng bằng Bùi đại nhân của chúng , sinh phúc tướng, co rúc công lao của bà mối, yên mộng vàng.”

 

Hắn phất tay áo bỏ , ném vỡ tách .

 

Rốt cuộc, Bùi Hoài Quang cũng thăng chức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguyen-kim-trieu/3.html.]

 

Không ai , là nhờ chính tích vững chắc, quỳ gối bày tỏ khắp nơi.

 

Chúng chán ghét, ai quan tâm đến ai. Sinh thần , đích may một đôi giày đen nhỏ hơn hai cỡ đưa tặng.

 

Giờ nghĩ thật ấu trĩ, nhưng khi đó cảm thấy hả giận.

 

Chuyện của , đại khái là .

 

Lời yêu, hết những năm yêu nhất.

Lời hận, cũng gào trong những năm cãi vã kịch liệt nhất.

 

Trời đổ mưa phùn xám xịt, như trút xuống từ bầu trời ảm đạm.

 

Trong màn mưa mịt mờ, về phía , bóng dáng núi sông xa xăm, thấp thoáng một tia đèn nơi cố hương.

 

Nơi , cả đời từng về.

 

Cuối cùng, chỉ còn một câu ngậm ngùi, tha thiết:

 

“Bùi Hoài Quang, chôn ở Kim Lăng.”

 

03

 

Mở mắt nữa, phát hiện trùng sinh, về ngày mà chuyện còn bắt đầu.

 

Mẫu nắm lấy tay , ánh mắt hiền từ:

“Ta con chọn một mối hôn sự. Là Nhị công t.ử Tạ gia ở Kim Lăng, dòng dõi vọng tộc, tuổi mười tám, nhân phẩm, gia thế, dung mạo đều xuất chúng, thật là long phượng chi tư.”

 

Đời , lòng sớm đặt nơi Bùi Hoài Quang, chán ghét hôn sự do cha định đoạt, từng gặp mặt. Trước khi danh hôn ước trao, sớm bỏ trốn.

 

đời , chỉ do dự khẽ gật đầu:

“Mọi sự xin theo sự an bài của mẫu .”

 

Ta nghĩ, lẽ nên gả cho Tạ Cảnh.

 

Một là để trọn chữ hiếu với cha . Đời ngang bướng bỏ trốn, khiến phụ mẫu buồn lòng, còn đời đàm tiếu lưng, thật sự bất hiếu. Nay nếu gả cho mà họ khổ tâm chọn lựa, cũng xem như để họ an lòng.

 

Hai là… Tạ Cảnh.

 

Nói cũng hổ thẹn, từng qua dung nhan của , ngay cả một bức họa chân dung cũng . Ta chỉ nhớ rõ vận mệnh yểu tướng của .

 

Đời , phụ từng giận dữ vì bỏ trốn theo Bùi Hoài Quang, thề sẽ gạch tên khỏi gia phả. đến ba tháng, Tạ Cảnh vì công vụ mà nam hạ, chẳng may nhiễm bệnh hiểm ác, c.h.ế.t yểu nơi vùng rừng núi ẩm thấp phương Nam.

 

Về , khi tiền đồ của Bùi Hoài Quang dần sáng sủa, phụ mới thôi giận.

 

Dẫu , cũng : “So với một thiếu phụ trẻ tuổi thành quả phụ, thì còn hơn nhiều.”

 

Khi tin Tạ Cảnh qua đời, thở dài. Ngoài nỗi xót xa mờ nhạt, trong lòng còn dấy lên một chút hả hê đáng hổ.

 

Ta , đó là sự đê tiện trong tâm . Quả nhiên, đời trả giá, tự đ.â.m đầu vực thẳm, để cả thương tích chằng chịt.

 

Loading...