Người tôi yêu thầm đã bị thay thế - Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:29:21
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Góc Nhỏ Của Mây

Phiên ngoại: Thu Trì

1.

Trạch Thu Trì luôn cảm thấy, trong mười tám năm ngắn ngủi sống, thấy nhất chính là trai . Năm tám tuổi, bố ly hôn. Vì quá dữ, vốn mềm lòng đưa theo.

Cậu vĩnh viễn quên ánh mắt mà trai lúc . Vì là cả, nên từ nhỏ Trạch Thu Vũ luôn dạy rằng: bảo vệ em trai, mạnh mẽ, .

Thế nhưng chính đó, khi nắm tay bước khỏi cánh cửa, từ trong ngôi nhà phía truyền đến tiếng trai bật nức nở. Mẹ theo bản năng . , vì sợ sẽ bỏ , nắm thật c.h.ặ.t lấy tay bà. Cuối cùng, nữa.

Chỉ một ích kỷ duy nhất , khiến quãng đời về của , lúc nào cũng sống trong day dứt và hối hận.

2.

Lần đầu tiên chú ý đến Kỷ Tiểu Xuân, là buổi chào cờ học kỳ hai lớp 11.

Trong lễ chào cờ, cô đại diện học sinh lên sân khấu phát biểu. Gió đầu xuân se lạnh thổi qua, giọng cô mềm mại, dịu dàng, nhịp điệu nhanh chậm. Cậu sân lên, đầu tiên trong đời thì “tiếng sét ái tình” chính là cảm giác .

Rồi từ đó… thích cô lúc nào chẳng .

Kỷ Tiểu Xuân thường đến khu ăn vặt cổng trường buổi chiều, giờ tự học buổi tối. Thế là cũng thường đúng giờ sân bóng rổ. Từ dãy phòng học cổng thế nào cũng ngang sân bóng. Cậu khổ luyện ném ba điểm và úp rổ, chỉ hy vọng một lúc nào đó, khi cô ngang qua, sẽ vô tình thấy .

“Chỉ cần thấy một thôi cũng ”, nghĩ.

ai mà thể hiện thích chứ. Kỷ Tiểu Xuân là học bá, thành tích luôn xuất sắc. Còn , tuy tệ, nhưng vẫn cố gắng hơn nữa.

Vậy là nũng với , nhờ tìm cho một giáo viên dạy kèm. Ngày ngày học như lên dây cót, cố gắng đến cùng. Cuối cùng, trong kỳ thi cuối kỳ cuối cùng của năm lớp 11, thấy tên trong top 10 của khối. Tên của Kỷ Tiểu Xuân xếp thứ hai. Còn thứ chín, suýt nữa rớt khỏi top.

Rõ ràng giữa hai cái tên còn cách mấy , vui như lén ăn viên kẹo mật.

“Chờ thêm chút nữa thôi”, nghĩ.

Mùa hè năm với vô cùng khó chịu. Lần đầu tiên phát hiện, thì hai tháng nghỉ hè dài đến thế. Cậu đếm từng ngày một, cuối cùng cũng chờ đến lúc khai giảng.

Lại một buổi lễ khai giảng mới. Lại là Kỷ Tiểu Xuân lá cờ phát biểu.

Cậu cô, trong lòng nghĩ: Khi nào thì tỏ tình đây?

“Tỏ tình”… chỉ riêng nghĩ đến hai chữ đó, tim vui đến mức n.ổ tung.

Rất nhanh, Tết Trung thu đến. Sau Trung thu nửa tháng, sẽ là kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ đầu lớp 12. Cậu nghĩ: Nếu đến lúc đó, tên của và tên của Kỷ Tiểu Xuân ở sát , thì sẽ tỏ tình.

3.

Ngày Trung thu năm đó cũng đúng lúc là sinh nhật , lễ trưởng thành mười tám tuổi. Mẹ dậy thật sớm để chuẩn , một bàn đồ ăn phong phú, bảo đến trường gọi trai về ăn cơm.

Bao năm nay, ít gặp . Dù dọn về thành phố, vẫn luôn tránh mặt , từng đến nhà một . hôm nay thì khác.

Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của cả hai em. Bao năm qua, vẫn luôn nhớ thương đứa con lớn . Vậy là đồ xong liền khỏi nhà. Khi thấy Kỷ Tiểu Xuân lầu dãy học, sững . đến khi thấy cô đang xách một chiếc bánh kem, váy trắng nhẹ nhàng, nụ tươi tắn gọi một tiếng “em trai”, nghẹn lời.

Hôm nay là ngày nghỉ, trong trường gần như chẳng ai. Chỉ trai đang ở phòng vẽ. Thiếu nữ mặc váy trắng, tay cầm bánh kem, mỉm ngọt ngào như , hình ảnh đó khiến những tình cảm giấu kín bấy lâu trong lòng , bỗng chốc dập tắt .

Hóa … cô gái mà nhắc tới — thường đến phòng vẽ — là cô .

Hóa … họ quen từ lâu .

Hóa … cô thích trai của .

Cậu bước lên cầu thang, chỉ vài bậc mà xa cách đến .

Sắp đến tầng bốn, điện thoại chợt reo. Cậu chẳng hiểu thấy như thở phào nhẹ nhõm. Nghe máy xong, hiệu để Kỷ Tiểu Xuân . Đầu dây bên gọi, lấy bánh , hỏi đón . Nghe đến trường, giọng vui giấu .

“Mẹ cố tình xin tiệm bánh thêm một cây nến đó. Hồi nhỏ hai đứa giành cái mà, nào con cũng thua. Hôm nay tiệm bảo chỉ cần chia sẻ bài là tặng thêm nến, ngay. Hai em mỗi đứa một cây.”

Bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn nhớ mấy chuyện nhỏ xíu . Cậu nhịn bật .

Cúp máy xong, nghĩ: Thôi . Đó là mà.

Vì là , nên dù thua, cũng cam lòng. Cậu ở khúc cua cầu thang, tiếp nữa.

Trong đầu tưởng tượng cảnh chắc chẳng bao lâu nữa sẽ chị dâu. Đến lúc đó, sẽ nấp ở cửa cầu thang, chờ họ xuống nhảy hù một cái.

Coi như trả thù nho nhỏ, vì trong lòng vẫn còn chút cam tâm.

Thế nhưng chỉ vài giây , chẳng hiểu tim đập nhanh đến mức bất thường, giống như cái gì đó đè nặng lên n.g.ự.c khiến thở nổi. Tai ù , lòng đầy hoảng loạn. Cậu ôm n.g.ự.c mà chuyện gì đang xảy .

Cho đến khi bên ngoài vang lên một tiếng động thật lớn. Nghe như vật nặng rơi xuống đất. Khoảnh khắc đó, cơ thể phản ứng trong vô thức, chỉ vài bước lao thẳng lên tầng năm.

Cửa phòng vẽ đang mở.Việc đầu tiên thấy là Kỷ Tiểu Xuân ngã nền đất. Rồi là cánh cửa sổ kéo mở toang. Cậu lao đến bên cửa, trong lòng vẫn còn mơ hồ hy vọng. xuống nền bê tông, là cơ thể đang co giật của trai . Máu màu đỏ sẫm lan thật nhanh nền xi măng lạnh.

Trong khoảnh khắc đó, sự cảm ứng kỳ lạ giữa hai em sinh đôi khiến gần như ngã quỵ ngay tại chỗ.

Anh trai của , Trạch Thu Vũ, đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi, tự kết thúc cuộc đời. Cậu còn nữa.

4.

Sau tang lễ của trai, bắt đầu để tóc dài, mặc sơ mi trắng, cố gắng bắt chước dáng vẻ của . Nhìn gương, cảm giác như thể vẫn rời xa .

Đợi đến khi tâm trạng định đôi chút, đến bệnh viện thăm Kỷ Tiểu Xuân và lúc mới , cô mất trí nhớ.

Cô quên mất những ký ức của ngày hôm đó. Cũng quên luôn con trai mà cô từng thích - trai .

Cậu bức ảnh trong điện thoại của cô. Rõ ràng trong ảnh là trai , nhưng cô nhận . Thậm chí còn hiểu lầm đó là .

Trong lòng một giọng thì thầm, như đang dụ dỗ:

“Đừng sự thật. Hãy để cô nghĩ thích là mày.”

chỉ hai giây do dự, lời là:

“Không , thì từ hôm nay, chúng quen nhé.”

“Xin chào, là Trạch Thu Trì.”

Tính thì, đó là đầu tiên nắm tay cô.

“Kỷ Tiểu Xuân, thầm thích lâu .”

Cũng là đầu tiên mặt cô, thật lòng tỏ tình.

Thực , thể giả vờ chính là trai. Có thể kể từng kỷ niệm giữa cô và , từng câu , từng khoảnh khắc, như thể đó là của riêng họ.

nếu ngay cả ký ức của cũng lấy trộm thì thấy thật quá hèn hạ. Rõ ràng là cũng thích cô mà.

Cậu ngốc, gương mặt sức hút với con gái . Ngày , từng nhờ khuôn mặt giống ưu ái ít . Thế nhưng đầu tiên trong đời, thấy gương mặt thật đáng buồn. Bởi vì luôn thích hơn . thích thích .

Tình yêu của hề ít hơn của . Chỉ là trớ trêu , cô gái mà dành hết lòng , trót dành trái tim cho trai .

Cậu dựa danh nghĩa “em trai song sinh” mà hưởng phúc suốt bao năm và cuối cùng, quả báo vẫn về tìm đấy thôi.

5.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-tham-da-bi-thay-the/ngoai-truyen-1.html.]

Kỷ Tiểu Xuân một chiếc đèn l.ồ.ng cá. Ngay khoảnh khắc , lập tức hiểu đó là thứ trai từng .

Hai em họ thật sự khác . Cậu thì giỏi thể thao nhưng chẳng chút năng khiếu nghệ thuật nào. Còn trai thì sức khỏe yếu, nhưng đặc biệt tài trong nghệ thuật.

Tất nhiên đèn l.ồ.ng cá. vì đó là điều Kỷ Tiểu Xuân , vẫn gật đầu đồng ý.

Chỉ là, tay vụng về quá. Cho đến tận lúc cô xuất viện, chiếc đèn l.ồ.ng cá vẫn thành.

Biết tin Kỷ Tiểu Xuân trường, vui lắm. Cậu nhớ lời bác sĩ điều trị của cô từng : vì mất trí nhớ do kích động mạnh, nên thể khi nào cô sẽ hồi phục ký ức. Có thể nhanh, cũng thể một hai năm. Không thể đoán . sớm muộn cũng sẽ nhớ .

Cậu nghĩ, thì trong quãng thời gian ngắn ngủi , hãy giả vờ rằng họ thật sự thích . Đêm đó, trong nhật ký của , :

“Mình giống như kẻ trộm, giả dáng vẻ của , chỉ mong thể từ nơi , trộm một chút niềm vui.”

Sau đó, cố tình với Chu Tùng rằng thích Kỷ Tiểu Xuân.

Cậu rõ cái miệng loe của thằng đó tuyệt đối giữ nổi bí mật.

Khi Kỷ Tiểu Xuân bước lớp tìm , vui đến mức bất chấp. Nghe trêu , ghép và cô thành một đôi cũng vui. Rất vui.

Cậu nghĩ: để ai cũng thích cô cũng mà. Dù chỉ là tạm thời.

Hôm đó cùng Kỷ Tiểu Xuân dạo phố ăn vặt, còn đang nghĩ để khoe một chút phong độ của , khiến cô thiện cảm hơn với . Chỉ là Chu Tùng thật sự quá phiền. Có lẽ vì “cẩu độc ” quá lâu nên ai hạnh phúc cũng khó chịu.

Đợi đến khi nhận lưng im bặt mãi động tĩnh, và thấy Kỷ Tiểu Xuân đang đó, khẽ khàng đưa tay về phía .

“Người đông quá, nắm tay tớ ?”

Lời thì còn , nhưng bàn tay chủ động đưa . Khoảnh khắc nắm lấy tay cô, ai vui đến mức nào.

giây tiếp theo, Kỷ Tiểu Xuân ngẩng mặt , trong mắt là sự xa cách đến đau lòng:

“Trạch Thu Trì, xem, tớ thích… thật sự là ?”

Giấc mơ tan .

“Trạch Thu Vũ là ai?”

Cô cuối cùng cũng nhớ .

“Ăn .”

Sau một lúc lâu, thở dài, như buông bỏ một thứ nặng nề trong lòng.

“Ăn xong, chúng sẽ nốt chiếc đèn l.ồ.ng cá đó. Sau đó, tớ sẽ cho , Trạch Thu Vũ là ai.”

6.

Đêm hôm đó, khi trở về nhà, thấy suốt bao ngày qua vì cái c.h.ế.t của trai mà tự trách đến sưng cả mắt, đầu tiên trong một thời gian dài cảm thấy ghen tị. Cậu ghen với .

Ghen vì nhận tình thương của bố .

Ghen vì Kỷ Tiểu Xuân thích.

Ghen vì thể chiếc đèn l.ồ.ng cá mà mãi chẳng nổi.

Ghen vì ngay cả khi c.h.ế.t , vẫn nhớ thương.

điều khiến hận nhất là chính bản . Tại ? Rõ ràng họ là song sinh mà. Trong suốt từng năm, khi đau khổ đến như , ? Cậu đang gì? Tại một chút dấu hiệu nào cũng nhận .

Anh trai vô duyên vô cớ mà tự sát. Theo kết quả điều tra của cảnh sát đó, mắc chứng trầm cảm từ lâu, chỉ là vẫn luôn miễn cưỡng điều trị. Mãi đến khi bệnh tình trở nên nghiêm trọng, các triệu chứng cơ thể mới dần dần xuất hiện:

Tay run.

Co giật cơ.

Ù tai.

Tức n.g.ự.c, tim đập nhanh, khó thở.

Mất cảm giác thèm ăn, đau dày.

Giảm trí nhớ.

Thích cô độc.

Luôn kéo rèm, sợ ánh sáng…

Nhiều dấu hiệu như , chẳng để ý đến bất kỳ cái nào. Anh khó chịu đến mức nào, đau đớn đến mức nào, . Vậy thì, còn tư cách gì để ghen tị với ? Rõ ràng, đáng trách nhất là mới đúng.

7.

Khi kỳ thi tháng thứ hai của học kỳ đầu lớp 12 kết thúc, cuối cùng cũng thấy tên và tên Kỷ Tiểu Xuân cạnh bảng thành tích.

Rõ ràng đây là điều mong đợi từ lâu, mà khi nó thật sự trở thành hiện thực, trong lòng chỉ còn nỗi buồn vô hạn.

Tối hôm , khi tan học lớp tự chọn, gặp thầy Lưu – từng dạy trai vẽ tranh ngay cổng trường.

Thầy đưa một tấm vé, rằng ngày mai ở trung tâm thành phố sẽ một buổi triển lãm tranh, và bức tranh từng đạt giải của trai cũng trong tác phẩm trưng bày.

Thế là hôm , đến triển lãm.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy bức tranh .

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nó, còn kiềm chế nổi bật ngay tại chỗ.

Trong tranh là bóng lưng của một con trai. Không cao lớn, nhưng vô cùng quen thuộc. Trước mặt con trai là ánh mặt trời ấm áp. Từ góc của vẽ, trông cứ như ánh sáng đang lan tỏa từ chính con trai đó .

“Ta bảo nó vẽ thứ gì đó đẽ một chút. Nó vẽ hai bức.”

Giọng thầy Lưu vang lên phía . Thì ông vẫn luôn đó đợi .

“Một bức tên là Tiểu Xuân và một bức tên là Tiểu Trì. Bức chỉ bóng lưng hướng về ánh mặt trời, ngay cả gương mặt cũng chẳng thấy mà nó đặt tên cho bức là Tiểu Trì.”

Ông nhẹ nhàng tiếp.

“Nó ít kể với chuyện trong nhà, nhưng một đứa em trai.”

“Nó thường nhắc đến em , em vận động , chơi bóng rổ giỏi, nhiều điều nó thì em nó .”

“Sau đó, một tình cờ thấy bảng điểm khối, mới em trai mà nó luôn tới, tên là Trạch Thu Trì.”

Đến khi thầy Lưu xong, mắt nhòe đến mức thể thốt lời.

Cậu đến mức cũng vững.

“Bức tranh đạt giải, nhưng vẽ nó thì còn. Có mua, nhưng đều từ chối.”

Thầy Lưu bước lên, định đưa tay chạm tranh, nhưng cuối cùng bàn tay chỉ dừng lớp kính bảo hộ lạnh lẽo bao bọc bên ngoài.

“Chờ khi triển lãm kết thúc, em thể mang nó về.”

Câu cuối cùng , ông với Trạch Thu Trì.

Bức tranh mang tên Tiểu Trì là vẽ . Trong đôi mắt Trạch Thu Vũ, rời xa thế gian, chính là đứa em tỏa sáng như mặt trời.

Loading...