Người tôi yêu thầm đã bị thay thế - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:28:15
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Góc Nhỏ Của Mây

13.

Thích Trạch Thu Vũ đối với hình như quá mức thuận lợi.

“Ừm? Cậu gì cơ? Tớ thấy.”

Cậu con trai đang vẽ ngẩng đầu .

“Tớ , chẳng trưa nay hẹn xuống lớp chờ tớ ?”

giận đùng đùng chạy từ cửa phòng mỹ thuật , nhưng khi thấy bức tranh giá vẽ của , lập tức im bặt.

“À… tớ quên mất.” Giống như bây giờ mới nhớ .

“Trạch Thu Vũ.” gọi tên , trong giọng vô thức mang theo chút vui vẻ.

“Cậu đang vẽ gì ?”

“Không ?”

Cậu nghiêng sang một bên, để rõ bức tranh giá.

“Vẽ đó.”

Không sai, trong tranh chính là , lúc đang bên cửa sổ phòng mỹ thuật phơi nắng.

Khóe môi cong lên, bao nhiêu giận dỗi tan sạch.

“Vẽ lâu ? Ăn cơm ?”

“Nửa buổi . Chưa ăn, thấy đói lắm.”

Cậu qua loa đắm chìm trong việc vẽ.

“Không , dù cơm cũng ăn.”

quyết cho vẽ tiếp.

“Trạch Thu Vũ, vẽ tớ mà hỏi ý tớ ? Còn vẽ nhanh như , chi tiết vẽ chuẩn ?”

“Ừm, dễ vẽ mà.” Cậu ngẩng đầu.

“Dễ vẽ là chứ?” bắt đầu hài lòng.

“Vì tớ nhiều nên dễ vẽ.”

Tim hụt một nhịp. ho khan hai tiếng, tiện tay kéo rèm cửa phía . Ánh sáng bất ngờ ùa khiến khẽ nheo mắt.

“Cậu lúc nào cũng thích chỗ rèm che ?”

“Không thích sáng, ch.ói lắm.”

Cậu thở dài, cuối cùng đặt b.út xuống, dậy.

“Vậy chẳng chỉ vẽ mặt tối ?”

thấy mục đích của đạt , như một đứa trẻ bày trò thành công. Không ngờ , bất lực chỉ hình trong tranh.

“Tớ ở trong bóng tối nhưng cảnh vật tớ thấy thì .”

Cậu xem , rung động cũng khó.

14.

Chiều cuối hạ, một một dọc con phố ăn vặt trường.

Trước mặt là dòng tấp nập, bỗng vươn tay, khẽ kéo lấy vạt áo .

Cậu dừng một chút, như thể đầu, nhưng vẫn , chỉ một câu:

“Bám cho c.h.ặ.t.”

Là con trai mà sức ăn của Trạch Thu Vũ yếu đến mức khiến lo lắng.

Mỗi ăn, đều cảm giác chỉ đang cố ăn cho đủ để ch.ết đói mà thôi.

“Trạch Thu Vũ, tớ ăn cái .”

Suốt quãng đường, kéo áo bao nhiêu , dừng ở từng quầy đồ ăn.

“Cậu là con trai đấy, ăn ít hả?”

đang nhai viên takoyaki mà ép ăn. Trên mặt còn mang theo chút bất mãn.

“Không món nào thật sự thích.” Giọng lúng b.úng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-tham-da-bi-thay-the/chuong-6.html.]

bất lực lắc đầu:

“Có bệnh dày còn ăn uống như thế, hối hận thì đừng trách.”

Cậu đáp, chỉ lặng lẽ ăn thêm một viên.

Mua xong đồ, khuôn viên trường, trò chuyện với .

, thầy Lưu bảo sẽ lấy tranh của thi ? Cậu vẽ xong ?”

“Gần xong . Tuần thầy bảo mang dự thi.”

“Có giải ?”

“Không . Khả năng nhỏ lắm.”

“Không thể tự tin chút ?”

“Không thể.”

“Haizz, đúng là chịu luôn…”

còn càm ràm xong thì bên sân bóng rổ vang lên tiếng hét: “Trạch Thu Trì!”

Cả hai chúng đều dừng chân sang. Một thiếu niên mặc áo bóng rổ vàng rực bật nhảy, cú úp rổ đến mức cả sân hét ầm lên.

“Em đang chơi kìa.”

trai tỏa sáng sân, đưa tay chọc chọc Trạch Thu Vũ.

“Không qua xem ?”

Không thấy phản ứng, nghiêng đầu sang. Có lẽ để tránh nhầm lẫn, luôn giữ mái tóc dài che mắt, mặt ai cũng đeo kính gọng đen, quần áo chỉ xoay quanh ba màu đen, trắng, xám, trái ngược với em năng động .

Từ góc của lên, thấy ánh mắt gọng kính .

“Những thứ Tiểu Trì thích tớ đều .”

Cậu nhỏ, xoay tiếp tục bước về phía tòa nhà dạy học.

“Này, nhanh thế!”

“……”

Đi đến tận cửa phòng mỹ thuật, vẫn một câu. Đến nơi, chặn :

“Bỗng dưng im lặng ? Giận ?”

“Không.”

“Vậy là ?”

nhân lúc đề phòng, nhón chân, định thẳng mắt .

“…”

Cậu theo phản xạ lùi một bước, nghiêng đầu tránh ánh mắt .

“Tim đập nhanh quá… chắc ảnh hưởng.”

“Hả? Tớ ảnh hưởng gì chứ?”

“Cậu chọc giận tớ.” Cậu nghiêm túc .

“Được , so với em trai nữa.”

chọc , tránh sang một bên để mở cửa phòng.

“Rồi, đưa hết đồ ăn đây.”

Biết sắp vẽ, đưa tay định lấy đồ để mang về chia cho bạn cùng bàn.

“Tay run gì thế?”

tưởng vẫn còn giận.

“Chắc lạnh quá.” Cậu tùy tiện viện cớ nhét hết đồ ăn tay .

“Xạo, giờ mới tháng chín thôi.”

“Vậy chắc do vẽ nhiều quá, mệt.”

“Thế thì hôm nay nghỉ sớm .”

“Không . Tranh dự thi vẽ xong hôm nay.”

“……”

là một đứa bướng bỉnh hết t.h.u.ố.c chữa!

Loading...