Người tôi yêu thầm đã bị thay thế - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:27:23
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6puDY5GoVe

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Góc Nhỏ Của Mây

11.

Khi chúng phòng vẽ, trời bên ngoài tối hẳn. Bức tranh vẫn trong góc phòng, đơn độc như cũ.

“Còn ba mươi phút nữa mới tiết tự học tối. Hơi gấp, nhưng chắc vẫn kịp tô màu. Chu Tùng, đừng về, ở giúp cái.”

Vừa dứt lời, như dự đoán, tiếng phàn nàn lập tức vang lên:

“Anh ơi, còn nhân tính ? Mai cái đèn ?”

“Không .”

Giọng nghiêm túc, sang :

“Cậu cạnh bọn tớ .”

Sau đó bất lực :

“Xin , tớ khéo tay như tớ. Không bằng .”

Cậu … thừa nhận .

“Không .” khẽ lắc đầu. Đã đến mức , cũng vội thêm một chút.

Phần khung đèn l.ồ.ng cá dán xong, chỉ còn thiếu lên màu.

“Cũng may là mất trí nhớ,” Thu Trì cầm cọ lên, động tác còn vụng về, như tán gẫu:

“Chứ thì chắc tớ chẳng lừa nổi dù chỉ một ngày.

“Tớ và tớ, từ nhỏ giống . Sinh đôi đa đều sinh non. Lúc sinh , tớ tới hai ký, nhẹ hơn tớ mấy trăm gram. Mẹ bảo trông như con mèo con, yếu đến mức b.ú còn chẳng sức. Anh tớ từ bé bệnh suốt, khoẻ bằng tớ. Nghĩ cũng thấy , chắc trong bụng tớ tranh mất dinh dưỡng của .”

lặng lẽ , thấy cả Chu Tùng cũng ngạc nhiên khựng một chút, cuối cùng gì, chỉ im lặng tô màu tiếp.

“Còn tớ thì ngược . Từ nhỏ khoẻ, hiếu động, năng lượng vô biên. Hồi đó nhà còn khá, kìm nổi, thế là cho tớ học đủ thứ lớp năng khiếu. Về đến nhà, tớ lúc nào cũng háo hức hỏi hôm nay tớ học gì. Anh sức khoẻ yếu, chẳng môn nào tham gia . Tớ thì học, chỉ nhà .

tớ chẳng kể gì cho , còn thầm ghen tị vì bố chăm hơn do cơ thể yếu”.

“Rồi đó, bố tớ đầu tư thất bại, gia cảnh sa sút. Bố bắt đầu cãi liên miên. Đến ngày họ ly hôn, tớ gần như ngất . Tớ nghĩ: Xong . Bố vốn thương hơn vì yếu, ly hôn , chẳng cả hai sẽ bỏ tớ ?”

Cậu nhạt, giọng nhỏ :

ngờ, chọn tớ. Bỏ tớ cho bố.”

Cậu mà như , mang theo chút tự giễu:

“Hôm , tớ , tớ c.ắ.n răng chịu đựng, . Anh dũng cảm lắm. Còn tớ thì . Tớ chỉ . Giờ nghĩ , chắc chọn tớ vì bố còn công việc định. Anh tớ với sức khoẻ mà theo thì chỉ khổ.”

Cậu ngừng một lúc. Quả thật, tình yêu của cha dành cho con là để nghĩ đường dài. đối với một đứa trẻ, ai bỏ , ai chọn sẽ ghi nhớ cả đời.

“Sau tái hôn. Dượng tớ là thanh mai trúc mã của , yêu từ thuở nhỏ. Mẹ trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, nên còn coi trọng tình yêu như . Rồi họ kết hôn, sống cũng hạnh phúc, còn sinh thêm cho tớ một đứa em gái. Dượng thương , nên thương cả tớ. Tớ lớn lên trong một gia đình ấm áp như từng nghĩ đến việc tớ sống thế nào.”

Cậu ngừng tay, bàn tay cầm cọ siết đến trắng bệch.

“Không… thể là từng nghĩ chứ. Tớ chỉ là… tự lừa thôi. Bố ruột tớ đó cưới vợ mới, sinh thêm con trai. Những ít ỏi tớ gặp tớ, từng nhắc đến bố một câu. Sau đó cũng về bản nữa, chỉ hỏi chuyện của tớ”.

“Cho đến hai năm , dượng tớ chuyển công tác, cả nhà về đây. Tớ chuyển về trường . Tớ vui lắm, nghĩ là cuối cùng học chung với . bảo đừng đến gần quá.”

Cậu hít sâu một .

“Về tớ mới , khi tớ chuyển đến, ngay đầu năm lớp 10, một nhóm học sinh ở trường bắt nạt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-tham-da-bi-thay-the/chuong-5.html.]

Tim như ai bóp c.h.ặ.t. bật dậy, bước nhanh về phía , mắt đỏ lên:

“Sau đó thì ? Cậu giúp ?”

“Tớ giúp.”

Cậu , mắt cũng đỏ.

“Tất nhiên tớ giúp. Tớ học taekwondo từ nhỏ. Hôm tớ kéo Chu Tùng và mấy đứa nữa, đ.á.n.h chúng một trận nhớ đời. Chúng sợ, hứa đụng tớ nữa. tớ gì khi tớ kể chuyện đó ?”

Giọng nhỏ dần, run nhẹ:

“Anh : Tiểu Trì, đừng nữa. Nếu em thương sẽ buồn”.

“Cậu xem… bao nhiêu năm , nghĩ tớ . tớ chứ. Nếu đổi là tớ tớ chắc cũng sẽ hận.”

Nói , đưa cọ cho .

“Chỉ còn vẽ mắt thôi. Cậu .”

Nhìn chiếc đèn l.ồ.ng cá gần như thành, cầm lấy chiếc cọ, khom vẽ mắt lên đèn.Và ngay lúc đó, khẽ , giọng nghẹn ở ngay bên tai:

“Là tớ thì ? Tớ gương mặt giống hệt . Anh thì tớ cũng . Nên… là tớ thì ?”

gì. Chỉ lặng lẽ vẽ nốt đôi mắt cho chiếc đèn cá.

Khi Thu Trì thắp sáng tâm đèn, ánh sáng bùng lên, gương mặt quen thuộc mắt. Và cuối cùng nhớ tất cả. phân biệt họ .

Người từng , đưa chiếc đèn l.ồ.ng cá cho , chúc năm nào cũng “ dư” là Trạch Thu Vũ. Người thầm thích cũng là Trạch Thu Vũ.

“Không …”

khi điều đó, nhưng mở miệng, nước mắt rơi. Giọng run đến mức gần như nghẹn :

“Không … thì …”

Tất cả, nhớ . Đêm Trung Thu tháng , vốn định đến phòng vẽ để thú tội với Trạch Thu Vũ mà…

12.

Lần đầu tiên chú ý đến Trạch Thu Vũ là đầu năm lớp 11. Hôm đó trực nhật, phân công dọn dẹp phòng mỹ thuật. Khi đang lau bảng thì phía bỗng vang lên tiếng xì xào. còn kịp thì bên tai xuất hiện một giọng nam lạnh nhạt nhưng rõ ràng:

“Để .”

Một bàn tay thon dài lấy khăn lau bảng khỏi tay . đầu , thấy một nam sinh lạ mặt đang lưng. Trong tay còn của là một cuốn tập vẽ khổ lớn, cố ý che phía .

Lúc đó mới sực nhận hôm nay mặc váy ngắn, mà hành động giơ tay lau bảng khi nãy đúng là nguy hiểm. Trong phòng mỹ thuật còn vài bạn về, mà một nửa là con trai. Sau gáy nóng bừng lên. bước lùi một chút, khẽ :

“Cảm ơn .”

“Không gì.”

Cậu lau xong bảng, đặt khăn xuống đầu bắt gặp ánh mắt gọng kính đen mái tóc mái dài. Phản ứng đầu tiên của là: Đẹp trai quá.

Mặt nóng lên, nhỏ giọng hỏi:

“Bạn tên gì ?”

“Trạch Thu Vũ.”

Cậu trả lời nhỏ, xong tên thì cũng hỏi tên , chỉ lặng lẽ bước xuống bục giảng.

A… Trạch Thu Vũ. Sao quen quen nhỉ? Mãi về , khi bạn cùng bàn nhắc đến nam thần học đường nổi tiếng của trường, mới sự quen thuộc đến từ .

Bảo trai như ,thì trai của nam thần.

Loading...