Người tôi yêu thầm đã bị thay thế - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:26:13
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch: Góc Nhỏ Của Mây
6.
Sau khi xác nhận cơ thể còn vấn đề gì, bố cho phép xuất viện, dù đang là năm cuối THPT, thời gian quý hơn vàng.
Ngày đầu tiên trường, như thường lệ, ăn trưa xong liền mang sách bài tập . Vừa nghĩ: lát nữa nên qua lớp Trạch Thu Chì tìm nhỉ? Kỳ thi tháng đầu tiên của học kỳ sắp đến , chắc cũng đang vùi đầu ôn bài nên mới thời gian đến bệnh viện thăm .
Không kịp đề phòng, bạn cùng bàn đột nhiên hỏi, giọng đầy ngạc nhiên:
“Ủa, Tiểu Xuân, hôm nay lên phòng vẽ nữa ?”
“Phòng vẽ?”. ngẩng đầu ngơ ngác.
“Tớ đây lên phòng vẽ á?”
Trường để tiết kiệm thời gian cho học sinh khối 12 nên lớp học đều ở tầng 2. Phòng vẽ thì tận tầng 5, ngoài giờ trực nhật, hầu như chẳng bao giờ lên đó.
“Có mà. Trước đây trưa nào cũng lên phòng vẽ. Có lúc mười mấy phút, lúc hẳn một tiếng. Tớ còn sợ chểnh mảng học tập, mà bảo gì… “lao động kết hợp nghỉ ngơi, lên đó xem vẽ để thư giãn.”
“Câu đó thật sự là tớ hả?”. mù mờ.
thư giãn chẳng cứ tại chỗ ngủ một lát là xong ? Leo lên tận tầng 5? Một chuyến lên xuống đủ để thêm hai câu trắc nghiệm đấy!
“Thì đúng . Tớ còn thắc mắc, là tranh trong phòng vẽ hấp dẫn , đang vẽ trong phòng vẽ hấp dẫn nữa”.
Cậu nháy mắt đầy ẩn ý.
Tức thì hình ảnh đôi bàn tay gọt chì trong ký ức hiện lên. quên mất, Trạch Thu Chì vẽ. Vậy, tám phần là vì “ đang vẽ” mà lên phòng vẽ .
Tai nóng lên một chút. giả vờ bình tĩnh đặt b.út xuống:
“Nói linh tinh gì chứ, tớ cái đầu yêu đương mê trai !”
trong lòng nhỏ giọng phản bác: Xin ! Thật đúng là .
Sau khi xong một đề thi thử, thấy thời gian nghỉ trưa vẫn còn nửa tiếng, tùy tiện kiếm cớ vệ sinh. Dưới ánh mắt “ hết nhưng ” của bạn cùng bàn, bình thản đến cửa phòng vẽ tầng 5.
Giờ nghỉ trưa, phòng vẽ gần như ai. đến nơi, tiếng chuyện bên trong vọng :
“Ê ê ê, chỗ tô màu lem ! Cậu , Trạch Thu Chì? Không thì để , mà sốt ruột!”.
“Cậu im . Chính vì cứ la hét bên cạnh nên mới tập trung .”
Giọng nam quen thuộc đáp , còn đường hoàng, Trạch Thu Chì.
bật . Thảo nào dạo thấy , hóa chỉ bận ôn thi mà còn bận đèn l.ồ.ng cá cho .
định đẩy cửa bước thì trai tiếp tục:
“Trời đất ơi, đúng là kiếp thiếu nợ . Giờ nghỉ trưa quý như vàng mà kéo đến đây cái đèn l.ồ.ng cá quái gì.”
“Này, đại thiếu gia của trường, đèn l.ồ.ng cá cho ai ? Gần đến lễ Độc Thân đó nha, đừng âm thầm bạn gái nha!”
Tay đặt cửa bỗng khựng . c.ắ.n môi, xem Trạch Thu Chì sẽ trả lời thế nào.
“Hỏi linh tinh.”
Một lúc lâu, Trịch Thu Chì bật , giọng nhẹ mà chút bất đắc dĩ:
“Nếu bạn gái thì cần gì tốn công thế ?”
“Ừ đúng , giỏi, cao quý, thư tình chất đầy ngăn bàn!”
Giọng châm chọc thiết, hề chút ác ý.
“Nói thật , giờ thấy để tâm cô gái nào như . Rốt cuộc cho ai?”
Nghe , Trạch Thu Chì thở dài như già mười tuổi:
“Nói thật với , dạo sở thích của là ch.ó l.i.ế.m cho . Mơ ước là l.i.ế.m đến cuối cùng thì cái gì cũng . Cái đèn l.ồ.ng cá là cho nữ thần của . Chỉ với thôi, đừng đồn ngoài.”
“Hả???”
Cậu bạn rõ ràng sững . Rồi tiếng bùng nổ khắp phòng vẽ.
cố nhịn , đẩy cửa bước , đúng lúc ánh mắt Trạch Thu Chì sang.
“Đấy.”
Cậu đặt chiếc khung đèn l.ồ.ng cá đang tô xuống, nhướng mày , nghiêm túc bừa:
“Cậu to quá, nữ thần của đến xử kìa.”
“Pff”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-tham-da-bi-thay-the/chuong-3.html.]
Lần thật sự nhịn nổi nữa.
7.
Khi giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, khe khẽ hát, tâm trạng đến mức bay luôn về lớp.
“Ô hô, gặp vẽ tranh về đấy hả?”. Vừa thấy , bạn cùng bàn nháy mắt trêu chọc.
“Tào lao, vẽ tranh thì gì để xem chứ.”
Miệng thì , mà trong đầu hiện lên đôi mắt đang mỉm của Trạch Thu Chì. Làm mà cho …
“Nếu chẳng gì thì bớt cho nhờ.”
Nói , bạn cùng bàn bỗng ghé sát , thì thầm bên tai :
“Tớ nhỏ của tớ ở phòng giáo vụ , tháng , đúng ngày nghỉ Trung Thu, một học sinh nhảy lầu t.ự t.ử từ phòng vẽ. Ch.ết tại chỗ.”
“Gì cơ?”
dọa đến run cả .
“May là đang kỳ nghỉ, trường ai. Nghe bảo chuyện bưng bít . Tớ cũng chỉ lúc ông uống nhiều mà buột miệng .”
Vừa , cô liếc quanh khẽ khàng:
“Cậu đừng kể cho ai đấy.”
“Tớ .”
gật đầu, rõ chuyện thể bừa, nhưng hiểu trong lòng dâng lên một sự tò mò khó tả.
“Cái nhảy lầu đó là học sinh năm nào? Tên gì?”
“Cậu hỏi gì?”. Cô đầy khó hiểu.
“Hình như cũng là khối 12, học khối Mỹ thuật. Bình thường ở trong phòng vẽ, nghỉ lễ cũng về nhà. tên thì tớ nhớ. Mà hình như giờ cũng chẳng ai nhắc đến đó.”
“Sao thể .” buột miệng phản bác.
“Chỉ cần từng tồn tại thì để dấu vết chứ.”
“Ai , chắc là ai để ý thôi”. Cô qua loa.
Một câu nhẹ tênh, mà tim nhói lên một cách kỳ lạ.
“À đúng , đây lên phòng vẽ mà đúng ? Biết từng gặp đó ?”
cố gắng nhớ . ký ức về những trong phòng vẽ đều mơ hồ. Tất cả đều mặc đồng phục, chẳng nhớ nổi ai hết.
“Tớ… nhớ.”
“À đúng, mất trí nhớ còn gì.” Cô mới sực nhớ điều đó.
“Thôi kệ, cũng chẳng quan trọng. Không nhớ thì thôi.”
Không đúng. Có gì đó sai sai. thật sự từng gặp đó ?
Trong đầu bỗng hiện cảnh trong phòng vẽ khi nãy: Trạch Thu Chì đang cầm cọ, nghiêng đầu , nụ phảng phất ánh nắng chiều rọi từ cửa sổ lưng. Khung cảnh quen thuộc, quen thuộc… mà thấy chút xa lạ? Cậu học sinh t.ự t.ử từng gặp? Hay là quên mất ? Nếu từng gặp, vì nhớ?
Bỗng gì đó vụt qua trong đầu. nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn cùng bàn, giọng gần như run lên:
“Cậu đó t.ự t.ử ngày nào?”
“Trung… Trung Thu chứ ngày nào? Cậu ?”. Bạn cùng bàn dọa sợ.
Phải . Trong bệnh án cũng ghi, đưa viện vì đột nhiên hôn mê đúng ngày Trung Thu. Không thể trùng hợp đến thế . ngất đúng hôm đó. Người cũng c.h.ế.t đúng hôm đó.Và đó ngày nào cũng lên phòng vẽ giờ nghỉ trưa.
Linh cảm mách bảo, ký ức của , khả năng liên quan đến học sinh đó. vì ? và liên quan gì? Rõ ràng hôm đó, đến trường để tỏ tình với thích cơ mà. Khoan! Tỏ tình. Hôm đó là Trung thu. Cả trường đều nghỉ. Vậy tại chọn một ngày nghỉ để đến trường tỏ tình với Trạch Thu Chì?
“Reng reng reng”. Chuông hết giờ nghỉ trưa vang lên.
đột ngột bật dậy, lao ngoài như một cái bóng.
“Ơ! Sắp học , ?!” Bạn cùng bàn gọi với theo.
“Tớ khỏe! Đi phòng y tế!”
ném một câu, lách qua cô giáo Ngữ Văn đang bước lớp.
Tim đập như trống. lao thẳng lên tầng 5, nhanh đến mức gần như còn thở. Mở cửa phòng vẽ nữa, bên trong ai. Cơn gió thổi qua hành lang rèm cửa hất nhẹ lên. Chiếc đèn l.ồ.ng cá đặt bên cửa sổ, đúng như Trạch Thu Chì lúc nãy: Tan học buổi tối sẽ tô tiếp.
bước nhanh đến chiếc bàn, chiếc đèn l.ồ.ng cá. Khung tre, giấy dán, họa tiết vảy cá mới vẽ một nửa. Màu cũng là màu đỏ yêu cầu. ! Nó giống trong ký ức. Quan trọng nhất: quá . Đây thật sự là đèn l.ồ.ng cá Trạch Thu Chì ? Một thứ từng , nữa hơn hợp lý ?
Trong giấc mơ, chiếc đèn l.ồ.ng cá đưa tinh xảo đến mức chỗ nào chê :vảy cá rõ nét, màu sắc rực rỡ, thắp sáng lên đến nín thở. Còn cái đang đặt mắt , chỉ cần là còn non tay. mím môi, đặt chiếc đèn l.ồ.ng cá xuống. Cuối cùng, hiểu nguồn gốc của cảm giác xa lạ lúc nãy. Người chiếc đèn cá trong giấc mơ thật sự là Trạch Thu Chì ?