Người Rau - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:27:15
Lượt xem: 1,337

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngày hôm nay khi lấy thịt, dân làng ai nấy đều hoang mang lo sợ, chẳng còn ai thèm khát thức ăn nữa.

 

Bọn họ xôn xao bàn tán, hẹn mà cùng nhớ tới vị trưởng thôn đời thứ hai của thôn Từ Vũ.

 

Trước khi chế độ rau ở thôn Từ Vũ xác lập, vị trưởng thôn đó từng nghĩ tới việc dùng gia súc để thế.

 

Bọn họ ăn sạch sành sanh tất cả gia súc thể ăn trong làng.

 

Cuối cùng chỉ còn ch.ó giữ nhà và trâu cày ruộng.

 

đối với những nông, trâu quý giá vô cùng.

 

Bọn họ nỡ g.i.ế.c trâu nên liền tay với ch.ó .

 

Do trưởng thôn dẫn đầu dân làng, g.i.ế.c thịt con ch.ó đầu tiên.

 

Ngay đêm đó, tiếng ch.ó sủa vang lên ngớt khắp thôn Từ Vũ.

 

Những tham gia g.i.ế.c mổ đều c.h.ế.t một cách ly kỳ.

 

Còn vị trưởng thôn đời thứ hai- trực tiếp cầm d.a.o thì bầy ch.ó tập trung c.ắ.n xé đến m.á.u thịt be bét. Khi dân làng chạy tới, trưởng thôn chỉ còn bộ xương.

 

Mà những con ch.ó ăn thịt , khóe miệng con nào con nấy đều dính m.á.u. Chúng chễm chệ trong sân nhà trưởng thôn, hung tợn trừng mắt đám dân làng chạy tới.

 

Bảy ngày , bầy ch.ó tụ tập ở nhà trưởng thôn mới lượt rời .

 

Bọn họ cho rằng hành vi g.i.ế.c ch.ó của chọc giận thần linh nên mới ch.ó báo thù.

 

Kể từ đó, thôn Từ Vũ bao giờ dám g.i.ế.c thêm bất kỳ con ch.ó nào nữa.

 

Thật đó chẳng là chọc giận thần linh gì cả, mà là những chú ch.ó thông hiểu tính ý thức nguy hiểm nên mới đoàn kết để chống con .

 

Đó chỉ là đòn “dằn mặt” của chúng dành cho con mà thôi.

 

Khi Từ Lương Cung và cha c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, tuy bên cạnh ch.ó nhưng chung quy cũng là cái c.h.ế.t ly kỳ, khiến bọn họ nhớ đoạn quá khứ quỷ dị . Dân làng ai nấy đều kìm nỗi sợ hãi.

 

Chó còn đoàn kết. Xem thôn Từ Vũ chẳng bằng loài ch.ó.

 

12

 

Mắt thấy tiếng bàn tán ngày càng lớn, trưởng thôn cuối cùng nhịn lên tiếng:

 

"Việc m.á.u thịt Uyển Nương thể hồi phục chính là phúc trời ban cho thôn Từ Vũ chúng ! Cả nhà Từ Lương Cung c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử là do bọn chúng âm mưu trộm cắp Uyển Nương, định cắt đứt đường sống của chúng nên mới trời phạt!"

 

Vẻ mặt ông trang nghiêm, quỳ xuống đài tế, trịnh trọng dập đầu.

 

Dân làng thấy thế cũng do dự quỳ xuống theo.

 

Để trấn an lòng dân, trưởng thôn cắt hẳn thịt ở hai bên đùi.

 

Rất nhiều đều ăn miếng thịt mà họ hằng mong nhớ.

 

Có lẽ do thỏa mãn cái bụng, tiếng bàn tán của dân làng cũng dần nhỏ .

 

Từ Lương Cung cũng c.h.ế.t bên ngoài thôn Từ Vũ. Có lẽ đúng như lời trưởng thôn , trời phạt.

 

Sau khi dân làng giải tán, trưởng thôn cũng rời .

 

Trước khi ông để vài canh gác quanh đài tế.

 

Ta thầm nhạo ông tật giật . Bây giờ hầu như cả thôn đều m.á.u thịt của khả năng tái sinh. Đối với những kẻ đói khát đến cùng cực mà , họ sẽ chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của khác .

 

Đợi đến khi trời tối hẳn, Tinh Tinh và Đản Hoàng chạy tới đài tế.

 

Mắt Tinh Tinh sưng, vẻ như lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-rau/chuong-6.html.]

 

"Mẫu , khi nào đưa con ... bọn họ là ..."

 

Đôi mắt trẻ thơ thật thuần khiết nhưng bắt buộc để con bé thấy cái ác của thế gian .

 

Sự lương thiện mù quáng vốn dĩ chẳng bảo vệ bất kỳ ai, thậm chí là cả chính .

 

Ta bảo con bé và Đản Hoàng xích gần một chút.

 

Bởi vì nhanh thôi, thôn Từ Vũ sắp trời đổi đất .

 

"Con thích ở nhà trưởng thôn ?"

 

Tinh Tinh lắc đầu, chút tủi : "Ngày nào trong nhà trưởng thôn cũng nhiều . Con thích ông ..."

 

"Không thích thì tối nay ở bên cạnh mẫu ."

 

"Vâng ạ!"

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tinh Tinh vui. Cái đuôi của Đản Hoàng vẫy tít mù, thiết cọ cọ .

 

Đợi khi một một ch.ó đều ngủ say bên cạnh , oán khí quanh bắt đầu tụ .

 

Chúng cẩn thận từng li từng tí tránh né con bé và ch.ó.

 

Chỉ trong chớp mắt, oán khí liền hóa thành bộ dáng của Từ Lương Cung ngay mặt .

 

"Đi , g.i.ế.c cho sạch sẽ."

 

13

 

Trưởng thôn c.h.ế.t .

 

Nghe Từ Lương Cung vốn chôn cất nay đội đất sống , chạy tìm ông báo thù. Đến giờ vẫn còn đang trong sân nhà trưởng thôn.

 

Giống như bầy ch.ó tới tìm kẻ thù năm xưa, ăn trưởng thôn đến mức còn hình .

 

Khi tới nơi, vẫn còn đang ngậm một cánh tay gặm ngon lành.

 

Cảnh tượng dọa cho dân làng chạy tán loạn. Đến khi kẻ to gan nữa thì chẳng thấy bóng dáng Từ Lương Cung !

 

Bọn họ đồn rằng nhà họ Từ c.h.ế.t t.h.ả.m.

 

Mà cái c.h.ế.t của nhà họ Từ thoát khỏi liên can tới trưởng thôn.

 

Cho nên Từ Lương Cung mới tới đòi mạng.

 

Thôn Từ Vũ mất đầu, lập tức rơi cảnh hỗn loạn.

 

Bởi vì trong lòng dân làng thôn Từ Vũ, hoàng đế quan địa phương gì đó đều chẳng thực tế bằng trưởng thôn.

 

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong thôn Từ Vũ đều qua tay trưởng thôn xử lý.

 

Cho nên khi mất trưởng thôn, bọn họ như rắn mất đầu. Ngay cả chuyện nhà nào ở đầu thôn múc nhiều hơn một thùng nước cũng dẫn đến tranh cãi ầm ĩ.

 

Vì thế ngày hôm nay, chẳng ai tới cắt thịt cả.

 

Việc cắt thịt xưa nay đều do trưởng thôn . Bọn họ dám ăn thịt nhưng hiếm kẻ nào dám tự tay dính m.á.u tanh.

 

Trong lúc nhất thời, bọn họ đùn đẩy cho .

 

Mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, ngậm miệng là lễ nghĩa liêm sỉ.

 

Kẻ nào kẻ nấy đều tô vẽ bản như thánh nhân, cứ như thể kẻ tay đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán nồi thịt lúc là bọn họ .

 

Loading...