Chỉ tiếc tay nghề của quá kém, món ăn thể nuốt nổi.
một câu cảm ơn, cầm hộp cơm chuẩn , khỏi nhà liền ném thùng rác.
Anh bắt đầu thường xuyên gửi tin nhắn cho , báo cáo đang ở , đang gì, cùng ai, cứ như hồi mới yêu.
Thực ban đầu cũng là Trần Kính Ngôn chủ động cho hành trình của .
Chỉ là về , quen , còn thì mệt mỏi.
Một tuần trôi qua nhanh, Chủ nhật hôm đó Trần Kính Ngôn ăn mặc chỉnh tề, cố gắng tỏ để tâm, nhưng chiếc cà vạt cổ phơi bày rõ coi trọng cuộc gặp hôm nay đến mức nào.
Đó là món quà đầu tiên tặng , là nửa năm tiền lương của .
Khi nhận , từng sẽ giữ gìn thật kỹ, đợi đến khi chúng kỷ niệm đám cưới vàng mới dùng.
bây giờ, chiếc cà vạt đeo để gặp một con khác.
Sau khi rời , lặng lẽ tháo chiếc nhẫn mà tặng , đặt lên bàn , đè lên bản thỏa thuận ly hôn chuẩn sẵn.
thu dọn hành lý, bước lên chuyến bay nước ngoài.
Nếu Trần Kính Ngôn đủ tinh tế một chút, thể phát hiện dạo đang thu dọn quần áo.
Nếu đủ tinh tế một chút, cũng thể nhận bụng chẳng hề dấu hiệu gì của đang m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng.
Tất cả sự quan tâm của đều dành cho khác, ghét sự ràng buộc từ nhưng sẵn sàng chạy đến bên vòng tay của khác.
Đã như , thì hãy chia tay trong êm .
Máy bay bay lâu, lâu đến mức hết kết cục của chúng trong giấc mơ.
Vừa hạ cánh, là hàng chục cuộc gọi nhỡ và hơn trăm tin nhắn.
Trần Kính Ngôn sắp phát điên, liên tục hỏi , vì ở nhà.
Còn tin nhắn từ trưởng phòng: “Em xem hot search ?”
“Em chứ?”
“Tiểu Nguyệt, nếu vấn đề gì, chị thể xin với tổng công ty điều em , em giải quyết xong chuyện nhà hãy sang chi nhánh.”
mở hot search, trong đó một từ khóa “Có lẽ đây chính là hình mẫu hạnh phúc” vô cùng đập mắt.
Bên trong là một blogger ghi cuộc sống của cô , chăm con, chăm chồng, chăm chồng.
Nhìn thì ấm áp, bình dị, bình thường mà tươi .
Nếu như chồng trong đó là Trần Kính Ngôn, chồng là Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-nha-o-dau/6.html.]
Phần giới thiệu của blogger một dòng: “Vòng vòng cuối cùng, ở với em vẫn là ” khiến mắt đau nhói.
Vòng vòng, thì chỉ là qua đường trong câu chuyện nam nữ chính .
Điện thoại Trần Kính Ngôn một nữa gọi đến.
bắt máy, trong giọng mà mang theo nỗi buồn đậm đặc.
“Tiểu Nguyệt, như em nghĩ , em tin .”
“Điền Điền chỉ ghi chút cuộc sống thôi, ngờ tài khoản marketing lấy đăng.”
“Chúng đừng để mạng xã hội ảnh hưởng cuộc sống, Tiểu Nguyệt, ly hôn, chúng chuyện ?”
“Em đang ở ? Anh nhớ em, đến tìm em.”
thở dài.
“Trần Kính Ngôn, tìm .”
“Ý em là gì?”
“Công ty mở chi nhánh nước ngoài, xin sang đây .”
“……”
“Đơn ly hôn đặt bàn , nếu vấn đề gì thì ký , đừng chuyện khó coi quá.”
“Anh ký!”
Trần Kính Ngôn bỗng trở nên trẻ con, lặp lặp :
“Tiểu Nguyệt, em vẫn thích , em chỉ đang giận đúng ?”
“Sau sẽ giữ cách với Điền Điền, những chuyện em thích sẽ nữa.”
“Anh thật sự sai , chúng trở như ?”
lắc đầu.
“Không .”
“Xin em đấy, Tiểu Nguyệt……”
Giọng Trần Kính Ngôn nghẹn .
“Coi như vì con ……”
Một cơn gió thổi qua, cảm thấy mặt ẩm ướt mới nhận đang .