Hồi chúng mua nhà, chính vì tính đến chuyện con cái học , lo liệu một bước xong xuôi nên mới c.ắ.n răng mua căn nhà tuyến trường học kép, trường mầm non cũng là trường điểm của thành phố.
Không ngờ nhòm ngó.
“Anh điên ? Đây là nhà của em, cho á? Sao tự mà mua ?”
“Khu đó nhà nát nhỏ, bán cũng chẳng ai mua, mua cái gì? Hơn nữa, chúng chỉ sang tên thôi, lấy nhà của chú , vợ chồng chú vẫn thể tiếp tục ở đó mà. Chút chuyện nhỏ mà chú cũng chịu giúp ?”
“Anh tính toán giỏi thật đấy. Một hộ khẩu chỉ một suất học, nhà dùng thì con gái em tính ?”
“Chú dở , nhà chú mỗi đứa con gái ranh, học trường thế gì? Đến lúc đó chẳng cũng gả lợi cho nhà ?”
Nghe đến đây, m.á.u nóng dồn lên não, lập tức vơ lấy áo khoác định lao ngoài sống c.h.ế.t với .
Con trai nhà là vàng là ngọc, còn con gái là cỏ rác chắc, dựa mà để sỉ nhục như ?
Chồng vội vàng cản .
“Đừng giận nữa, đ.ấ.m cho một cú . Giờ nghĩ thấy một đ.ấ.m vẫn bõ ghét.”
kinh ngạc tột độ.
Chồng tuy nhiều điểm bất mãn với trai, nhưng nếu ai cả mặt, vẫn sẽ bênh vực.
Không ngờ tay đ.á.n.h , thảo nào hôm nay biệt tăm cả ngày.
“Ai bảo miệng thối quá gì.”
“Thật ngờ nhòm ngó căn nhà của chúng . Năm ngoái lúc mua nhà, rõ ràng tiền mà một xu cũng cho mượn. Bây giờ dám bảo sang tên nhà cho , thể mở miệng cơ chứ? Thế thì khác gì biếu ? Em đoán xem chủ ý là của ai?”
Không lẽ là chồng?
“Chính là đấy. Anh thật sự ngờ, chỉ mỗi căn nhà mà bà cũng nhòm ngó cho bằng .”
Sự thiên vị đúng là ngút trời .
cũng ngờ đời loại vô liêm sỉ đến .
Rõ ràng cả ba căn nhà , thế mà vẫn thèm khát căn nhà nhỏ bé của chúng .
Cho dù con học trường , cũng tiền cơ mà, tự mà mua?
May mà chồng loại ngu hiếu, mù quáng lời.
cứ tưởng chuyện đến đây là kết thúc, ai ngờ một tuần , vợ chồng cả bế con đến tận nhà .
Nhìn chị dâu đầu quấn khăn kín mít, cả tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc, thế là xuất viện chạy thẳng đến nhà ? Bọn họ định cái quái gì ?
Anh cả thấy thì giả lả: “Em dâu, phiền em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-me-thien-vi-zcnw/chuong-3.html.]
“Ý là ?” nhíu mày khó hiểu.
“Chẳng em ở cữ xong ? Công ty bận quá, thời gian chăm sóc vợ con, đành nhờ cậy em .”
Cái gì?
Bắt một sản phụ mới ở cữ xong chăm sóc một đứa trẻ mới sinh một tuần và một bà đẻ khác?
Não cửa kẹp chắc.
“Anh cả, đầu óc vấn đề đấy? Em lo cho bản em còn xong, bảo em chăm sóc vợ con ?”
“Anh chứ, một em chắc chắn kham nổi, thế nên mới bảo em đến giúp một tay. Đợt em ở cữ chẳng cũng do em chăm sóc ? Giờ nhờ bà đến thêm một tháng nữa.”
Ha!
Bắt đẻ hầu hạ vợ ở cữ?
Phải là loại vô liêm sỉ đến mức nào mới thốt những lời ?
“Mẹ đẻ chị dâu c.h.ế.t ? Hay c.h.ế.t ? Hay là c.h.ế.t ? Dựa mà bắt đến hầu hạ?”
tức điên lên, c.h.ử.i thẳng mặt.
Bọn họ là cái thể loại gì ! Vợ chỉ đẻ một đứa con trai, chứ đẻ hoàng đế mà bắt cả đến hầu hạ?
Hóa bây giờ chỉ cái gì cũng nhường cho con trai , mà tất cả chúng đều xoay quanh phục dịch nó chắc?
“Cô ăn cho sạch sẽ .” Chị dâu nãy giờ im một bên bỗng lên tiếng mắng mỏ.
“Bọn nể mặt cô mới đến đấy, cái nhà bé tí tẹo , còn chẳng thèm bước .”
“Thế thì cút.” chỉ thẳng tay cửa.
lúc , giọng chồng vang lên.
“Cô bảo ai cút? Đây là nhà của con trai , đến lượt cô chủ. cái nhà ai ở thì đó ở.”
Hóa là kéo cả lò đến đây ?
Cái miếu rách của tài đức gì mà khiến đám hạ giá lâm thế ?
vẫn nhớ hồi đầu năm dọn nhà mới, mời vợ chồng cả và chồng đến ăn tân gia, bọn họ đều viện cớ bận rộn đến.
Sau chồng lỡ miệng hớ, bọn họ chẳng bận bịu gì cả, chỉ là chê nhà quá nhỏ, quá nát nên đến, quan trọng nhất là đến thì phong bao lì xì.
Anh cả thấy lời nào, bèn giở giọng hòa hoãn: “Em dâu , chủ yếu là do công việc của bận quá, thời gian chăm sóc con cô . Anh cũng để em công , đến lúc đó bọn trả tiền là chứ gì? Mẹ em chỉ cần chăm sóc vợ thôi, còn đứa bé thì và em cùng chia sẻ, thế ?”
tức đến bật , sắp xếp đấy cả cơ đấy?