Người Mẹ Thiên Vị - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:01:11
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hóa chồng đến đây để đòi công bằng cho cháu đích tôn.

 

“Mẹ, cả là sếp lớn, mừng chúng con 1.000 tệ. Bọn con chỉ là công ăn lương, nếu mừng cả 10.001 tệ, đến lúc đó cả bảo bọn con khinh thường thì . Hơn nữa, mỗi tháng bọn con còn trả tiền vay mua nhà, mua xe, giờ mới sinh con, tháng nào cũng vay tiền đẻ con, lấy nhiều tiền thế? Hay là cho con vay một ít để con mừng cả nhé?”

 

Đầu năm ngoái lúc mua nhà, ban đầu chúng tìm cả vay tiền, cả chịu.

 

Chúng đành tìm chồng, bà cũng đồng ý.

 

Những lời mỉa mai của bà lúc đó vẫn còn nhớ như in.

 

“Thuê nhà , mua nhà gì? Nói cho mà , hồi cả bay mua nhà cũng ngửa tay xin tiền tao .”

 

Cuối cùng đành mượn đẻ 100 ngàn tệ, đến cuối năm chồng phát tiền thưởng Tết mới trả hết.

 

Bây giờ bà chẳng thèm thông cảm cho nỗi khổ của chúng chút nào, mở miệng là đòi 10.001 tệ, ăn cướp chắc.

 

Mẹ chồng như con mèo giẫm đuôi, nhảy dựng lên c.h.ử.i rủa: “Hồi đó tao bảo đừng mua nhà, bọn bay cứ nằng nặc đòi mua, giờ tiền trách tao ?”

 

Ngay lúc định cãi thì chồng về.

 

cất tiếng gọi, đáp, thẳng đến mặt :

 

“Con trách thì trách ai? Con trai mua nhà, tiền mà cho mượn.”

 

“Anh cả mày mua nhà xin tao đồng nào , mày bất tài vô dụng mới ngửa tay xin tiền tao.” Mẹ chồng gào lên.

 

“Ồ, ? Cái công ty của cả mở lên bằng cách nào, trong lòng ? Mẹ đưa cho 200 ngàn tệ, tưởng con chắc. Tiền sinh hoạt phí hồi đại học đều do con tự kiếm, nào xin tiền cũng bảo , thế mà cả bảo mở công ty, rút ngay 200 ngàn tệ!”

 

Trong phút chốc, căn phòng chìm tĩnh lặng.

 

Chuyện thực sự .

 

Thật sự quá đáng buồn.

 

và chồng là bạn học đại học.

 

thời sinh viên sống tằn tiện thế nào, kỳ nghỉ đông nghỉ hè nào cũng thêm, quần áo giày dép cứ mặc mặc vài bộ.

 

cứ tưởng nhà nghèo, ngờ đem hết tiền cho cả .

 

“Mày… Tao… Đó là tiền của tao, tao thích cho ai thì cho.”

 

“Thế nên con mừng tuổi cho cháu bao nhiêu cũng là tiền của con, con thích cho bao nhiêu thì cho. Bây giờ phiền cút khỏi nhà con.”

 

Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của chồng, vô cùng kinh ngạc.

 

Trước đây dù bất mãn với sự thiên vị của , từng tức giận đến mức , cũng hiếm khi nặng lời với bà.

 

Hôm nay ?

 

“Được, lắm… Trương Lâm, tao bảo mày là đồ ăn cháo đá bát mà, vợ thì quên luôn .”

 

, con là đồ ăn cháo đá bát đấy, từ nay về con sẽ đồ ăn cháo đá bát cho đến cùng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-me-thien-vi-zcnw/chuong-2.html.]

 

“Trương Lâm, mày định chọc tức c.h.ế.t mày đấy , mày con nào chuốc bùa mê t.h.u.ố.c lú hả.”

 

Nói chồng phịch xuống đất, bắt đầu gào .

 

“Sao cái mạng nó khổ thế , chồng thì c.h.ế.t sớm, con trai thì ăn cháo đá bát, sống còn ý nghĩa gì nữa .”

 

Đột nhiên Trương Lâm xốc nách từ đất lên, đưa thẳng ngoài cửa : “Thích như thế thì cứ ở ngoài cho , đừng trong nhà con, xui xẻo lắm.”

 

sững sờ, đây Trương Lâm thế .

 

Chỉ cần bệt xuống đất lóc là mềm lòng.

 

Hôm nay rốt cuộc là chuyện gì?

 

Mẹ chồng lóc ỉ ôi ngoài cửa một lúc im bặt, chắc thấy ai dỗ dành nên tự thấy chán mà bỏ về .

 

Sau khi bà , chồng thẫn thờ sô pha, một lời.

 

Đột nhiên bật , nụ rợn cả .

 

“Em hôm nay ở bệnh viện, cả ?”

 

Quả nhiên, đoán sai, hôm nay ở bệnh viện chắc chắn xảy chuyện.

 

“Mặc kệ gì, miệng mọc , gì thì , .” nhẹ nhàng an ủi.

 

“Anh bảo sang tên căn nhà cho .”

 

Cái gì? nhầm chứ? Anh chẳng ba căn nhà ? Còn thèm khát căn nhà nhỏ xíu của chúng ? Nhầm lẫn gì chăng.

 

“Ý ?” dè dặt hỏi .

 

“Anh bảo chúng cho căn nhà .” Chồng phẫn nộ gằn từng chữ.

 

Hóa hôm nay lúc chồng đến bệnh viện thăm cháu trai, cả thấy phong bao lì xì bóc đếm ngay tại trận.

 

“Trương Lâm, chú đang sỉ nhục ai đấy? 1.000 tệ? Thế mà chú cũng đưa ?” Giọng điệu tràn ngập sự mỉa mai.

 

“Anh cả, đừng quên, đợt con gái em sinh, cũng chỉ mừng 1.000 tệ thôi.”

 

“Thế mà giống ? Nhà chú là một đứa con gái ranh, còn đây là đích tôn của nhà họ Trương, nối dõi tông đường cho nhà họ Trương đấy.”

 

“Nhà em là con gái ranh thì cũng là cục vàng cục bạc của em. Tiền thích thì lấy, thích thì trả đây.”

 

Nói xong chồng định giật phong bao.

 

“Cái phong bao thể trả chú, nhưng chuyện bàn với chú một tiếng. Căn nhà của vợ chồng chú, cho mượn dùng tạm .”

 

“Ý ?”

 

“Con trai học chắc chắn học trường mầm non, tiểu học và trung học nhất. Khu nhà chú tuyến trường học .”

 

 

Loading...