NGƯỜI KHÔNG BUÔNG, TA CŨNG CHẲNG RỜI - 1

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:38:26
Lượt xem: 36

Nhiếp chính vương mưu phản chẳng thành, đang định nâng chén rượu độc mà kết liễu nơi thư phòng tĩnh lặng.

 

Ta vội vàng thu vén hết thảy của cải trong phủ, chuẩn lặng lẽ rời , lòng rối như tơ vò.

 

Chợt bên trong bụng vang lên thanh âm non nớt của một tiểu oa nhi, rõ ràng như ở bên tai:

 

“Mẫu , thật hồ đồ quá ! Phụ chỉ cần vài năm nữa thôi sẽ khôi phục uy thế, lật đổ triều cục, bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn! Khi , ở bên cạnh phụ là Uyển di nương , nàng sẽ trở thành hoàng hậu!”

 

“Người sinh xong thì c.h.é.m một kiếm chếc ngay, coi như dứt khoát. Còn sống nương nhờ kẻ khác, gọi khác là mẫu , thật đáng thương bao!”

 

Ta hoảng hốt đến mức rơi cả hộp trang sức, đầu liền chạy như bay về phía thư phòng.

 

Lúc , Tạ Trầm  đang cầm chén rượu độc trong tay, chuẩn một uống cạn.

 

Ta kịp nghĩ nhiều, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy chân , nước mắt tuôn rơi dứt:

 

“Phu quân! Chén tuyệt đối thể uống! Sinh thần năm ngoái hứa tặng lễ vật vẫn trao, nếu rời , tìm ai mà đòi đây?”

 

Lời còn dứt, tiểu oa trong bụng hốt hoảng kêu lên:

 

“Hỏng mẫu ơi! Bao nhiêu vàng bạc trong phủ gom sạch cả ! Chẳng đang ép phụ đến đường cùng ?”

 

 

Chén độc trong tay Tạ Trầm  hất rơi xuống đất, vỡ tan.

 

Chàng sững sờ , giọng khàn khàn như gió lạnh cuối thu:

 

“Sao nàng vẫn còn ở đây?”

 

Chàng vốn nghĩ rằng cũng như bao kẻ khác, sớm bỏ mặc mà rời .

 

Trong bụng, tiểu oa vẫn ngừng oán thán:

 

“Mẫu thật tham tài, chẳng nghĩ cho phụ chút nào.”

 

“Nhiều bạc để gì chứ? Cuối cùng cũng chỉ là cảnh nhà tan cửa nát, cốt nhục ly tán mà thôi.”

 

“Phụ uống độc xong, Uyển di nương chắc chắn sẽ tới. Thôi thì nên tính xem sinh để lấy lòng nàng mới .”

 

Nghe đến đây, lòng chợt thắt , mi tâm khẽ giật.

 

Ta nghẹn ngào, nhưng từng lời vô cùng kiên định:

 

“Phu quân, ngày đại hôn, từng sẽ cùng nắm tay hết một đời. Lẽ nào đời của chúng ngắn ngủi đến thế? Nếu còn, cũng chẳng thể sống nổi. Chi bằng để theo xuống Hoàng Tuyền, đôi uyên ương nơi âm phủ.”

 

Nói , bộ cúi xuống nhặt chén độc vỡ đất.

 

“Đừng chuyện dại dột!”

 

Tạ Trầm vội vàng hất tay , gạt hết mảnh chén sang một bên.

 

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy , vùi mặt cần cổ, giọng trầm thấp như gió đêm:

 

“Ta còn đường lui nữa… thiên hạ đều coi là nghịch thần phản tặc. nàng thì khác… Niệm An, nàng xứng đáng một chốn dung hơn…”

 

Thanh âm của dần dần nhỏ , như sắp tan khí.

 

Đột nhiên, tựa như hạ quyết tâm, buông , vội vàng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-khong-buong-ta-cung-chang-roi/1.html.]

“Chờ một lát.”

 

Dứt lời liền xoay , bước nhanh ngoài viện.

 

Ta lặng tại chỗ, cảm nhận nơi cổ áo ướt lạnh, tim bất giác run rẩy.

 

Không lâu , trở .

 

Y phục phía chỉnh tề, nhưng khi nghiêng vẫn thể thấy vai còn vương bụi tường.

 

Chàng đưa cho một chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo, khẽ mở .

 

Bên trong là một chuỗi trân châu Nam Dương sáng lấp lánh, mỗi hạt tròn đầy như ánh nước long lanh.

 

“Đây là trân châu mới từ tiệm Nguyên Phương, coi như lễ sinh thần của nàng. Trong hòm trang sức ở đáy còn vài ngọc bội và nhẫn ngọc. Sau nếu gặp khó khăn, cứ đem đổi lấy bạc mà dùng.”

 

Lòng chợt se , như kim châm.

 

Nguyên Phương là tiệm châu bảo nổi danh kinh thành, thuộc hoàng gia, canh phòng nghiêm ngặt.

 

Ngày thường lấy vật gì chỉ cần một lời.

 

nay mưu sự thất bại, thiên hạ đều , vương phủ vây kín như lưới sắt.

 

Trong cảnh mà vẫn lấy chuỗi trân châu , quả thật chẳng khác nào trèo non vượt biển.

 

Ấy khi nghĩ đến cái chếc, vẫn liều một phen, chỉ để giữ trọn lời hứa năm xưa, lưu cho một con đường sống.

 

Dưới ánh nến leo lét, vẫn thấy rõ trán thêm một vết thương mới.

 

Chàng cố ý để tóc rối che , dường như thấy.

 

Thấy lặng im , vội vàng giải thích:

 

“Ta trộm cũng chẳng cướp… chỉ là đem ngọc bội tiên đế ban cho cầm…”

 

Lời còn dứt, nhẹ nhàng nhón chân, đặt lên môi một nụ hôn khẽ.

 

Chỉ chạm rời, như gió thoảng.

 

Ta sâu đôi mắt đang ngỡ ngàng , giọng kiên định mà ấm áp:

 

“Thiếp màng điều ! Dù rơi cảnh bần hàn, đời phỉ báng là nghịch thần, từ nay về sẽ nuôi , bảo hộ .”

 

Trong đôi mắt , muôn vàn cảm xúc cuộn trào, dần dần nhuộm đỏ.

 

Chẳng để kịp thêm lời nào, lấy từ trong tay áo một vật nhỏ, đặt tay :

 

“Đây là lễ sinh thần năm nay, bù cho .”

 

Chàng cúi đầu xuống.

 

Trong tay là một chiếc trống lắc sơn đỏ, mặt trống vẽ một tiểu đồng ôm cá chép, dung mạo ngây thơ đáng yêu, khiến lòng dịu như nước xuân.

 

Chàng khựng trong thoáng chốc, nơi khóe môi dần hiện lên một nụ ôn nhu, như gió xuân thoảng nhẹ:

 

“Đến lúc , nàng vẫn còn giữ nét trẻ thơ như thuở ban đầu.” Nói , đưa tay xoa nhẹ mái tóc , động tác dịu dàng đến lạ.

 

Trong mắt , vẫn chỉ là một thiếu nữ cần chở che, từng nghĩ rằng mang trong cốt nhục của hai .

 

Loading...