Người Bố Bất Đắc Dĩ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-10 03:19:21
Lượt xem: 82
Năm đó bỏ rơi hai bố con , chạy theo nhân tình của bà.
Một đàn ông cùng một đứa con gái 4tuổi nương tựa mà sống.
Bố là đàn ông vẻ ngoài khá to cao, hình thì một tí mỡ thừa.Không hiểu tại thể kết hôn với , một phụ nữ khá phổ thông, gì nỗi bật.
Mãi về mới , thì năm đó bố t.a.i n.ạ.n xe khiến bố mất trí nhớ.
Mà gây t.a.i n.ạ.n cho bố là ruột của , vì sợ gánh trách nhiệm, nên đem theo bố lúc đang hôn mê, về vùng quê hẻo lánh để giấu .
Lúc đó lỡ mang bầu nhưng tình bỏ rơi bà, vì sợ mang tiếng chửa hoang nên bà kết hôn giả với bố để che mắt thôn làng.
Sau thời gian hôn mê bố còn nhớ gì về thế của , chỉ đành chấp nhận câu chuyện do và bịa đặt.
Bố yêu thương , mặc dù ông ít , lúc nào cũng lầm lì nhưng ông giỏi.
Mãi năm năm , tình về dùng lời ngon ngọt dụ dỗ .
Thế là bà bỏ bố con , chạy theo tên nhân tình lên thành phố sinh sống.
Bố con sống cùng với , ông suốt ngày nhậu nhẹt, cũng mãi chịu cưới vợ.
Nhoáng cái thời gian 5 năm trôi qua, trở thành cô bé 9 tuổi lanh lợi, dễ thương nhưng tính cách khá mạnh mẽ như đứa con trai.
Biết khi một đứa con gái sống cùng hai đàn ông, một thì cứ nhậu say suốt ngày, thì cứ lầm lũi việc, lầm lì .
luôn là chăm lo hết chuyện vặt trong nhà ,như một phụ nữ trưởng thành.
Trong một bố kéo gỗ thuê núi cùng , may gặp nạn sạt lỡ.Cậu cũng mất trong trận sạt lỡ đó, nhưng bố thì mãi tìm t.h.i t.h.ể.
hết nước mắt, một cô bé mới 4 tuổi bỏ rơi, 9 tuổi thì và bố yêu thương đều mất.
Trong làng hỗ trợ giúp lo ma chay cho , họ động viện an ủi cố gắng lên.
Các cô chú bên xã hội thị trấn đến tìm , họ ý đưa về hội phúc lợi.
đồng ý, vẫn kiên trì mỗi ngày đều đến nơi xảy sạt lỡ.Chỉ ngóng trông tin tức về bố .
lẻ ông trời cũng thương cho phận , mãi mà tin tức về bố vẫn .
Nhân viên cứu hộ cũng dần rời , như họ :” Trận sạt lở khiến một phần ngọn núi xói mòn mạnh, bên dòng sông.Nói chừng những mất tích thể nước cuốn trôi …”
thẩn thờ về con sông chảy dài ngọn núi,hy vọng mong manh một ngày nào đó bố sẽ trở về.
Hàng ngày phụ giúp dân làng trong thôn các công việc vặt , đổi lấy chút lương thực để sống qua ngày.
Một đứa bé mới 9 tuổi như , sẽ gì khi còn một nhân đời để trôi qua cuộc sống .
cứ nghĩ cuộc sống sẽ trôi qua vô vị như , thì một ngày nữa năm ngày bố mất tích.
Một nhóm đàn ông mặc vest đen, họ di chuyển về phía thôn chúng .
Mà hướng họ đang đến là nhà .
Đang phụ thím Ngô trong thôn thu gom bắp cải đầu mùa, trong làng xôn xao vội buông bắp cải trong tay xuống.Chạy vù về nhà .
Vừa về đến nhà, thấy 7-8 đàn ông đang vây quanh một , nọ chiếc ghế đẩu khắc chữ “Mi”. Là tên , chiếc ghế đấy là món quà bố cho nhân sinh nhật 8 tuổi.
“Đứng lên! Ai cho ông lên nó”.
hùng hổ hét to, dường như đám mặt mày bặm trợn sợ hãi tí nào.
Mọi dân trong làng vây quanh, khi hét như thì sợ xanh cả mặt.
Họ lo lắng đám thể sẽ xử tại chỗ luôn.
trái ngược với những gì họ nghĩ, đàn ông đang ghế lên.Ông tháo cặp mắt kính đen to, che hết gần nữa gương mặt xuống.
“ Bé con! Con vẫn hung dữ như .”
Ông mỉm nhẹ giọng , cặp mắt ông thật trìu mến.
Ngay khi ông cởi bỏ cặp kính, ngỡ ngàng bàng hoàng sửng sờ đơ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-bo-bat-dac-di/chuong-1.html.]
Đây là bố , bố mà nghĩ c.h.ế.t mất xác.Bây giờ trở về, còn trở về một cách hoành tráng như .
“ Bố…Bố! Là bố đúng ?” lắp bắp rõ lời, nước mắt lăn dài má.
“ Là Bố!Bố về .”
Ông bước đến bên , dang hai tay ôm lấy lòng.
“ Bố xin ! A Mi, bố về trễ “
nấc lên, ở trong vòng tay của ông la to:
“hu.hu.. Sao bây giờ Bố mới về! Con nhớ Bố lắm.”
ôm c.h.ặ.t bố , như sợ mắt chỉ là mơ.
Bố cũng ôm c.h.ặ.t , như bù đắp sự cô đơn sợ hãi của .
Dân làng thấy cảnh ngơ ngác ngươi , ngươi.
Có nhịn nỗi, tò mò lên tiếng:
“ Đây là Triệu, chồng của A Hoa đây ”
“ Ông thấy A Mi gọi bố ?Hỏi thừa.”Một khác nhịn lên tiếng.
Sau màn đầy cảm động, bố dẫn cảm ơn bộ dân làng.
Như lời ông:” Thời gian , nhờ họ chăm sóc nên A Mi mới thể chờ đến ngày bố về.”
mỉm ông, đúng .Mặc dù họ cho cái gì, nhưng nhờ họ mới cái ăn để vượt qua thời gian khốn khổ .
Sau bố kể , ông vốn dĩ là ông chủ của một chuỗi quán bar, nhà hàng nỗi tiếng nhất nhì Bắc Kinh.Ngoài ông còn là một lão đại khét tiếng “ Triệu Du “.
Nhờ trận sạt lở lúc , bố dòng nước cuốn trôi đến ngôi làng chân núi.Họ đưa bố đến bệnh viện, ở đây quen trong bệnh viện nhận bố.
Họ liên lạc cho đàn em bố ở Bắc Kinh, thế là đàn em của Bố gấp gáp đến đưa bố về Bắc Kinh điều trị.Bố hôn mê suốt 5 tháng, khi tỉnh thì nhớ về kí ức .
Điều ngờ là khi nhớ , bố vẫn trở về đây để đón .Cho dù bố rõ con gái ruột của bố.
Bố quết định đón lên Bắc Kinh, khi bố còn gửi cho các hộ dân trong làng một tiền kha khá.Bố :” Xem như là tiền phí chăm sóc A Mi.”
Người tiền đúng là khác, tiêu tiền một chút nhăn mày.
Mãi cho khi lên Bắc Kinh mới , cái tên “ Triệu Du” đáng sợ như thế nào.
Vừa giàu , tiếng tăm.Đắc tội ai cũng chứ đừng đắc tội “ Triệu Du “, nếu Triệu Du để mắt đến, thì chỉ c.h.ế.t mới giải thoát cuộc sống mà ngay cả địa ngục cũng bằng.
Có lẽ ông trời thương xót cho , cơn mưa trời sáng.Từ một con bé mồ côi nghèo khổ, bỗng dưng trở thành con gái của ông trùm tiếng ở Bắc Kinh.
Ngày Bố đưa về Bắc Kinh, bước căn biệt thự tráng lệ, hai bên gần hơn chục hầu khiến choáng ngợp.
“ Chào mừng tiểu thư về nhà “
Ôi ơi! Lần đầu trong cuộc đời chứng kiến cảnh hoành tráng như .
lơ ngơ như gà mắc tóc,mắt trọn to ngôi nhà xa hoa mặt.
Bố thấy ngây , ông nhẹ tiếng:
“Con thích .”
gật đầu một cách máy móc.
“ Thích ạ! Nó như một lâu đài .”
Ôi nếu bà hám tiền của mà , khéo bà ân hận suốt cuộc đời .
Trước bà cứ chê bố cù cà cù mịch, chẳng kiếm tiền.Nhìn cứ như khúc gỗ,nếu bây giờ bà bố là đàn ông tiền quyền như thế, bà sẽ cảm giác gì.
Tự dưng trong lòng một cảm giác hả hê.