Người anh trai không cùng huyết thống của tôi - Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:20:44
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoại truyện 1: Góc của Chu Lê

1.

Cái ngày đầu tiên Chu Bằng Hưng dắt hai con cô về nhà.

 

Cô nhóc cứ nép lưng , chỉ dám ló một con mắt để lén . Cái vẻ khép nép cứ như thể là loài thú dữ sẽ ăn thịt cô bằng. hờ hững , chẳng mấy mặn mà với cô em kế từ trời rơi xuống .

 

chuyện đời chẳng ai ngờ.

 

Mẹ Trần Khê bỏ trốn, còn cuỗm sạch tiền của Chu Bằng Hưng. Nói thật, thấy bà thế là quá tuyệt. Hiếm khi một việc khiến hả lòng hả đến thế, lẽ nên đốt vài bánh pháo để tiễn bà cho xôm trò mới . Chứ cái loại tiền đó để thì lão già cũng chỉ nướng sạch rượu chè, chi bằng cứ để bà mang cho rảnh nợ.

 

Chỉ là... bà để "cái đuôi nhỏ" .

 

Chậc.

 

Đã trốn thì trốn cho sạch sẽ cả đôi chứ.

 

Thế là, Chu Bằng Hưng trút hết bực dọc lên đầu Trần Khê. Lão còn đòi đuổi cô khỏi nhà. mà nhức cả đầu. Một con bé yếu ớt như cô , tống đường thì sống cho nổi?

 

Thôi thì, lo đến đến đó .

 

2.

Trần Khê nhập viện. Chỉ vì một tấm ảnh cũ rích.

 

Ngày hôm đó về nhà, đập mắt là cảnh tượng mảnh kính vỡ tan tành vương vãi khắp sàn. Trần Khê cứ thế gục giữa đống đổ nát . Cơn giận trong bùng lên như lửa gặp xăng. túm lấy lão già Chu Bằng Hưng đang say khướt, nện cho lão vài cú trò.

 

Xong xuôi, mới bế thốc Trần Khê chạy đến bệnh viện. Nhìn cô cúi gằm mặt, cố kìm nén nước mắt để lời xin , lòng cứ thế thắt , chỉ thở dài thườn thượt.

 

Lần đó, cũng nổi khùng một trận đ.á.n.h với khách hàng. Ai bảo tên đó ăn khó quá gì? Hắn thế nào cũng , nhưng đụng đến Trần Khê thì xong với .

 

Đêm hôm đó, mấy vết thương cứ âm ỉ đau khiến trằn trọc mãi yên. Đang định dậy uống hớp nước thì tấm rèm ngoài ban công bỗng lay động.

 

Trần Khê nhón chân, nhẹ nhàng bước . Cô khẽ chạm tay lên vết thương của , cúi xuống thổi nhè nhẹ. Cảm giác tê tái nóng hổi lan tỏa khắp da thịt. giả vờ ngủ nữa, đành dậy tìm cách đ.á.n.h trống lảng.

 

lấy món quà chuẩn từ lâu tặng cô . tính sai , chẳng hiểu khiến cô thêm nữa.

 

Giữa màn đêm tĩnh mịch, cả hai chúng đều im lặng.

 

Lúc mới nhận , lẽ cả đời , sợ nhất là thấy cô gái rơi nước mắt.

 

3.

Ai mà ngờ cái con bé dám hôn .

 

Chu Lê thầm nghĩ, đúng là tự dẫn sói nhà . Anh luôn tự nhủ rằng chuyện là sai trái, đúng đắn chút nào. Anh tự trấn an bản rằng Trần Khê vẫn còn quá trẻ, cô chỉ đang nhầm lẫn giữa lòng ơn và tình yêu mà thôi.

 

Anh tự đưa hàng tá lý do để phủ nhận... Thế nhưng, mỗi khi đôi mắt của Trần Khê, lời định đều nghẹn nơi đầu lưỡi.

 

Cuối cùng, đưa một quyết định sai lầm nhất cuộc đời .

 

Anh nhờ Bạch Vũ Chân – cộng sự ăn cùng – đóng giả bạn gái. Anh đưa chị về, ép Trần Khê gọi một tiếng "chị dâu". Nhìn cô gượng , cố tỏ chẳng hề hấn gì trong khi lòng đau như cắt, tim Chu Lê cũng thắt từng cơn.

 

Anh cứ ngỡ chuyện sẽ lắng xuống, thứ sẽ trở quỹ đạo vốn của nó. Cho đến khi bắt gặp cô đang nhân viên tiếp thị bia trong quán bar.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-anh-trai-khong-cung-huyet-thong-cua-toi/ngoai-truyen.html.]

Chu Lê cảm thấy đầu nổ tung. Cái con bé , khó bảo đến thế !

 

4.

Chu Lê quá chủ quan.

 

Anh lầm khi để Chu Bằng Hưng và Trần Khê ở cùng một mái nhà. Nếu hôm đó xong việc sớm để về nhà kịp lúc thì...

 

Chu Lê thực sự hối hận .

 

Từ nhỏ, là một thằng nhóc ngang ngược, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Khi còn sống, bà còn bảo bảo , nhưng từ ngày bà mất, chẳng còn ai kìm cương nổi nữa. Đây là đầu tiên trong đời, thấy hối hận vì quyết định của chính .

 

Anh tự hỏi, giá như ngày đó sớm nhận Trần Khê định bỏ trốn. Có lẽ thể ngăn bà , hoặc chí ít là bắt bà mang Trần Khê theo cùng. Như , lẽ cô chịu khổ cùng suốt những năm tháng qua.

 

Sau khi đưa Trần Khê , Chu Lê dọn về phòng ngủ cũ. Những vỏ chai bia của Chu Bằng Hưng vỡ vụn đầy sàn, ngay cả gầm giường cũng chật kín. Chu Lê thở dài, hì hục đẩy chiếc giường để dọn dẹp.

 

Vừa mới xê dịch chiếc giường, một bọc giấy nhỏ từ ga trải giường rơi xuống.

 

Của Trần Khê ?

 

Chu Lê mở , bên trong là một xấp tiền lẻ xếp phẳng phiu. Tổng cộng 1612 tệ. Trên mặt bọc giấy còn nguệch ngoạc mấy dòng chữ:

 

Gửi Chu Bằng Hưng trả nợ — gạch .

Cho trai — cũng gạch .

Cuối cùng là dòng chữ: Gửi Chu Lê.

 

Chu Lê nhẩm tính, đây chắc chắn là bộ tiền lương cô tích cóp ngần thời gian vất vả ở quán bar.

 

là đồ ngốc! Kiếm tiền thì giữ lấy mà tiêu cho bản chứ…

 

5.

Thực Chu Lê chẳng thể ngờ rằng tình cờ gặp Trần Khê ở nơi .

 

Ngày cô rời , thậm chí còn chẳng đủ can đảm để hỏi xin lấy một phương thức liên lạc. Để khi gặp , vẫn dời mắt khỏi cô .

 

cao hơn , nhưng dường như gầy .

Phải chăng những năm qua cô sống ?

 

Suốt mấy ngày liền, Chu Lê đều ghé qua quán để cô, đến mức quên bẵng cả mục đích chính khi sang đây là để gặp khách hàng. Cô việc thời gian ở đây ? Tại chứ? Nghe bố ruột của cô giàu , phục vụ thế ?

 

Hàng tá câu hỏi cứ đè nặng trong lòng khiến Chu Lê việc với khách hàng mà cứ như mây. Bạch Vũ Chân cái là ngay.

 

Chị bĩu môi: "Rõ ràng là nước ngoài bàn chuyện ăn, thế mà hồn vía cứ treo ngược ở cái quán ăn là thế nào?"

 

Chu Lê lườm chị một cái, chẳng buồn đáp lời. Khốn nỗi Bạch Vũ Chân là kẻ chẳng sắc mặt, cứ thích sấn đến trêu chọc: "Chu Lê, thích đúng ?"

 

Chị dang tay vẻ vô tội: "Ngay từ hồi nhờ em đóng giả bạn gái để ' bố yên tâm' là em thấu . Miệng thì bảo để bố yên tâm, mà mắt thèm liếc lão già lấy một cái , dán c.h.ặ.t ai thôi."

 

Bạch Vũ Chân cứ thế luyên thuyên một : "Giờ đang khổ sở vì cái cớ nào để bắt chuyện với cô chứ gì? Để em dạy một chiêu."

 

Chu Lê bỗng thấy hứng thú. Dù thì con gái vẫn hiểu con gái hơn. Anh nhướng mày, hiệu cho chị tiếp.

 

Bạch Vũ Chân dõng dạc nhả một chữ: "Khổ!" (Ý là dùng khổ nhục kế)

 

Loading...