NGƯỜI ANH TRAI CÓ BỆNH CHIẾM HỮU CỨ QUẤN LẤY TÔI - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 07:28:04
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chằm chằm khung tin nhắn thật lâu.

Vốn dĩ họ từng yêu , giúp họ mới đúng.

Thế nhưng, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó .

Còn kịp trả lời, Tạ Nghiêm gửi tin nhắn đến.

【Bảo bối, đặt bàn ở một nhà hàng, tối nay chúng hẹn hò nhé?】

Phía còn kèm địa chỉ và thời gian.

Sau một hồi đấu tranh, gửi địa chỉ nhà hàng cho Hứa Vi.

Có lẽ khi hai gặp , thứ sẽ về quỹ đạo ban đầu.

Tối đến, một biệt thự của Tạ Nghiêm. Nhìn đồng hồ, tim từng đợt nhói đau dồn dập.

lúc đó, bố gọi tới:

“Thanh Hàm, con phòng việc của con tìm giúp bố một tập tài liệu. Bố gọi điện cho nó mãi , chẳng đang bận gì.”

nén cảm xúc, thư phòng. Lục tung tìm kiếm cuối cùng cũng thấy, chụp ảnh gửi cho bố.

Tiện tay sắp xếp đống tài liệu xáo trộn, vô tình phát hiện một cuốn album dày cộp.

Trang đầu là ảnh hồi nhỏ của .

Mặt mỗi tấm ảnh đều ghi chép chi tiết quá trình trưởng thành của — ngày đầu tiên mẫu giáo, đầu tiên thi cử, đầu răng…

Tất cả đều bình thường, cho đến từ năm lớp 11 trở , góc chụp của ảnh ngày càng quái lạ, bộ đều là ảnh chụp lén.

Mà dòng chữ phía cũng dần trở nên méo mó:

“Bảo bối thật , thật giấu em .”

“Bảo bối lúc ngủ thật đáng yêu, hôn một cái.”

“Bảo bối mặc váy ngắn quá, cố ý để lộ bắp chân là đang quyến rũ ?”

“Bảo bối chuyện với thằng con trai khác, thật hôn nát cái miệng .”

“Bảo bối xuất hiện trong mơ, nhịn mà hôn khắp em, tội.”

“Bảo bối dám tác hợp với khác, chứng tỏ em chẳng hề thích . Đồ lừa gạt, hồi nhỏ sẽ công chúa của , đẩy cho kẻ khác.”

“Bảo bối quá nghịch ngợm , nhốt phòng tối, mới .”

“Nhốt , nhốt , đừng do dự nữa.”

Về , gần như trang đều chỉ còn lặp lặp hai chữ “nhốt ”.

Nét chữ càng lúc càng nguệch ngoạc, như thể thể thấy dáng vẻ điên cuồng của khi những dòng .

Sau cơn chấn động, cuối cùng cũng hiểu — khi Tạ Nghiêm thích từ lâu, đó giả dối.

Kết hợp với những biểu hiện khác thường của , điều đó chỉ chứng tỏ — khôi phục trí nhớ!

Nghĩ đến Hứa Vi, mặt bỗng chốc trắng bệch.

lừa !

vội bảo tài xế đưa đến nhà hàng hẹn.

Trên đường, gọi cho Tạ Nghiêm vô cuộc, nhưng tất cả đều hiển thị máy.

Đến nơi, đang định trong tìm thì bất chợt thấy Hứa Vi đỡ Tạ Nghiêm bước khách sạn bên cạnh.

lập tức bám theo, đồng thời bật phim.

Cho đến khi Hứa Vi mở cửa phòng, đẩy Tạ Nghiêm ngã xuống giường, chuẩn đóng cửa.

giữ c.h.ặ.t cánh cửa:

“Cô định ?”

Hứa Vi dường như ngờ sẽ xuất hiện, thoáng chốc lộ vẻ hoảng hốt, nhưng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh.

“Thanh Hàm, chị và em .”

“Bao lâu gặp, lớn yêu , bùng cháy một chút đam mê chẳng bình thường ?”

Chưa kịp để vạch trần, trong phòng vang lên tiếng “bốp” giòn dã.

Tạ Nghiêm, tưởng như đang mất ý thức, dậy ngay phía Hứa Vi:

“Lâu như mà cô vẫn như xưa – dối.”

“Có lẽ năm đó chỉ đuổi cô nước ngoài thôi là quá nhân từ.”

Hứa Vi khiếp sợ đầu :

“Anh… giả vờ ? Anh sớm phát hiện rượu vấn đề?”

Ngay đó cô bắt đầu cầu xin:

“Anh Nghiêm, là vì em quá yêu nên mới nhất thời hồ đồ. Xin tha cho em.”

“Em hứa sẽ bao giờ xuất hiện mặt nữa, chướng mắt nữa.”

“Cô nghĩ mấy lời nhảm đó ?”

Đối diện ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Nghiêm, Hứa Vi đành cúi đầu mặt , bắt đầu thú nhận những lời dối trá từng gieo lòng .

Hóa , từ đầu đến cuối, cô và Tạ Nghiêm từng ở bên .

Việc cô gia sư piano cho cũng chẳng do Tạ Nghiêm sắp đặt.

Cảnh tượng sofa năm đó, trông như một màn cưỡng ép, thực là Hứa Vi nhân danh để đem đồ đến cho , đó tự cởi đồ hòng quyến rũ.

Khi việc bại lộ, cô cố ý nhắc tới tình cảm cấm kỵ của Tạ Nghiêm dành cho , dọa sẽ tiết lộ cho .

Điều mới khiến bóp cổ cô trong cơn kích động.

Sau đó, hiểu lầm, Hứa Vi càng lợi dụng cơ hội, tiếp tục dối gạt, để trong lòng mãi vướng một nỗi khúc mắc.

sớm quyết định: bản , thì cũng sẽ để và Tạ Nghiêm hạnh phúc.

“Những gì cần hết , thể cho ?”

MMH

Tạ Nghiêm khẽ bật lạnh:

“Đi .”

Hứa Vi lập tức loạng choạng chạy ngoài.

siết c.h.ặ.t điện thoại, nén tức giận:

“Anh dễ dàng tha cho cô như ? Sao báo cảnh sát?”

Chẳng lẽ chỉ vì Hứa Vi yêu liền mềm lòng ?

Tạ Nghiêm kéo đến cửa sổ sát đất:

“Nhìn xuống .”

lời ngó , thấy ngoài đường cửa khách sạn đậu một chiếc xe đen. Vài gã đàn ông lực lưỡng đang cạnh xe.

Chẳng bao lâu , Hứa Vi đẩy mạnh trong xe.

vội níu tay áo :

“Anh, đây là xã hội pháp trị, đừng bậy!”

“Anh giống kẻ phạm pháp trong mắt em ?”

bĩu môi — chẳng là ai đây nổi điên nhốt trong phòng tối.

Nghe giải thích, mới hiểu: thì đó là do nhà bạn trai công t.ử của Hứa Vi sắp đặt.

“dựa con cái để trèo hào môn”, nên bắt bạn trai uống nhiều t.h.u.ố.c. Kết quả chơi quá đà, phát bệnh điên mà c.h.ế.t.

mới vội vã về nước, bám lấy Tạ Nghiêm.

Biết rằng Hứa Vi sẽ chịu sự trừng phạt thích đáng, mới thở phào.

“Nếu còn chuyện gì, chúng về nhà thôi.”

ngay giây , ép xuống giường.

“Bảo bối, chuyện giữa chúng vẫn tính xong .”

hoảng hốt né tránh ánh mắt :

“Chúng chuyện gì ? Mau thả .”

“Bảo bối ngoan thì chịu phạt.”

Anh tháo cà vạt bịt mắt , dùng thắt lưng trói c.h.ặ.t hai tay.

cuống lên, bật :

“Anh, em sai , em nên đẩy cho khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-anh-trai-co-benh-chiem-huu-cu-quan-lay-toi/7.html.]

“Em sợ lắm, thả em ?”

Ngón tay Tạ Nghiêm mơn trớn khắp , giọng khàn khàn:

“Bảo bối, em thích ?”

mím môi, trả lời.

Người khác yêu đương thì theo đuổi, hẹn hò ngọt ngào. Còn — hoặc là giường, hoặc… vẫn là giường.

Càng nghĩ càng tức:

“Đồ biến thái! Anh chỉ ham thể .”

Ngay đó, chiếc cà vạt mắt và thắt lưng ở tay tháo bỏ.

Tạ Nghiêm nắm tay , ép lên bụng , giọng thấp trầm dụ dỗ:

“Vậy thì đổi , để bảo bối ham thể . Em chơi thế nào cũng .”

nuốt khan, thoáng dâng lên cảm giác hưng phấn.

Cởi phăng áo sơ mi , sờ soạng khắp nửa rắn chắc, ánh mắt dừng nơi cạp quần, thoáng do dự.

“Bảo bối, em tò mò ? Kéo xuống thử xem.”

Bị tò mò thôi thúc, ngón tay khẽ móc xuống một cái, thấy cảnh tượng mắt, đôi mắt lập tức mở to kinh hãi.

Một cảm giác nguy hiểm ập tới, vội lăn khỏi giường, chạy trối c.h.ế.t:

“Em… em về nhà bài tập, chơi nữa…”

Kỳ nghỉ đông đầu tiên của đại học, cuối cùng cũng đồng ý bạn gái Tạ Nghiêm.

… là tình yêu trong bóng tối.

Vì chuyện càm ràm, oán trách như một ông chồng bỏ quên suốt cả buổi.

Một khi “ở bên ”, giục nhanh ch.óng về phòng .

Nghỉ đông là ở chung với bố , sơ sẩy một chút là dễ lộ ngay.

Anh mặc quần, mặc than thở đầy tủi :

“Thanh Hàm, chỉ là tình nhân lén lút mà em dám thừa nhận ?”

“Em vẫy tay, lập tức chạy tới cho em ‘ngủ’; em xua tay, lủi thật xa.”

“Anh rốt cuộc là loại bạn trai gì thế ?”

bĩu môi:

“Rõ ràng là tự nhào đến cho ‘ngủ’ , giờ bày đặt ấm ức.”

Thấy mặc đồ chậm chạp, nhét áo tay , mở cửa định đẩy ngoài.

Ngay khoảnh khắc đó, đối mặt với đang ngay cửa.

Dù trải qua bao sóng gió, vốn luôn bình tĩnh, giờ phút cũng mở to mắt:

“Hai đứa… hai đứa đang…”

sợ hãi nép về cánh cửa.

Tạ Nghiêm vươn tay dài kéo lòng, thản nhiên :

“Mẹ, bọn con đang yêu .”

Đêm hôm , cả biệt thự sáng đèn.

Tạ Nghiêm phạt quỳ ngoài cửa.

Giọng bố đanh thép:

“Hoặc chia tay với Thanh Hàm, hoặc cút khỏi nhà họ Tạ, tự chọn .”

Anh xuyên qua đám , ánh mắt kiên định dừng :

“Con tuyệt đối sẽ chia tay.”

Bố xong, lập tức sai thu hết thẻ ngân hàng, chìa khóa xe, thứ thuộc về nhà họ Tạ…

Để rời khỏi nhà trong cảnh tay trắng.

từng nghĩ, nếu chuyện lộ, đuổi chắc chắn là , nào ngờ thành thế .

nghẹn, định cầu xin, nhưng ngăn :

“Thanh Hàm, đây là lựa chọn của con. Chỉ cần con tin nó là đủ.”

“Bây giờ con hiểu nỗi khổ tâm của bố , sẽ hiểu.”

Người sinh ngậm thìa vàng, Tạ Nghiêm sống một cái Tết khổ cực nhất đời.

May mắn , đúng ngày mùng Một, tìm cách trốn gặp .

Trong căn phòng thuê nhỏ bé, đưa bộ tiền tiết kiệm mấy năm qua cho .

Anh nhướng mày:

“Bảo bối định cho ăn bám ?”

choàng chiếc khăn len tự đan cổ :

“Dù bố cũng , tuyệt đối sẽ cho em lấy kẻ nghèo, tự lo .”

Anh cúi xuống hôn thật mạnh:

“Vì thể cưới vợ, ăn bám thì ăn bám.”

… Sáu năm .

Tạ Nghiêm trở thành tân quý nhân thương giới, công ty do gây dựng giá trị thị trường sánh ngang tập đoàn Tạ thị.

Năm mới , hiên ngang bước nhà họ Tạ.

Trên bàn tiệc, nhắc đến chuyện kết hôn với .

Bố nhấp một ngụm , chậm rãi mở miệng:

“Thanh Hàm mới hai mươi lăm, chuyện cưới xin hãy để thêm hai năm nữa.”

Tạ Nghiêm tức giận suýt đập bàn:

“Ông già, đủ đấy! Đợi nữa thành ông già mất!”

Bố liếc :

“Anh thành ông già thì liên quan gì đến con gái ?”

vội véo nhẹ eo , hiệu hạ giọng.

Tạ Nghiêm bất đắc dĩ quỳ xuống:

“Bố, con cầu xin bố, cho con kết hôn mà.”

Lúc bố mới gật đầu, ánh mắt đầy hài lòng.

Mối tình từng khinh chê, giờ trở thành chuyện ngưỡng mộ.

Đêm giao thừa, Tạ Nghiêm đòi món quà hằng mong.

“Em chuẩn chứ gì?”

“Chuẩn .” – bất lực đưa cho .

Là một sợi dây bạc mặt dây hình thẻ ch.ó, thứ đòi suốt bao năm.

Anh :

“Chỉ cần đeo, cả thế giới sẽ , là con ch.ó của em.”

xong chỉ hít sâu, hiểu nổi cố chấp con ch.ó của , nên lữa mãi đưa.

Đêm nay, hưng phấn tột độ. Trên l.ồ.ng n.g.ự.c trần, thẻ ch.ó đung đưa loang loáng.

“Bảo bối, là ch.ó của em.”

đưa tay che mặt:

“Tạ Nghiêm, thể đừng biến thái ?”

Anh gỡ tay , ánh mắt khẩn thiết:

“Bảo bối, .”

hổ thốt lên:

“Anh là ch.ó của em.”

Đôi mắt sáng bừng, ôm c.h.ặ.t lòng:

“Bảo bối, con ch.ó vĩnh viễn sẽ rời xa em.”

Loading...