Người anh em, tôi muốn "đập chậu cướp hoa" lâu lắm rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:57:15
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đêm đó, tần suất gặp mặt giữa và Phó Tư Niên trở nên dày đặc hơn. Ngoài thời gian ở trường, còn đưa đón dạy kèm. Anh cứ thế đợi trong xe suốt hai ba tiếng đồng hồ.

 

Anh cũng thêm cùng . Gần đây học cách nướng cốt bánh gato .

 

Lục Trì ít với rằng nếu thiếu tiền thì thể đưa cho.

 

Câu nhất chính là: "Em dạy kèm chẳng cũng chỉ để kiếm tiền thôi , lãng phí thời gian, kiếm chẳng bao nhiêu, chi bằng bán thời gian đó cho còn hơn."

 

, chỉ cần mở lời, đừng là gấp mười , mà gấp trăm cũng sẽ cho, nhưng .

 

Rất nhiều lúc, so với danh phận bạn gái của Lục Trì, thấy giống đối tượng b.a.o n.u.ô.i của hơn. Cũng bởi vì từ chối sự giúp đỡ về kinh tế của nên mỉa mai là kẻ bần hàn, hưởng thụ.

 

chẳng hề thấy dáng vẻ nỗ lực sống của gì là hèn mọn cả, mà cũng chẳng thấy bản cao thượng đến mức nào.

 

chỉ đoạn tình cảm thuần khiết hơn một chút, để khi nhớ , nó chỉ mùi tiền bạc nồng nặc.

 

đời chẳng bao giờ như là mơ. Mối tình đầu mà từng hằng mong ước, cuối cùng vẫn kết thúc trong sự bẽ bàng. Thật may mắn là, lún quá sâu.

 

Lúc đầu ở bên Lục Trì, chẳng qua cũng vì vẻ ngoài ưa . Đó cũng là ưu điểm duy nhất của .

 

Có Phó Tư Niên mốc so sánh , mới nhận đây "gu" của tệ đến nhường nào.

 

 

16

 

Sau khi thi cuối kỳ xong, trường cho ở ký túc xá nữa. Dù dành dụm đủ tiền học phí cho kỳ , nhưng vẫn dám lơ là, dự định kỳ nghỉ sẽ tiếp tục thêm.

 

Phó Tư Niên chuyện thì bảo về nhà ở. Khi đó, mới đồng ý bạn gái hai tháng.

 

"Em đừng hiểu lầm, nhà nhiều phòng lắm, tụi ở riêng. Anh chỉ em môi trường nghỉ ngơi hơn thôi. Nếu em lo lắng thì thể sang ở với bố ."

 

khoanh tay : "Này, đừng vu oan cho em nhé. Em mà bảo dọn ."

 

"Vậy nghĩa là em đồng ý ?"

 

Phó Tư Niên sáp gần, đưa tay ôm hờ lấy .

 

khẽ nhướng mày, mỉm : "Để em về thu dọn đồ đạc ."

 

Cứ như , tạm thời dọn đến nhà Phó Tư Niên.

 

Kỳ nghỉ của Phó Tư Niên chẳng mấy thong thả. Tuy mới năm hai nhưng bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh của gia đình. Có những hôm về nhà còn muộn hơn cả .

 

nấu ăn. Những lúc bận, thỉnh thoảng sẽ xào vài món, nấu xong đợi về. Lần nào về cũng ôm lấy hít hà lấy hít hà để như đang "hít mèo" .

 

Đêm hôm .

 

Phó Tư Niên tiếp khách và uống một ít rượu.

 

Anh ôm chịu buông: "Bà xã."

 

bất mãn vỗ : "Đừng gọi bừa."

 

"Gọi bừa chỗ nào?" Phó Tư Niên dụi đầu hõm cổ giở trò lưu manh: "Em chính là bà xã của mà. Bà xã, thấy thật hạnh phúc. Anh thích em lắm."

 

Sau khi uống rượu, nóng hơn bình thường nhiều, thở phả từng đợt bên tai , khiến ngứa ngáy vô cùng.

 

đưa tay đẩy : "Muộn , mau tắm rửa nghỉ sớm ."

 

"Được."

 

Phó Tư Niên đáp lời dứt khoát, nhưng thì vẫn im bất động.

 

"chậc" một tiếng.

 

Lúc mới miễn cưỡng buông tay. Trước khi , phản ứng sinh lý của lộ rõ mồn một, chỗ đó cứ nhấp nhô mãi.

 

vội thu hồi tầm mắt, tới tủ lạnh, lấy hai túi đá chườm mặt.

 

Phù. Quả nhiên là mát mẻ hơn hẳn.

 

17

 

Một lát , lấy một túi giá đỗ trong tủ lạnh , định nấu canh giải rượu. Phó Tư Niên uống ít, nếu cứ thế mà ngủ thì sáng hôm tỉnh dậy chắc chắn sẽ đau đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-anh-em-toi-muon-dap-chau-cuop-hoa-lau-lam-roi/chuong-5.html.]

Nấu xong canh giải rượu mà vẫn thấy . ló đầu trong. Chẳng lẽ ngủ quên ? Dạo gần đây Phó Tư Niên thật sự vất vả.

 

suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định gọi dậy uống hết bát canh mới cho ngủ. Thế là đến cửa phòng Phó Tư Niên, khẽ gõ cửa, nhưng bên trong tiếng trả lời.

 

đẩy cửa bước , trong phòng quả nhiên bật đèn. Chỉ là, gì đó kỳ quái.

 

Cách tấm bình phong, tiếng thở dốc dồn dập lúc ẩn lúc hiện chui tai . Phó Tư Niên … Không lẽ uống nhiều quá nên khó thở !

 

hoảng hốt chạy vội trong.

 

Lúc , mắt bắt đầu thích nghi với bóng tối. Thế nên lập tức thấy Phó Tư Niên đang giường với tư thế vô cùng thả lỏng, môi c.ắ.n c.h.ặ.t, đôi mắt nhắm nghiền. Hình như đến thời điểm then chốt, nhíu mày, ngửa đầu lên.

 

"Hạ Dao."

 

"Cục cưng."

 

"Bà xã ơi~"

 

lập tức bịt c.h.ặ.t miệng .

 

Anh đang...

 

rõ lúc nên giả vờ như thấy gì mà mau ch.óng rời khỏi phòng , nhưng ngặt nỗi đôi chân bủn rủn, cứ như đóng đinh tại chỗ tài nào nhúc nhích nổi.

 

Dường như cảm nhận điều gì đó, Phó Tư Niên chậm rãi mở mắt . Nhìn thấy , thực sự giật nảy .

 

"Vợ ơi?"

 

Sau đó là một cái rùng .

 

18

 

Một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm. Vì quá hoảng hốt, Phó Tư Niên rơi điện thoại, chiếc máy rơi bộp xuống đất, đây tai theo đà tuột ngoài.

 

Chỉ thấy.

 

"Bé yêu, hôm nay nhớ ?"

 

Sau một tiếng khẽ.

 

"Không nhé."

 

Hơi thở của nghẹn .

 

Không ngờ Phó Tư Niên lén ghi âm cuộc gọi của hai đứa chúng .

 

"Hu hu, đau lòng quá, em , cho t.ử tế , cúp máy đấy."

 

"Thôi mà, em đang bận lắm, nữa ."

 

"Đợi , bé yêu, nhớ em."

 

"Phó Tư Niên, chúng mới xa đầy bốn tiếng mà."

 

"Thì chứ, ai quy định là xa bốn tiếng thì nhớ bạn gái ? Đừng là bốn tiếng, ngay từ lúc bước chân khỏi cửa mỗi ngày là bắt đầu nhớ em ."

 

"Anh đúng là hổ là gì mà."

 

"Được , em cũng nhớ ..."

 

Âm thanh đến đây thì dừng đột ngột.

 

Phó Tư Niên vội vàng vớ lấy điện thoại, giống như chim sợ cành cong, quỳ giường. Giọng run rẩy: "Vợ ơi, ... ..."

 

"Không cái gì?" hỏi.

 

Anh nghẹn lời, đó chán nản vùi đầu trong chăn.

 

"Anh kẻ biến thái, nhưng trong cảnh , vẻ chẳng sức thuyết phục nào cả. Chắc chắn em thấy đáng khinh đúng . Thực cũng thế, nhưng tài nào kiềm chế . Anh đúng là ghét c.h.ế.t cái bản hạ lưu mất thôi!"

 

Phó Tư Niên run rẩy bả vai.

 

chớp mắt.

 

"Phó Tư Niên, đang đấy ?"

 

 

Loading...