Chiếc xe thể thao của Phó Tư Niên quá nổi bật nên chỉ bảo dừng ở cổng trường.
Trước khi xuống xe, nhỏ giọng một câu: " nhỏ ."
rõ: "Cái gì cơ?"
Anh vô thức nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, hít một thật sâu: "Em chê Lục Trì nhỏ nên là nhỏ."
ngạc nhiên, ngước mắt .
Mặc dù yêu đương với Lục Trì một thời gian ngắn, nhưng chúng vẫn đến bước cuối cùng. Sở dĩ câu đó là để xả giận cho sướng miệng thôi. Không ngờ Phó Tư Niên tưởng thật.
"Vậy bao nhiêu?"
thấy chính hỏi như .
Lục Trì từng trông thuần khiết, là kiểu con gái ngoan hiền. Anh nhầm to . chẳng ngoan chút nào .
"Cụ thể thì đo qua, nhưng chắc 20."
Phó Tư Niên ngay ngắn, giọng điệu nghiêm túc cứ như đang thảo luận vấn đề học thuật .
"phụt" một tiếng, nhịn mà bật .
"Thật đấy, lừa em . Nếu lo dối, thể..."
"Có thể cái gì?"
tiến gần thêm một chút, thong thả .
Vì cách quá gần, Phó Tư Niên lập tức nín thở, vô thức nuốt nước bọt.
"Anh..."
Rầm!
Cả và Phó Tư Niên đều giật b.ắ.n , đồng loạt đầu . Kính chắn gió phía đột ngột va đập mạnh, gậy bóng chày bằng thép đập thành một mảng nứt vỡ hình mạng nhện đáng sợ.
12
Lục Trì với đôi mắt đỏ ngầu đang xe.
Anh dùng gậy bóng chày chỉ Phó Tư Niên: "Bước xuống xe ngay!"
"Đừng , cứ báo cảnh sát ."
giữ tay Phó Tư Niên khi định tháo dây an .
Anh nở một nụ trấn an: "Đừng lo, sẽ chuyện gì ."
suy nghĩ một chút: "Không ."
Lục Trì đang say rượu, chẳng sẽ chuyện điên rồ gì.
Thấy kiên quyết, Phó Tư Niên đành đồng ý: "Được , xuống."
ậm ừ một tiếng, chuẩn lấy điện thoại báo cảnh sát thì bên tai vang lên một tiếng động lớn. Lần là cửa kính bên ghế lái.
Lục Trì như kẻ mất trí, mỗi cú đập đều dùng hết sức bình sinh.
"Là đàn ông thì đừng rúc đầu rùa rụt cổ, đây đấu tay đôi với tao!"
Phó Tư Niên nghiêng , vô thức chắn mặt : "Cứ đập tiếp thế , cảnh sát tới nơi thì em mảnh kính vỡ thương ."
So với một Lục Trì đang gào thét như gã điên, Phó Tư Niên bình tĩnh đến lạ kỳ.
" ngoài một chút đây, yên tâm , đ.á.n.h ."
Nghe , bỗng thở phào nhẹ nhõm, cất điện thoại : "Sao sớm, cứ tưởng đ.á.n.h . Đánh nặng tay nhé, đ.ấ.m cho vài cú luôn."
Phó Tư Niên mỉm : "Tuân lệnh."
Anh thong dong bước xuống xe. Ngay đó, một gậy đ.á.n.h gục.
...
Cứ tưởng lợi hại thế nào chứ.
13
lập tức mở cửa xe bước xuống. Chân chạm đất thấy Phó Tư Niên loạng choạng dậy.
Ánh mắt phủ một lớp băng mỏng: "Cú coi như tao nợ mày, giờ thì hai sòng phẳng."
"Xong nợ?" Lục Trì phát tiếng lạnh từ trong cổ họng: "Phó Tư Niên, kiếp mày cũng thật đấy. Hạ Dao là bạn gái của tao!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-anh-em-toi-muon-dap-chau-cuop-hoa-lau-lam-roi/chuong-4.html.]
"Bây giờ thì nữa ."
"Mẹ nó!"
Lục Trì gầm lên một tiếng, vung cây gậy bóng chày trong tay nhắm thẳng đầu Phó Tư Niên mà đập mạnh. Chỉ điều thành công.
Phó Tư Niên bắt lấy cán gậy, vặn ngược tay một cái. Cạch. Cây gậy rơi xuống đất. Tiếp đó, Lục Trì hứng trọn một cú đ.ấ.m trời giáng.
Hai cú.
Ba cú.
Đến cú thứ bảy, Lục Trì ngã gục xuống đất.
Anh nhổ một ngụm m.á.u, đang lạnh lùng quan sát từ bên cạnh. Ánh mắt hằn học như rách : "Cô dan díu với từ lâu ? Mẹ kiếp, thấy thật đáng cho bản . Vì một đứa như cô mà..."
Anh đang dở thì ánh mắt bỗng khựng ở một chỗ.
"Em..."
Lục Trì tưởng nhầm, dụi mắt thật mạnh.
"Ngực của em..."
chẳng buồn để ý đến , sang với Phó Tư Niên: "Đầu đang chảy m.á.u kìa, đến bệnh viện ngay thôi."
Phó Tư Niên "ừ" một tiếng, xe lấy áo khoác choàng lên , che chắn khỏi ánh của Lục Trì.
"Em cứ về , tự đến bệnh viện là ."
"Không ."
" cùng , còn thương bên trong nữa."
Anh khẽ nở nụ rạng rỡ: "Được."
"Đứng !" Lục Trì vẫn mặt đất, mím môi : "Cục cưng, cũng chảy m.á.u ..."
"Phải đấy." đầu liếc : "Nhớ lấy tay mà hứng cho kỹ, đừng bẩn sàn."
Nói xong, mặc cho Lục Trì gào thét thế nào, cũng đầu nữa.
14
Tại bệnh viện, kết quả chụp CT cho thấy Phó Tư Niên chỉ thương ngoài da.
Anh ở ký túc xá, khi cùng xong các bước băng bó đơn giản, định tự bắt xe về trường.
"Để đưa em về." Phó Tư Niên đuổi theo: "Chúng cùng ."
xua tay: "Anh và cùng đường, đừng loay hoay nữa, bắt xe về tiện lắm."
Phó Tư Niên vội vàng : "Muộn thế , một con gái xe an . Với , lỡ Lục Trì tìm em gây rắc rối thì ."
nghĩ nghĩ , thấy cũng lý nên từ chối nữa: "Vậy thì cảm ơn nhé."
"Cái đó..." Trong lúc chờ xe, Phó Tư Niên ngập ngừng lên tiếng: "Lục Trì hiểu lầm chúng đang quen ."
"Anh hâm đấy."
đưa một lời nhận xét mà cho là khách quan nhất.
Nghĩ đến mối quan hệ giữa Phó Tư Niên và Lục Trì, xị mặt : "Anh đừng lo, sẽ giải thích rõ với . Hai là bạn bè bao nhiêu năm, dù cạch mặt thì cũng đừng vì loại hiểu lầm mà..."
" quan tâm!" Phó Tư Niên cắt ngang lời : "Thật là, là chúng cứ thế ở bên ?"
mỉm trêu chọc: "Anh sợ gọi là kẻ thứ ba ?"
Dựa theo tính cách của Lục Trì, chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối rêu rao chuyện cho mà xem.
"Không sợ. ở bên em, khác gì cũng quan trọng."
sững .
Dưới ánh trăng, đầu Phó Tư Niên đang quấn băng gạc, trông nhếch nhác buồn , nhưng khi kết hợp với khuôn mặt … Lại trai đến mức c.h.ế.t .
Ma xui quỷ khiến thế nào, thốt : "Để ... suy nghĩ ."
Có thể thấy rõ Phó Tư Niên bỗng trở nên vô cùng phấn khích. Khóe miệng rạng rỡ hẳn lên, gật đầu thật mạnh: "Ừ!"
Ở trong xe, Phó Tư Niên thỉnh thoảng đầu lén , đó lén lút thầm đầy đắc ý.
Bác tài xế Phó Tư Niên suốt cả quãng đường bằng ánh mắt như một kẻ ngốc.
bất lực đỡ trán, thầm cảm thán trong lòng, đúng là cái mờ mắt mà.