Trong lúc chờ xe cấp cứu, cởi áo khoác lông vũ của đắp lên Chu Dịch Minh. Tay nó lạnh ngắt, thực sự ôm nó lòng để sưởi ấm, nhưng nó thương ở , dám di chuyển nên chỉ thể cố gắng ủ ấm đôi bàn tay nó.
Vì t.a.i n.ạ.n xảy ngay cổng đồn cảnh sát nên hiện trường nhanh ch.óng kiểm soát. Tống Thi Dao – kẻ đẩy – cũng bắt ngay tại trận. Cuối cùng xe cấp cứu cũng đến, các nhân viên y tế hợp lực khiêng Chu Dịch Minh lên xe.
"Chấn động não." "Có thể thương tổn vùng eo."
nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Dịch Minh, tim đập thình thịch khi các bác sĩ trao đổi. Đột nhiên, ngón tay nó khẽ cử động.
"Đệch... nếu mà thương eo thật thì ông đây lỗ nặng ." "Chu Dịch Minh!" òa nức nở. "Sao mở mắt thấy bà ," giọng nó chút yếu ớt: "Đừng nữa bà nội ơi, c.h.ế.t !" Nó bỗng "phì phì" hai cái, phàn nàn: "Nước mắt bà rơi hết mồm ."
Thấy nó khôi phục vẻ nhởn nhơ ngày thường, : "Ông sợ c.h.ế.t khiếp!" "Bà mới sợ c.h.ế.t khiếp ," nó : "Áo khoác ? Môi tím tái hết cả kìa."
Nó cúi đầu thấy áo đang đắp , vẻ mặt cạn lời: "Đắp cho gì, mau mặc ." Nó định tung chăn dậy nhưng bác sĩ ngăn ngay lập tức. "Đừng cử động lung tung." "Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ." Giỏi thật đấy, đến mức mà vẫn còn thể hiện cái nết "sĩ gái"
Sau một loạt kiểm tra tại bệnh viện, bác sĩ xác nhận Chu Dịch Minh chấn động não nhẹ và trượt đốt sống thắt lưng. Chấn động não thì còn đỡ, nhưng "trượt đốt sống" là gì thì rõ nên vô cùng lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoanh-dau-lai-van-la-anh/chuong-8.html.]
Bác sĩ thản nhiên : "Trượt nghiêm trọng, xử lý cần thiết . Đêm nay theo dõi một đêm, vấn đề gì lớn thì về nhà tẩm bổ." thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn yên tâm: "Vậy về nhà cần chú ý gì ạ..." Bác sĩ như học thuộc lòng: "Nằm nghỉ vài ngày, ít dùng lực vùng eo, tránh vận động mạnh, bê vác vật nặng. Chườm nóng nhiều , kê Ibuprofen , đau quá thì uống theo chỉ dẫn."
"Có đau lắm ạ?" mà xót xa. Bác sĩ liếc : "Tùy , nhưng tình trạng của chồng cô nặng, cảm giác đau chắc quá dữ dội ." "Cậu ..." kịp giải thích xong Chu Dịch Minh ngắt lời: "Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ nhiều!" Bác sĩ bật : "Cô xem, như , đừng lo quá." Nói bác sĩ rời khỏi phòng bệnh.
Chu Dịch Minh đưa tay véo má : "Đã bảo , đừng trưng cái bộ mặt đưa đám đó ." "Xin nhé, tại mà ông liên lụy." tự trách vô cùng. Nó bĩu môi: "Bà khách sáo thế là tổn thương đấy." giải thích: "Không , chỉ lo cho ông thôi, sợ ông chuyện gì."
Chu Dịch Minh vẫn cái giọng đắn: "Sợ gì chứ, cùng lắm thì bà lấy báo đáp . Hay là bà chăm sóc con bệnh ?" Nghe nó thế, bỗng thấy khó chịu lạ lùng, buồn để ý đến nó nữa. Nó chọc chọc : "Sao thế? Chê thật ? Bà đúng là... ơ, đừng mà!"
Thấy nước mắt rơi, nó cuống cuồng hẳn lên. Tìm thấy giấy ăn, nó dùng tay lau nước mắt cho : "Đừng , đừng , chẳng vẫn đây ? tập gym quanh năm, chút thương tích là gì , thật đấy!" buồn giận: "Chu Dịch Minh, ông thể thôi cái kiểu cợt nhả ? Chuyện mà đem đùa ? Lỡ cái eo của ông để di chứng thì tính hả!"
Nó vẫn nhởn nhơ: "Hại, bảo mà, cùng lắm thì bà lấy báo đáp thôi!" Nghe đến đây, thật sự mặt cái tên nữa. Sao đời coi thường sức khỏe của chính như trò đùa chứ! tức giận bỏ .
"Ê! Đừng mà!" Nó rên rỉ một cách phóng đại lưng : "Ái chà cái eo của !" vẫn mặc kệ, tới cửa. "Kiều Nhi!" Giọng nó cuối cùng cũng nghiêm chỉnh . khựng bước, nhưng đầu. "Đi đấy, đây cho !"
miễn cưỡng bên giường. Nó thở dài, tiếp tục lau nước mắt cho : "Hết giận nhé?" "Ông thể nghiêm túc một chút ." Nó khổ: " nghiêm túc chỗ nào?" "Hừ." "Được , là nghiêm túc," nó như cam chịu mà giải thích: "Không nghiêm túc. Mà là từ nhỏ quen chịu đòn , vết thương lớn nhỏ gì chỉ cần c.h.ế.t thì một cái là qua. Nếu ai đó cứ lo lắng hỏi han, thật sự quen, cứ thấy... sến sến , bà hiểu ? Nên mới dùng vẻ cợt nhả để che đậy. cũng quý mạng lắm chứ bộ, thì đáng tin thế thôi nhưng gì cũng tính kỹ cả , bà đừng lo!"
ngẩn . Từ bé đến lớn, đây là đầu tiên thấy Chu Dịch Minh chuyện với một cách trịnh trọng như . Nó một cách gượng gạo: "Bà xem, bảo mà, mấy câu sến vãi chưởng, nữa." Nghe những lời , lòng bỗng chua xót, chẳng hiểu cúi ôm chầm lấy nó.