Lời dứt, nó kéo ngược trở . Sau đó, thấy tiếng nó rên hừ hừ, ngẩng đầu lên mới phát hiện nó kéo một cái mất thăng bằng, cả đè sụp lên nó. "Á, xin ! Eo ông còn ?" Nói cuống cuồng định bò dậy, nhưng tay chân bủn rủn, bò thế nào cũng xong. "Bà thôi cọ quậy hả?!" Giọng nó đầy vẻ tức tối. "Xin... xin , nhưng còn tí sức nào, cho nghỉ một lát..."
thấy đầu nặng trĩu, tự chủ mà gục xuống. dường như ngủ , hoặc cũng thể chỉ là mơ màng trong khoảnh khắc. Khi tỉnh táo là vì tiếng "thình thịch thình thịch" bên tai quá ồn, khó chịu ngẩng đầu lên. Lúc , Chu Dịch Minh đang trưng bộ mặt như sắp "hy sinh dũng". cứ ngỡ nhầm, nó biểu cảm đó chứ? Tầm của mờ mịt, nhầm cũng chẳng lạ, thế là ghé sát mặt hơn để cho kỹ. "Ơ?" thắc mắc: "Lợn, mặt ông đỏ thế?"
chọc chọc má nó, ngớ ngẩn: "Hê hê, ông cũng uống rượu ?" Chu Dịch Minh trả lời, nghiến răng nghiến lợi bảo: "Mau xuống khỏi ngay!" Thấy mặt nó càng đỏ hơn, thấy vui vui nên ghé sát mặt hơn nữa, sát đến mức rõ cả lông mi của nó. "Oa, lông mi ông dài thật đấy!" khen ngợi: "Nhìn thế thực ông cũng trai phết." Nó bực bội: "Cái gì mà 'cũng ', ông đây vốn dĩ soái ca." "Ờ," bĩu môi, điếc sợ s.ú.n.g hỏi: "Thế đến giờ ông vẫn yêu?" "Cút xéo cho ông nhờ!" dẩu môi: "Sao mắng !"
" nhớ hồi học, ông cũng lòng con gái lắm mà," bắt đầu hồi tưởng: "Hồi đó cũng khá thích ông, còn thư tình cho ông nữa , ha ha ha! Ngố thật đấy!" Thấy nó nửa ngày phản ứng, chọc chọc: "Sao gì, ngủ ?" "Ông c.h.ế.t ." "Ông điêu! Rõ ràng vẫn còn thở đây mà!" thò tay thử thở của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngoanh-dau-lai-van-la-anh/chuong-10.html.]
tự chủ mà kể lể tiếp: "Bức thư tình đó ông còn giữ ? Nếu còn thì về tiêu hủy ngay nhé! là lịch sử đen tối của mà, hu hu..." Nhắc đến đây, bỗng thấy buồn bực: "Ông cũng thế, nhận thư tình thì âm thầm cất là , còn bày đặt khoe khoang, kết quả đám em của ông cướp mất, đem cả lớp giờ chơi, nhục nhã c.h.ế.t ! Lúc đó chỉ c.h.ế.t cho xong!"
bắt đầu nước mắt ngắn nước mắt dài: "Đến tận bây giờ ông vẫn cho một câu trả lời, ông đàn ông hả?! Sau bận đó suốt một thời gian dài sợ đến trường, càng sợ gặp ông hơn, thấy từ xa là vòng đường khác. Mãi còn cách nào khác, xin nhà trường chuyển từ lớp chọn xuống lớp thường, đời mới dễ thở hơn một chút, hu hu hu..."
"Chuyện từ đời tám hoánh nào ..." Giọng Chu Dịch Minh rõ ràng là đang bối rối. "Thời gian lâu thì ? Lâu đến mấy cũng xóa nhòa tổn thương trong tâm hồn bé bỏng của !" Chu Dịch Minh đẩy đẩy : "Say xỉn loạn dứt đúng ?" "Ông mới say xỉn ! Hừ!" Lòng đầy ấm ức: "Ông trả lời thì thôi , hễ đứa nào theo đuổi là ông nhảy dọa chạy mất tăm là ý gì hả! Ông thích , còn cho khác theo đuổi !"
"Ai bảo thích bà?" Chu Dịch Minh nhỏ. ngẩn : "Cái gì?" "Không gì." "Rõ ràng ông gì đó mà!" "Bà say ." Nó lấp l.i.ế.m. kiên trì: "Rõ ràng là ông !" Nó nhắm tịt mắt thèm để ý đến nữa. cuống lên, dùng tay vạch mí mắt nó : "Ông cho rõ ràng ! Có ông bảo là thích !?" "Bà nhầm ." "Không hề! Ông thế thật mà! Ông bảo 'Ai bảo thích bà', câu hỏi tu từ nghĩa là câu khẳng định, học sinh tiểu học cũng !" Nó dùng hai tay bịt tai : "Ồn c.h.ế.t ." gạt tay nó , định tha cho nó: "Ông chính là thích , đúng !? Ông thích !!" "Nhỏ tiếng thôi bà nội, hàng xóm báo cảnh sát bây giờ." Nó van nài. "Ờ, thế khẽ: Ông thích , đúng ?" nâng mặt nó lên, ép nó thẳng mắt . "Bà thôi ?" Nói đoạn, nó mặt chỗ khác. "Sao ông dám mắt ? Ông tật giật !" Nó dường như hết kiên nhẫn: " thèm lý luận với kẻ say." dồn nén một cục tức trong lòng, chỉ cho rõ tại nó bỗng dưng thốt câu đó, thế là tiếp tục: "Thừa nhận , ông thích !" Nó thèm để ý đến nữa, nhắm mắt , mặc kệ giở trò gì cũng vô dụng.
Lần thật sự nổi giận: "Không thèm đếm xỉa đến chứ gì! Để xem ông dám thừa nhận nữa !" Nói , dứt khoát cúi xuống hôn thật mạnh lên môi nó. Mắt nó lập tức trợn tròn, cơ thể cứng đờ như một tấm sắt. Cảm nhận sự mềm mại chân thực , bỗng lấy một tia lý trí: Vãi! Mình đang cái gì thế !? Vừa định lùi thì gáy bàn tay như kìm sắt của nó siết c.h.ặ.t, thể cử động . dần dần thấy thiếu oxy, đầu óc trống rỗng...