Mụ c.ắ.n răng, dám cãi lời nào nữa.
lãng phí thêm lời với mụ, bỏ .
Mụ vẫn còn lầm bầm ở phía :
「Mặc thế mà hẹn hò cho , còn bày đặt lừa .」
5.
Khi đang giữa đường thì đồng nghiệp gọi điện, giọng gấp gáp:
"Tao đang trốn trong nhà vệ sinh gọi cho mày đây, khiếu nại mày với điều dưỡng trưởng, còn đòi gọi cả đường dây nóng của thị trưởng nữa, mau !"
xong mà hộc m.á.u băm! Mụ rốt cuộc cái quái gì nữa đây?!
Tinhhadetmong
lập tức xe bệnh viện. Vừa bước phòng thấy điều dưỡng trưởng đó với vẻ mặt nghiêm trọng. Người đàn bà thấy thì thoáng hiện vẻ đắc ý khóe môi, lập tức giả vờ như thấy.
Điều dưỡng trưởng nghiêm giọng hỏi:
"Có khiếu nại em trong giờ việc trang điểm đậm, vì tan sớm hẹn hò mà tự ý chỉnh tốc độ truyền dịch nhanh lên bệnh nhân khó chịu, chuyện đó ?"
Lúc mới hiểu tại khi quá cạn lời, sẽ bật .
"Không . Mọi thao tác của em đều đúng quy định, chị thể check camera. Là bà khiếu nại em đúng ?"
chỉ tay mụ bệnh nhân: "Bà tổng cộng ba chai nước biển, truyền suốt 4 tiếng đồng hồ mà hết hai chai là vì bà cứ tự ý chỉnh tốc độ xuống mức thấp nhất, còn em luôn để ở mức tiêu chuẩn!"
Mụ bệnh nhân bĩu môi, ngoảnh mặt chỗ khác: "Không khiếu nại nhé, đừng mà ngậm m.á.u phun ."
Chuyện khiếu nại lớn lớn, nhỏ nhỏ. Nếu bệnh nhân truy cứu thì thôi, nhưng nếu họ cố tình loạn thì khó . May mà điều dưỡng trưởng tin tưởng , chị đưa kiểm tra hồ sơ bệnh án và thời gian dùng t.h.u.ố.c của bà :
"Thời gian dùng t.h.u.ố.c của bà vấn đề gì. xem camera, tốc độ truyền chậm . Nếu bà thấy khó chịu chỗ nào thì bảo chúng , y tá của chúng thao tác đúng quy định."
Biết đuối lý, mụ lầm bầm: "Các cùng một hội, ai cô bao che cho nó ?"
Điều dưỡng trưởng kịp tranh cãi tiếp thì một bệnh nhân phẫu thuật xong cần hỗ trợ, chị bác sĩ gọi ngay. Người đàn bà vẫn tiếp tục lải nhải:
"Vả , y tá mà dặm phấn tô son lộng lẫy thế gì? Ai thì bảo , tưởng đến để quyến rũ bệnh nhân nam chứ! Dù hẹn hò thì ăn mặc thế cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghiep-quat-tu-long-hu-vinh/chuong-5.html.]
Mụ trưng nụ buồn nôn đó với những xung quanh:
"Mọi xem đúng ? cũng là vì cho bệnh viện thôi. Người đến chữa bệnh mà y tá cứ hoa hòe hoa sói, lả lơi thế thì ai mà tin tưởng ? Với tiền thuế của chúng đóng hàng ngày là để cho y tá mua mỹ phẩm trưng diện đấy ?! Y tá là để phục vụ bệnh nhân chứ để mồi chài đàn ông!"
Chẳng ai thèm đoái hoài tới mụ. Anh thanh niên lúc nãy chịu nổi nữa, quát lên:
" bảo , bà phái thôi. Đi truyền dịch mà cứ khó y tá suốt là ? Người tận tâm tận lực, đắc tội gì bà . Bà thần kinh ?!"
"Một tháng bà bao nhiêu tiền mà mở mồm là nộp thuế? Bà đóng thuế đấy?"
Mụ nhảy dựng lên: "Sao ông c.h.ử.i ?! bỏ tiền bệnh viện thì vấn đề chứ!"
"Được , các đều phe nó đúng ? Ông thấy nó trẻ nên bênh chứ gì, đồ hổ!"
"Đồ tâm thần." Anh thanh niên mắng một câu xách bình truyền dịch chỗ khác .
Mụ bắt đầu gào : "Các bắt nạt , ai cũng bênh nó, trời đất ơi còn công lý ..."
Đột nhiên, mụ ngẩng đầu lên, trút bỏ bộ mặt giả tạo, đầy oán độc:
"Mày tưởng mày cho tao đăng video là xong ? Đăng video là vi phạm pháp luật, nhưng khiếu nại thì nhé!"
"Nghe y tá khiếu nại là trừ tiền, còn xin bệnh nhân nữa hả?"
Mụ nghếch mặt lên đầy kiêu ngạo: "Giờ nếu mày điều mà quỳ xuống xin tao, cầu xin tao một câu, tao đại xá mà rút đơn khiếu nại cho. Bằng thì cứ đợi mà trừ tiền ! Có khi bệnh viện còn đuổi việc mày luôn chứ, để tao chống mắt lên xem mất việc mày còn chảnh choẹ , xem thằng yêu mày thèm mày nữa !"
chợt nhận , tranh luận với loại là vô ích. Mụ một hệ thống logic riêng mà bình thường bao giờ thắng nổi. Hôm nay mắng mụ, đ.á.n.h mụ cũng chẳng ích gì, mụ sẽ vẫn tìm cách để buồn nôn.
"Bà cứ mơ ." bình thản thốt ba chữ: "Đồ ngu xuẩn."
thà bỏ việc còn hơn loại nhục mạ. Mụ ngẩn , như phát điên chỉ tay , gào thét với những xung quanh:
"Mọi thấy ?! Nó c.h.ử.i ! là bệnh nhân, bỏ tiền chữa bệnh mà nó c.h.ử.i là ngu xuẩn kìa!"
"Tao cho mày , chuyện tao sẽ khiếu nại đến cùng, mày xong đời !"
Mụ bật dậy, chỉ thẳng mặt : "Giờ mày quỳ xuống cũng vô dụng thôi, tao nhất định khiến mày đuổi việc!"