Nghĩa nữ thành thiếp (Ngọc trong Tuyết) - C12

Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:34:46
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết Chi lên chùa cầu nguyện để tĩnh tâm. Nơi hương khói mờ nhạt, nàng gặp Vương Hạo, từng quen từ thuở học ở Đông viện học đường. Hắn nàng lâu, khẽ :

“Muội đổi .”

Không còn là Tuyết Chi lanh lợi, ánh mắt sáng ngời năm xưa. Giờ đây trong mắt nàng chỉ còn u ám và do dự.

Vương Hạo trầm giọng:

“Ta biểu ca sẽ sớm rước Cố tiểu thư chính thê. Nếu sống cuộc đời thể giúp. Ta sắp nhậm chức Tri Phủ Thương Giang, đó là nơi non xanh nước biếc trù phú. Ta còn nhớ đặc biệt thích khi học trong Dư địa chí. Muội còn với , khi hầu hạ trả hết ân tình cho Đại phu nhân, sẽ đến đó, mở một tiệm lâu ven sông sống cuộc đời tự tại.”

Thương Giang…một nơi hậu viện, canh tránh thai, danh phận treo lơ lửng đầu.

Tuyết Chi im lặng lâu gật đầu khẽ, vì nhất thời xúc động, cũng vì trốn chạy trong hoảng loạn, mà là nàng hiểu rõ, nếu còn chần chừ, nàng sẽ vĩnh viễn giữ trong phận lối thoát.

Vương Hạo hỏi thêm một câu nào. Hắn chỉ :

“Ba ngày , gặp ở chùa. Ta sẽ sắp xếp.”

Ngày khởi hành Thương Giang, đoàn xe của Vương Hạo rầm rộ rời kinh. Thế nhưng chỉ vài hộ vệ tín của , đêm đó Vương Hạo lặng lẽ trạm dịch ngoại thành, đổi y phục, phận, ẩn chờ đợi.

Ba ngày , Tuyết Chi rời phủ từ sớm. Giữa trưa, khi hương khói dày nhất, Vương Hạo xuất hiện ở hậu viện, dẫn nàng theo lối nhỏ rừng trúc. Vương Hạo chuẩn sẵn một hộp sáp màu xám nhạt, mùi t.h.u.ố.c nhè nhẹ. Nàng bôi lên hai bên má, cổ tay, đường chân tóc, làn da lập tức trở nên loang lổ, như mắc chàm lâu ngày. Dung nhan từng khiến ngước , giờ chỉ còn một nữ t.ử bình thường, thậm chí phần tiều tụy. Nàng khoác áo vải thô, cúi đầu theo dòng khỏi chùa.

Khi xe ngựa lăn bánh rời khỏi vùng kinh thành, Tuyết Chi vén rèm cuối, một chút cảm giác trống rỗng sâu, dần dần, trong trống , là sự nhẹ nhõm mà nàng quên từ lâu.

Vương Hạo đối diện, giọng trầm : “Từ giờ trở , tự do.”

Tuyết Chi khẽ mỉm . Lần đầu tiên lâu, Vương Hạo thấy thấp thoáng bóng dáng của tiểu cô nương linh động đáng yêu năm nào.

Thương Giang cuối hạ, mưa nhẹ giăng giăng. Tuyết Chi thuê một tiểu viện gần bến sông, cửa hai cây liễu rủ. Nơi phồn hoa như kinh thành, nhưng đủ yên tĩnh, đủ để thở.

Vương Hạo xuất hiện nhiều để tránh khả năng điều tra. Hắn chỉ sai đưa đến một khế ước cửa hàng, vài mối ăn, cùng một câu nhắn ngắn gọn: “Có việc tìm .”

Tiệm đặt tên là Thanh Chi Trà Lâu, phô trương, xa hoa. Tầng bán và điểm tâm, tầng là nhã gian dành cho khách sách, đàm đạo. Tuyết Chi tự tay định thực đơn, tự thử từng món, từng loại . Tuy chỉ mới mở thời gian ngắn nhưng Thanh Chi Trà Lâu nhanh ch.óng trở thành nơi sĩ t.ử, thương nhân, phu nhân quyền quý thường lui tới. Không ai , chủ tiệm thanh nhã từng là quý trong phủ quyền thế.

Trong khi đó tại kinh thành, Trì Ngọc gần như lật tung cả kinh thành lên để tìm nàng. Rồi một ngày, Trì Ngọc nhận một lá thư. Hóa đêm khi rời kinh, Tuyết Chi thư gửi . Nàng trách móc, cũng oán hận chỉ :

“Thiếp tự phận thấp hèn, xứng ở bên công t.ử khi tiền đồ rộng mở, chính thê sắp định. Những ngày qua che chở, là ân tình sâu nặng. Từ nay xin lui về nơi khác, cầu gặp . Mong công t.ử trân trọng mắt.”

Lá thư niêm phong cẩn thận, nhờ trạm dịch vài ngày mới gửi đủ để nàng xa, đủ để Trì Ngọc thể lập tức truy đuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghia-nu-thanh-thiep-ngoc-trong-tuyet/c12.html.]

Hắn chậm. Đọc xong, sắc mặt âm trầm như phủ một tầng sương lạnh. Hắn đốt lá thư thành tro. Ngọn lửa bùng lên, ánh lên trong đáy mắt lạnh như băng.

“Rút lui?” 

“Tự cho là điều?”

Hắn nhạt, trong tiếng nửa phần ôn hòa.

Ngay ngày hôm , Trì Ngọc lệnh: trong phủ nhắc đến Tuyết Chi. Với bên ngoài, chỉ nàng lên chùa niệm phật cầu phúc lâu dài. Không ai dám hỏi thêm.

Một quý “tĩnh tu” là chuyện dễ khiến tin.

Song song đó, Trì Ngọc phái âm thầm tra xét. Hắn tin nàng xa bao lâu. Càng tin, một nữ t.ử như nàng thể thoát khỏi tầm tay .

Mỗi khi đêm xuống, Trì Ngọc vẫn ngủ muộn. Bên cạnh trống rỗng. Hắn cho khác hầu giường, cũng bước viện cũ của nàng. Sự trống vắng , gọi tên, chỉ lặng lẽ chịu đựng.

 

Chuyện chính thê liền nhắc đến nhiều hơn. Vương phủ thiếu sốt ruột. Cố gia là thế gia hiển hách, Cố tiểu thư nhất quý nữ kinh thành, dung mạo, tài năng, phong tư, gia thế đều thể chê

Hôm , Trì Ngọc từ Hàn lâm viện trở về, áo quan còn , phụ gọi thư phòng. Vương đại nhân, Tả tướng đương triều, đặt chén xuống, giọng trầm

“Hôn sự với Cố gia, nên định sớm.”

Trì Ngọc thẳng, thần sắc vẫn là vẻ đoan chính quen thuộc. 

“Nhi t.ử Hàn lâm viện , chức vị . Lúc bàn hôn sự, e phân tâm.”

Phụ nhíu mày.

“Lấy vợ lập thất vốn là đại sự.”

Trì Ngọc im lặng một nhịp, tiếp, giọng nhanh chậm:

“Chính vì là đại sự, càng thể hấp tấp.”

Câu , sai về lễ, cũng trái đạo nhưng khiến khó ép.

Tin tức truyền , trong phủ bắt đầu lời tiếng . Có nhắc đến Tuyết Chi, nhưng nhanh liền gạt . Một quý “tĩnh tu”, gì đáng để đích trưởng công t.ử chần chừ?

Chỉ Trì Ngọc . Hắn cưới. It nhất là lúc .

Loading...