NGHI PHẠM IM LẶNG - 7
Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:09:50
Lượt xem: 1,238
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Vệ nghiêm túc với cảnh sát rằng lúc bà tìm thấy con trai ngoài phố, cảm xúc nó lạ, như đang *tìm ai đó*.
Dì cho rằng thể đó chính là hung thủ.
Bà nếu cảnh sát cần cho con trai bà nhận dạng hung thủ, họ sẽ phối hợp.
lòng của họ trái ngược với thực tế tàn khốc.
17
Theo kết quả điều tra thêm của cảnh sát:
Trên ổ khóa nhà từ ba đến sáu nhóm dấu vân tay, nhưng chồng chéo , khó tách biệt.
Chỉ một nửa dấu vân tay cạnh ổ khóa là khá rõ—nhưng khớp với bất kỳ ai trong nhà, cũng khớp với Ngô Triết.
Tuy nhiên—
Dấu răng cổ tay An An khớp với răng của Ngô Triết.
Hơn nữa, mép vết thương của An An đỏ, sưng, co rút , còn dấu kéo lê—cho thấy lúc Ngô Triết c.ắ.n An An, con bé vẫn còn sống!
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ngoài , ngày 21, Ngô Triết đôi giày đế cao su, đế cắm một đoạn dây thép dài 3 cm.
So sánh xong, cảnh sát xác nhận—
chính đoạn 3 cm đó tách từ phần dây thép trói An An!
Cảnh sát hỏi cung Ngô Triết, nhưng chịu dù hỏi thế nào nữa.
Trong lúc đó, cảnh sát liên tục thuyết phục dì Mã.
Dì cuối cùng cũng đồng ý cho khám nghiệm t.ử thi.
Pháp y nhanh chóng đưa báo cáo:
Nguyên nhân thực sự khiến An An c.h.ế.t là kích thích mạnh dẫn đến adrenaline tăng đột biến, gây rối loạn nhịp tim ác tính t.ử vong.
Kết quả giải phẫu trùng khớp với phán đoán ban đầu—
Nói đơn giản: An An hù c.h.ế.t.
Vậy thì—An An là Ngô Triết dọa c.h.ế.t ?
*
Ngày 27 tháng 8, lớp 9 bắt đầu tựu trường sớm.
Ngay ngày đầu tiên đến trường, xin phép nghỉ.
Bởi vì hôm nay, cảnh sát sẽ đưa Ngô Triết hiện trường vụ án.
18
Mười giờ sáng, tầng sáu khu tập thể chật kín .
Hôm nay là ngày việc, mà ít công nhân còn xin nghỉ để đến xem cho bằng .
Từ xa, thấy dì Mã.
Sau khi xuất viện, dì tạm ở nhà chị. Trông dì vẫn hồi phục chút nào.
Cả gầy rộc, hốc hác, đôi mắt sưng đỏ, còn già so với gặp.
Chị dâu dì và bố dìu dì một bên, liên tục nhỏ giọng an ủi.
Hai chiếc xe cảnh sát chạy đến, một một , loa phóng thanh yêu cầu đám đông tản bớt.
Xe dừng , Đội trưởng Vạn bước xuống .
Ông cau mày đám vây quanh, liên tục bảo họ đừng xem náo nhiệt nữa—giải tán .
Ông nhấn mạnh đến ba :
“Hôm nay KHÔNG hung thủ nhận dạng hiện trường. Ngô Triết chỉ là nhân chứng.”
dường như… chẳng ai .
Không lâu , vợ chồng nhà họ Ngô đưa con trai xuống từ chiếc xe thứ hai.
Hai khom lưng che chắn cho con ở giữa.
Còn Ngô Triết… nghi ngờ nhiều nhất—
Năm nay mười bảy tuổi, mặc áo thun trắng, dáng thấp bé, cách giữa hai mắt xa, ánh mắt trống rỗng như linh hồn bay mất, chỉ còn cái xác vô dụng khiến cha khổ sở.
Vừa thấy Ngô Triết, dì Mã lập tức bật tiếng xé lòng.
Dì lao tới nhưng bố giữ , ôm chặt lòng.
Đội trưởng Vạn nhíu mày, bước đến mặt Ngô Triết, dịu giọng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-pham-im-lang/7.html.]
“Tiểu Triết, cháu thể cho chú —nhà của An An ở ?”
Ngô Triết chẳng hiểu gì, lùi hai bước.
Mẹ —dì Vệ—rút khăn giấy từ túi quần, lau nước dãi hai bên mép cho con, lầm bầm:
“Con đôi khi đến bố nó còn nhận , nhận nhà ngoài …”
Bố hừ lạnh:
“Hôm đó An An khóa trong nhà. Không loại trừ khả năng con bé la bên trong, khiến thằng súc sinh thu hút , mở khóa.”
Dì Vệ tức giận:
“Chú Chúc! Chúng cùng một nhà máy, cần gì lời độc địa như ? Vụ án còn điều tra rõ!”
Bố nhổ miếng đờm xuống đất:
“Nó là súc sinh— c.h.ử.i nó thì ?”
Thực điều bố … khả năng.
Đội trưởng Vạn trừng mắt cảnh cáo bố , dẫn gia đình họ Ngô đến cửa nhà .
Lúc , cửa nhà vẫn khóa.
Đội trưởng Vạn lấy chìa khóa , đưa cho Ngô Triết, dịu giọng :
“Tiểu Triết, cháu mở khóa ?”
Ngô Triết đáp, chỉ thất thần cánh cửa—bỗng sang ngây ngô với Đội trưởng Vạn:
“Anh… trai.”
Đội trưởng Vạn nhăn mặt.
Một cảnh sát trẻ tiến lên nhỏ:
“Thầy, lời chú Chúc lúc nãy cũng lý. Con nghĩ… thể nạn nhân gọi Ngô Triết đến cửa, đưa chìa khóa qua khe khiến mở khóa. Hay là cho nhà thử mô phỏng ?”
Sắc mặt Đội trưởng Vạn sầm xuống, ông còn kịp mở miệng thì cha Ngô Triết quát lớn:
“Không ! phản đối!”
19
Chú Ngô— thường ngày nhút nhát, tập tễnh—lúc tức đỏ cả cổ, bước lên chắn con trai:
“Các đang ép cung! Ép con nhận là hung thủ! sẽ báo cáo lên cấp —các bậy!”
Đội trưởng Vạn vội trấn an, sang quát cảnh sát trẻ cút về kiểm điểm mười nghìn chữ.
Chú Ngô bảo vệ con:
“Giờ chúng thể rời ?”
“Khoan .”
Đội trưởng Vạn nhăn mặt, lấy từ túi một bức ảnh.
Tuy xa, nhưng nhận ngay—đó là ảnh An An chụp dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6, mặc đúng chiếc váy voan trắng khi con bé hại.
Đội trưởng Vạn đưa ảnh đến sát Ngô Triết:
“Tiểu Triết, cháu nhận bé gái trong ảnh ?”
Ngô Triết vẫn giữ gương mặt đần ngốc muôn thuở, tựa đầu n.g.ự.c cha mà mút ngón tay.
Đội trưởng Vạn hỏi nữa:
“Tiểu Triết, cháu bé gái trong ảnh sống ở ?”
Chú Ngô giận mà như cầu xin:
“Được ! bao nhiêu —nó thật sự là đứa ngốc! Nó hiểu gì !”
Đội trưởng Vạn vẫn bỏ cuộc, đưa ảnh sát mặt Ngô Triết:
“Tiểu Triết, cháu thêm nữa.”
Ngay lúc đó—
Trên gương mặt trì độn của Ngô Triết xuất hiện chút biến hóa.
Anh chằm chằm tấm ảnh, bất ngờ giật lấy nó, hít ngửi vuốt ve như con ch.ó tìm mùi đồ ăn.
Bất thình lình, Ngô Triết đẩy mạnh Đội trưởng Vạn, gào lên và lao thẳng về phía tầng bảy.