NGHI PHẠM IM LẶNG - 6

Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:09:19
Lượt xem: 1,206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt:

“Dì… giờ cháu giải thích gì, dì cũng sẽ tin.”

 

Ngay lúc , thấy dì Mã lao thẳng về phía

Một cú đá giáng ngực.

 

Cả thế giới cuồng. lăn xuống bậc thang.

 

Chưa kịp phản ứng, bỗng một đôi tay siết chặt lấy cổ .

 

g.i.ế.c .

 

thở . Bản năng sinh tồn khiến giãy giụa điên cuồng, nhưng gỡ nổi.

 

Trước mắt tối sầm—đúng lúc tưởng sẽ c.h.ế.t, thấy bố, bác Mã và vài bác sĩ y tá chạy đến.

 

Rất nhanh đó, bác Mã kéo mạnh em gái .

 

Cổ lập tức thả , cảm giác ngạt thở tan biến, cuối cùng cũng hít khí.

 

Bố che lưng, đỡ lấy dì Mã đang phát điên:

“Tiểu Tần, bình tĩnh .”

 

bình tĩnh nổi!”

 

Dì Mã sụp đổ, gào :

“Con gái c.h.ế.t ! Nó mới sáu tuổi rưỡi thôi!

 

“Nó còn bảo ‘Mẹ nhớ đường cẩn thận’, còn ‘Mẹ ơi, dù bố c.h.ế.t , nhưng còn An An, An An mãi yêu , bảo vệ ’.

 

“Nó bảo mang đồ ăn ngon về cho nó… Bây giờ về … mà con ơi… con mất…

 

“Tất cả là Chúc Diễn Duy hại c.h.ế.t!”

 

Bố —một kẻ cứng như sắt đá—giờ vành mắt cũng đỏ lên.

Ông ôm lấy dì Mã, nhẹ giọng dỗ dành:

 

“Cho dù cho nó một trăm cái gan, nó cũng dám hại An An. Hơn nữa… nó gì chứ?”

 

“Được gì?” Dì Mã gào:

“Nó với ! Nó trừ khử những chướng mắt trong nhà! Thì nó toại nguyện còn gì!”

 

Bố bắt đầu sốt ruột:

“Sao linh tinh thế?”

 

Dì Mã chỉ thẳng :

“Vậy bao nhiêu năm chịu gọi một tiếng **? Nó hận ! Nó hận cả An An!”

 

Khung cảnh hỗn loạn đến mức thu hút nhiều đến xem.

 

Lúc , một bác sĩ chen đám đông, vội :

 

“Người nhà giữ chặt bệnh nhân, cảm xúc cô . tiêm cho cô một mũi.”

 

14

 

Dì Mã khi tiêm t.h.u.ố.c an thần thì chìm hôn mê.

 

Đám đông xem giải tán từ lâu. mượn y tá cây chổi và cái hót rác, bắt đầu dọn chỗ đồ ăn đổ tung.

 

Bác Mã xuống từ đầu cầu thang, giật lấy cây chổi trong tay :

“Để bác .”

 

đưa. Chỉ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã, im lặng tiếp tục quét.

 

Bác Mã cũng khách sáo nữa, theo sát , cúi ghé sát hỏi:

“Diễn Duy, cháu trưa cháu hẹn hò với bạn nữ, bạn học ở khu nào?”

 

lập tức hiểu—bác đang nghi ngờ .

 

Thấy trả lời, bác Mã càng gặng hỏi:

“Vậy cháu chia tay cô bé đó lúc mấy giờ? Sau khi về nhà, thấy nào khả nghi ?”

 

uất ức đến cực điểm, ném phịch cây chổi xuống đất:

“Các đều cho rằng cháu g.i.ế.c An An, ?! Được thôi—cháu nhảy lầu trả mạng cho nó ngay đây!!”

 

Bác Mã vội túm lấy cánh tay :

“Ôi trời, cái thằng bé ! Bác mới hỏi vài câu con nổi nóng thế!”

 

Đang lúc giằng co, bố hớt hải chạy đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-pham-im-lang/6.html.]

 

Ông thở hổn hển với bác Mã:

“Vừa điện thoại! Vụ án tiến triển lớn —hung thủ đầu thú!”

 

15

 

Chiều tối 19 giờ, ngày 22 tháng 8—ngày thứ hai khi xảy vụ án— đến đồn công an tự thú.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Điều khiến tất cả kinh ngạc:

Hóa là Ngô Triết—đứa con ngờ nghệch của chú Ngô ở tiệm tạp hóa.

 

sực nhớ một chuyện.

 

Tối 21, cũng là đêm An An hại, đến tiệm tạp hóa của chú Ngô điện thoại.

 

Hôm đó còn chuyện vài câu với chú Ngô, hỏi thấy Ngô Triết.

 

Nhớ rõ chú từng thở dài, Ngô Triết chạy chơi, vợ chú ngoài tìm.

 

Vậy thì lúc , Ngô Triết đang gì?

 

Chẳng lẽ—g.i.ế.c An An xong bỏ trốn?

 

thẳng thì… cần chạy.

 

Anh là đứa ngốc.

g.i.ế.c … cũng chịu trách nhiệm hình sự.

 

16

 

Hai ngày nay ở nhà, lén lớn bàn tán đứt quãng, nhờ đó tiến triển vụ án.

 

Vợ chồng nhà họ Ngô đưa con trai đến đồn cảnh sát để tự thú, mà là giao nộp chứng cứ quan trọng.

 

Theo lời dì Vệ— của Ngô Triết—thì con trai bà gần như ngày nào cũng chạy lung tung bên ngoài, đến giờ ăn tối sẽ tự về.

 

Vì khu là tập thể công nhân nhà máy, trong nội bộ, phức tạp—nên hai vợ chồng họ cũng khá yên tâm.

 

ngày 21, Ngô Triết đến tận sáu giờ chiều vẫn về.

 

Dì Vệ tìm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy ngoài phố.

 

Lúc đó, cảm xúc của Ngô Triết bất thường, miệng kêu ú ớ loạn xạ, tay vết thương, trong tay còn cầm một chiếc váy trắng dính máu.

 

Dì Vệ hỏi cũng vô ích, định ném luôn cái váy rõ nguồn gốc .

 

Không ngờ con trai sống c.h.ế.t buông, đó còn giấu … trong đáy quần.

 

Bất đắc dĩ, dì Vệ đành thuận theo nó, kéo nó về nhà .

 

Không ngờ về bao lâu, bên ngoài bỗng ồn ào—nhiều xe cảnh sát và công an ập đến.

 

Chú Ngô và dì Vệ cũng chạy xem, thấy cảnh sát từ căn nhà hoang ở tầng bảy khiêng t.h.i t.h.ể An An.

 

Lúc họ mới —An An c.h.ế.t. Cách c.h.ế.t cực kỳ t.h.ả.m và kỳ dị—chiếc váy cũng biến mất.

 

Hai vợ chồng họ lập tức nghĩ đến chiếc váy trắng trong tay đứa con ngờ nghệch của .

 

Họ vội chạy về nhà, dỗ dành mãi mới lấy chiếc váy.

 

Nhìn kỹ, bên trong mép váy thêu hai chữ “An An” và một dãy điện thoại bàn của đơn vị.

 

Hai vợ chồng lập tức rơi hoảng loạn.

 

Không họ từng nghi ngờ con . họ hiểu con trai họ.

 

Anh ngốc, nhưng tính tình hiền lành, hầu như tính tấn công. Chỉ khi bắt nạt đến cùng cực mới phản kháng.

 

Với trí tuệ của , tuyệt đối thể dụ An An từ nhà ngoài.

 

Hơn nữa— mở khóa.

 

Vậy chỉ còn một khả năng:

Chiếc váy là do nhặt .

 

Ban đầu, vợ chồng chú Ngô dính dáng, định ném váy “bước vũng nước đục”.

 

suy tính , nghĩ đến việc An An mới tí tuổi đầu mà hại thê thảm, cuối cùng họ nỡ—chủ động mang váy lên đồn cảnh sát.

 

 

Loading...