NGHI PHẠM IM LẶNG - 20
Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:16:05
Lượt xem: 586
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
48
Cuối năm 2018, và Đông Đình kết hôn. Cả hai đều thích ồn ào, nên chỉ một lễ cưới đơn giản, mời những quen nhất đến chứng kiến hạnh phúc của chúng .
Năm , Đông Đình sinh một bé gái.
đặt tên con là Chúc Tinh, tên ở nhà là Tiểu Hoa Hồng.
Bởi vì con gái sinh ngậm thìa vàng, cả đời bảo hộ. Con bé sẽ trải qua trắc trở như từng trải, cả đời ấm áp bình an, trong nắng .
thường mạng rằng, nghèo khi giàu lên dễ xuất hiện tâm lý “tiêu dùng trả thù”.
Thiếu gì, bù nấy.
nghĩ, cũng .
Tuổi thơ tình yêu, nên bây giờ dồn hết yêu thương cho con.
chứng sạch sẽ nặng, nhưng con thích Peppa Pig, nuôi một con heo nhỏ. liền mua hẳn một con heo cảnh cho con, mỗi ngày bịt mũi dọn ăn uống phân tiểu của nó.
Nhớ năm xưa, khi An An c.h.ế.t, dì Mã tóc bạc chỉ một đêm, đau đến sụp đổ.
Nói thật, khi đó hiểu nổi cảm giác .
giờ hiểu —
Nếu ai dám tổn thương Tiểu Hoa Hồng của , nhất định sẽ g.i.ế.c .
Đông Đình thấy chiều con quá, đôi lúc còn ghen, bảo thương cô nữa.
Sao thể.
Chớp mắt, chúng cưới năm năm.
Tiểu Hoa Hồng cũng bốn tuổi .
hỏi con bé gì cho sinh nhật. Nó Disneyland chơi.
đáp: Được. Ba sẽ đưa con .
49
sắp xếp lịch phẫu thuật từ , cố ý trống một tuần để đưa vợ con du lịch nước ngoài.
Chơi cả một ngày ở bên ngoài, Tiểu Hoa Hồng vẫn còn đầy năng lượng.
Con bé trông như búp bê, đôi mắt to tròn, hàng mi dài và dày như hai chiếc quạt nhỏ đang xoè .
Nó mặc váy công chúa Elsa, dang hai tay chạy về phía :
“Ba ơi, cõng con.”
lập tức xuống, cõng công chúa bé bỏng lên lưng, thương lượng:
“Chút nữa lên xe nhé con? Khách sạn xa lắm.”
“Không ạ.”
Cơ thể nhỏ bé của con dán chặt lên lưng , giọng bi bô mềm như kẹo:
“Ba cõng con về.”
bất lực bật :
“Được , ba cõng.”
Đông Đình nhẹ vỗ m.ô.n.g con:
“Ngày càng nhõng nhẽo, tự .”
Con bé ôm chặt cổ hơn, mặt sang bên bộ giận.
:
“Không , nó nhẹ mà. Hôm nay chơi mệt , để ba cõng.”
Đông Đình liếc :
“Anh chiều nó quá, thể nuông chiều như thế.”
“Vâng , lệnh. Nhà đúng chuẩn hổ – ba mèo.”
Thật , Đông Đình thương con còn hơn .
Cô đang lúc sự nghiệp lên cao, mà ngừng ba năm trời để ở nhà chăm Tiểu Hoa Hồng.
“Chồng , cuối năm Tiểu Hoa Hồng mẫu giáo đấy.”
Đông Đình mở bình giữ nhiệt, cho con uống nước, dựa :
“Thật năm ngoái là .”
lo lắng:
“Anh sợ con bắt nạt. Anh hồi nhỏ học mẫu giáo cũng từng mấy đứa lớn đánh. Hay là thuê gia sư, cho nó học ở nhà?
Hoặc tự dạy. Anh tin một tiến sĩ trường danh tiếng mà dạy nổi một đứa bé.”
Đông Đình bật đ.á.n.h nhẹ :
“Anh quá . Con lớn dần tập giao tiếp với chứ.”
bĩu môi:
“Nhỡ thằng nhóc nào dám bắt nạt nó thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-pham-im-lang/20.html.]
Đông Đình ôm đầu:
“Thật sự nổi với . Vậy nhé, cuối năm cho con mẫu giáo.”
Chúng đang chuyện thì Tiểu Hoa Hồng bỗng hỏi nhỏ:
“Ba ơi… ba sẽ c.h.ế.t ạ?”
và Đông Đình , đều sững .
Đông Đình xoa đầu con:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Bé cưng, ai dạy con ? Là dì Tôn ?”
Dì Tôn là bảo mẫu cũ của nhà .
Tiểu Hoa Hồng lắc đầu.
đang định hỏi thì bỗng cảm thấy lưng ướt ấm—con bé .
“Sao thế con?”
vội đặt con xuống, xổm mặt con.
Đôi mắt ầng ậc nước, giọng run rẩy:
“Con… xem Harry Potter . Ba của Harry c.h.ế.t . Cậu buồn lắm…”
nhẹ lau nước mắt cho con:
“Yên tâm, ba c.h.ế.t . Ba còn con lớn lên nữa.”
Con bé , :
“ nếu con lớn, ba sẽ già. Dì Tôn già sẽ c.h.ế.t. Con ba c.h.ế.t. Con lớn. Con mãi mãi ở bên ba .”
Nói xong nó oà .
Con bé , tim như thắt . ôm con, dỗ mãi:
“Ba sẽ c.h.ế.t. Luôn yêu con, luôn ở bên con.”
…
Ừ.
Sau con chỉ nên xem hoạt hình thôi.
Và… dì Tôn đuổi việc.
50
Tưởng rằng Tiểu Hoa Hồng sẽ lóc chịu học.
thực tế trẻ con tiếp thu hơn tưởng. Mỗi ngày con đeo cặp nhỏ vui vẻ đến trường, thích chơi với các bạn, thích cô giáo múa.
Trái , và Đông Đình mới là hai kẻ lo lắng khổ sở suốt một thời gian.
Người giúp việc mới – chị Trương – ít , chu đáo, hiểu chừng mực, hơn hẳn .
Ngày tháng trôi yên bình như thế.
càng hạnh phúc, càng thấy bất an.
cho Tiểu Hoa Hồng tạm nghỉ học nửa năm. Đông Đình thật sự nổi giận, bảo đa nghi quá, bắt nghỉ vài hôm, bảo áp lực công việc.
Có lẽ thật.
định xử lý xong công việc đưa vợ con nghỉ dưỡng nữa, tiện chuyển trường cho con, cho gần chỗ để an tâm hơn.
Buổi chiều, định lái xe về nhà thì điện thoại của chị Trương gọi đến.
“Ông chủ… xảy chuyện !”
Chị Trương hoảng loạn nức nở.
Đầu như nổ tung, cố giữ bình tĩnh:
“Đừng ! Thở sâu! Từ từ xem chuyện gì!”
Chị Trương nấc lên:
“Hôm nay đến đón Tiểu Hoa Hồng. Con bé mua sticker. Ai ngờ xuống hầm gửi xe thì từ xuất hiện một ông già, ôm giật lấy con bé, cầm d.a.o kề cổ nó!”
Phản ứng đầu tiên của là—
bệnh nhân hoặc nhà trả thù.
“Con gái đưa ?”
Tay run bần bật.
“Hắn con bé thương ? Chị rõ mặt ?!”
Chị Trương :
“H- ôm bé lên một chiếc xe con… quên mặt …”
phát điên—
“Chị báo cảnh sát ?!”
“Chưa ạ… bảo báo…”
Chị Trương bỗng “a” lên:
“Ông già đó … họ Ngô. Ông . Hắn ném cho một phong bì… bảo đưa cho tên Chúc Diễn Duy. Ông chủ, Chúc Diễn Duy là ai ạ?”
Như một xô nước lạnh tạt thẳng xuống đầu .
Thì … là .