NGHI PHẠM IM LẶNG - 14
Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:13:05
Lượt xem: 915
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
bước đến cửa, chú Ngô như cảm nhận , bỗng dừng .
Ông đầu, nở một nụ âm u với :
“Diễn Duy, chú cháu còn gặp nhiều. Không cần tiễn.”
Một luồng lạnh chạy thẳng xuống sống lưng .
Sợ hãi bất giác dâng trào.
33
Buổi tối, chú Triệu và cãi trong buồng trong.
Lời qua tiếng đều oán trách chăm Thiến Thiến, và phẫn nộ vì chú Ngô tự ý đưa con gái ông về.
ngửa chiếc giường nhỏ, trần nhà thấp, lòng rối như tơ vò.
Câu khi rời của chú Ngô ý gì?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Về ông sẽ cứ quấn lấy ?
Tiếng “kẽo kẹt” vang lên, bước khỏi buồng trong.
“Chưa ngủ ?”
Giọng nhẹ nhàng. Bà xuống mép giường, nhét tay một quả đào mật.
Tim chợt ấm lên, dựa , c.ắ.n một miếng, hạ giọng :
“Cái chú Ngô …”
“Đừng trách ông .” Mẹ thở dài. “Lão Ngô đổi tính nết là nguyên nhân. Dạo … thằng Ngô Triết xe đ.â.m c.h.ế.t .”
“Gì cơ?!”
kinh ngạc đến nỗi rơi cả quả đào mà .
Mắt đỏ:
“Sau khi dì Vệ mất, trong nhà chỉ còn lão Ngô chống đỡ. Vừa , chăm hai đứa. Hôm đó trông Ngô Triết… nó chạy ngoài tìm … xe tông c.h.ế.t.”
Trong lòng dâng lên một nỗi buồn nặng trĩu.
Bảo tinh thần ông bình thường.
“Mẹ, mai con mang ít đồ sang thăm chú Ngô.”
Mẹ gật đầu:
“Con lớn , tự quyết định .”
Nói , như điều gì .
“Mẹ, thế?” dè dặt hỏi.
Mẹ ngập ngừng mở miệng:
“Diễn Duy, … con về chỗ bố con .”
Đầu nổ tung, bật dậy:
“Tại ? Mẹ cần con nữa ư? Con sai gì ?
À con … chắc giận vì hôm nay con mất em gái! là chú Ngô bế em , do con!”
“Con .”
Giọng dịu xuống:
“Là thế … Con xem, quán ăn của và chú Triệu mới mở, bận túi bụi. Vài hôm nữa con học , thế là chẳng ai trông Thiến Thiến.
Chú Triệu đưa bố ở quê lên , nhưng nhà nhỏ quá… đủ chỗ.”
Trái tim lạnh từng chút một.
Mẹ, khi dối, mắt cứ đảo loạn ?
“Mẹ, con rời .”
tự hạ thấp đến tận đáy:
“Nếu thấy chật, thuê phòng ngoài cũng , tiền phòng để con lo. Con thể xin bố.”
Mẹ bật lạnh:
“Bố con giờ đang quấn lấy con gà hoang đó, chịu chi tiền cho ngoài chắc?”
Không khí bỗng đóng băng. và đều im lặng.
Từ buồng trong vọng tiếng ho khẽ của chú Triệu.
Mẹ mím môi, dám :
“Vậy quyết định thế nhé Diễn Duy. Mai đưa con về.”
Nói xong, ngáp một cái, định .
túm lấy cổ tay bà, nước mắt rưng rưng:
“Mẹ… chú Triệu bảo đuổi con đúng ? Con sai gì? Tại ai cũng thích con?”
“Con hiểu lầm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-pham-im-lang/14.html.]
chằm chằm:
“Vậy vì ? Mẹ cho con một lý do .”
Cuối cùng, bất lực thở dài:
“Diễn Duy… năm đó ở với bố con chịu bao nhiêu khổ, con thấy cả. Giờ mới gặp một thật lòng với , giữ chặt lấy.
Mẹ với chú Triệu mấy năm nay hề cãi một , nhưng từ khi con đến, bọn cãi suốt.
Con coi như cầu con… hãy về với bố . Sau nhớ thì sang thăm.”
buông tay:
“Thôi khỏi. Sau con sẽ sang nữa.”
Mẹ cúi đầu lau nước mắt:
“Xin con…”
Có lẽ thất vọng tích đến cực hạn, thì tim và tình đều nguội lạnh.
hít sâu một :
“Mẹ, dù và bố ly hôn, vẫn trách nhiệm . Trước đây nuôi con, con trách. từ hôm nay, mỗi tháng gửi tiền sinh hoạt cho con, cho đến khi con đủ mười tám.”
Mẹ như xa lạ, kinh ngạc :
“Con đúng là mở miệng cho ! Còn tham hơn cả bố con!”
Nói tham?
Vậy việc bố sinh mà nuôi … là gì?
Hai đều gia đình mới, bạn đời mới, con cái mới—và vứt bỏ chút do dự.
Bố , hai khiến con cảm thấy giống rác rưởi.
con rác rưởi.
Như Dịch Thư từng trong *Hỷ Bảo*:
“Em thật nhiều, thật nhiều tình yêu. Nếu tình yêu— thì thật nhiều, thật nhiều tiền.”
Vì , lời tương tự với bố .
với ông :
Ông thể nuôi , nhưng cho tiền. cần học, cần sống.
Nếu cho, sẽ báo cảnh sát kiện hai .
đủ tuổi vị thành niên—để xem lúc đó pháp luật về phía ai.
Không ngoài dự đoán, bố đ.á.n.h .
, nhịn nữa.
giám định thương tích, đó báo công an.
Ông tạm giam.
Hòa giải? Tha thứ?
Được—nhưng tiền cấp dưỡng.
Mỉa mai , đây là đầu tiên trong nhiều năm bố bình tĩnh xuống chuyện.
Do bố trong vụ ly hôn năm đó, nên ông trả tiền học phí năm lớp 12 của ; thì trả tiền ký túc xá.
Còn sinh hoạt phí mỗi tháng, bố đưa 100, đưa 80.
yêu cầu trả một .
Hai vui vẻ đồng ý—họ bận và cũng chẳng gặp nữa.
Không .
rõ—hiện giờ họ cho gì, càng .
Vì thế chỉ thể dựa chính .
bắt đầu học chăm hơn, ngày ăn hai bữa, còn dành tiền mua sách bài tập.
Cuộc sống dần quỹ đạo, chỉ một điều khiến bất an—
thấy chú Ngô vài quanh khu trường học.
35
Hôm đó tan học, đang mua sách ở quầy báo thì thấy ông núp cột điện, chằm chằm chớp mắt.
Không đa nghi— mua cơm trưa, thấy tận mắt và rõ ông hỏi thăm bạn học của :
“Xin hỏi cháu Chúc Diễn Duy ?”
“À, nó nhất khối hả? Nó học tầng mấy? Lớp nào? Dẫn chú xem ?”
Lúc đó thật sự sợ .
Bởi vì ông giống y hệt dì Mã ngày .