NGHI PHẠM IM LẶNG - 1
Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:05:54
Lượt xem: 150
GIỚI THIỆU:
Ngày em gái cùng cha khác sát hại, với bố và cảnh sát rằng đến trường bài tập, mặt ở nhà, thật sự chuyện gì xảy .
thực , dối.
01
Ngày 21 tháng 8 năm 2001, định mệnh sắp đặt đó sẽ là ngày mà bao giờ quên trong đời.
Nhà ngoại của kế xảy chuyện gấp, bố và bà bắt xe khách về thị trấn.
Trước khi , bố đưa cho năm tệ, dặn trông nom em gái cùng cha khác - An An, chạy lung tung.
đồng ý.
buổi trưa việc ngoài, bất tiện khi dẫn An An theo, nên thương lượng với con bé:
Nó ngoan ngoãn ở nhà xem hoạt hình.
khóa cửa từ bên ngoài, bảo khi về sẽ mua kẹo cao su và sticker phim truyền hình “Hoan Hỷ Cách Cách” cho nó.
Chiều 17:30, xong việc, vội vã chạy về nhà.
giờ tan ca của nhà máy lọc dầu, từ nhà sang nhà khác vọng tiếng nấu ăn.
thầm cầu nguyện: mong bố và dì Mã về, nếu họ mà nhốt An An trong nhà, chắc chắn sẽ đ.á.n.h .
Đến cửa, chiếc khóa sắt lớn vẫn sừng sững khóa chặt.
lấy chìa mở cửa, mở gọi:
“An An, về .”
Không ai trả lời. Chẳng lẽ ngủ ?
Vào nhà, đảo mắt một vòng: bàn bừa bộn đầy sách tô màu và bút nước.
Không thấy .
cau mày, thấy sàn bếp hai túi rau lớn, móc áo là bộ đồ bố mặc lúc sáng sớm khi ngoài.
Ngay lập tức hiểu : tám phần là bố và dì Mã về đưa An An ăn ở ngoài—ba họ cùng “ăn riêng”.
Hừ.
Có kế, thì cũng sẽ cha kế.
Trong cổ nghẹn một bụng khó chịu, thể nuốt xuống cũng chẳng thể thở .
Dọn dẹp nhà cửa xong, xuống giường, cơn buồn ngủ kéo đến.
……
02
cũng ngủ bao lâu.
Khi tỉnh , trời tối đen.
đồng hồ điện tử—19:30 tối, trong nhà yên tĩnh, bên ngoài tí tách mưa rơi.
Họ vẫn về.
Bụng réo cồn cào, một cảm giác tủi như bỏ rơi dâng lên.
Đứa trẻ … còn chẳng bằng cọng cỏ.
lúc , tiếng gõ cửa.
“Diễn Duy, cháu ở nhà ?”
Là chú Ngô ở cửa hàng tạp hóa.
“Dạ .” đáp, bật đèn.
Chú Ngô : “Mẹ cháu bảo cháu điện thoại.”
Tưởng là gọi cho , còn chẳng kịp mang giày chạy vội ngoài— ngờ nhấc máy là dì Mã.
“Có chuyện gì?”
lạnh giọng.
Giọng dì Mã mềm mềm, còn mang chút lành:
“Diễn Duy, con ăn cơm ? Lúc dì nhờ lão Ngô gọi con điện thoại, hình như con đang ngủ?”
sốt ruột ngáp một cái, hừ—lúc mới nhớ trong nhà còn một ăn cơm.
“Có chuyện gì ?”
Dì Mã gượng:
“Là… bên nhà dì vẫn lo xong việc, chắc mai mới về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nghi-pham-im-lang/1.html.]
như điện giật. Nếu dì Mã về— thì ai đưa An An ?
nuốt nước bọt:
“Thế bố cháu ?”
Dì Mã đáp:
“Bố con về đơn vị .”
thở phào—thì bố đưa An An .
dì Mã ngay đó:
“Lãnh đạo cũ của bố con điều chuyển , tối nay phòng họ tổ chức tiệc chia tay. Bố con bảo chiều về nhà đồ, thấy hai em ở nhà, hỏi hai đứa chơi ?
“Vừa nãy dì gọi bảo ông về xem An An thế nào, nhưng ông uống rượu , nổi nóng, bảo mặc kệ. Thật chẳng trông cậy .
“Diễn Duy, chiều con với An An ăn gì ? Con giúp dì để ý An An uống t.h.u.ố.c nhé. Phiền con quá, dì về sẽ cảm ơn con t.ử tế.”
……
Khoảnh khắc đó, tai ù , mắt tối sầm, gì nữa.
Trong đầu chỉ còn đúng một câu:
Họ đều về.
An An… biến mất.
03
cũng cúp máy bằng cách nào.
Chú Ngô ở cửa hàng tạp hóa đang sắp xếp hàng hóa, nhẹ giọng hỏi:
“Có chuyện gì , Diễn Duy? Mặt mày trông chút nào.”
dám thật:
“Không , trời nóng quá… chắc cháu say nắng.”
Khi căng thẳng đến cực điểm, sắc mặt và ánh mắt đều sẽ đổi.
sợ chú Ngô điều gì, cố ý hỏi sang chuyện khác:
“Chú… Ngô Triết ạ?”
Chú Ngô :
“Thằng Triết chẳng chạy chơi , nó ngoài tìm nó .”
thở dài một tiếng.
Chú Ngô tàn tật, công việc định, chỉ dựa cửa hàng tạp hóa vài mét vuông.
Vợ chú—dì Vệ—là công nhân nhà máy lọc dầu, hai vợ chồng hiền lành, chỉ là con trai lớn Ngô Triết ngờ nghệch, suốt ngày chạy lung tung ngoài đường.
“Diễn Duy, cầm lấy.”
Chú Ngô bốc một nắm kẹo, nhét túi :
“Cầm mà ăn , chú nhớ cháu hạ đường huyết.”
cúi đầu, nước mắt kìm rơi xuống. vội trả kẹo :
“Không chú, bố cháu sẽ đ.á.n.h cháu.”
Chú Ngô :
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Không , đừng cho ông bố thiên vị đó là . Lần nếu ông còn hung dữ với cháu, cứ tìm chú, chú sẽ bảo vệ cháu.”
gật đầu, cảm ơn chú liên tục rời cửa hàng tạp hóa.
Chú Ngô là … mà đời thường chẳng mấy yên .
Đêm nay trăng, bốn phía tối om.
Trong đầu rối như tơ vò—nhớ rõ là lúc khóa cửa mà, An An ngoài ?
Chẳng lẽ con bé giận , tự trốn ?
vội chạy về nhà, lục tìm khắp nơi—gầm giường, tủ áo, sofa—mấy lượt liền.
Không .
Nó chìa khóa, thể khỏi nhà ?
Chìa khóa…
Nhà tổng cộng bốn chìa khóa: một cái, bố một cái, dì Mã một cái, còn một cái dự phòng.
lao đến bàn học, tay run rẩy kéo ngăn kéo .
Chiếc chìa khóa dự phòng… biến mất !
Cổ họng khô rát, tim đập thình thịch.
Có … An An ở nhà, liền đưa chìa khóa qua khe cửa, nhờ ai đó mở giúp?
An An nhát lắm. Từ nhỏ nó dạy: chuyện với lạ.
Vậy thì—là quen mở cửa cho nó?