Chương 6
Trong nhóm chat, những phụ hôm nay tới trường liên tục hỏi:
“Vẫn đổi giáo viên chủ nhiệm ?”
“Hôm nay ba của hai bé Cảnh Nhiên và Cảnh Hạo dẫn phụ gặp lãnh đạo ? Không thuyết phục ?”
“Sao thành thế ?”
“Haiz… học kỳ đây.”
lặng lẽ thoát khỏi nhóm, cũng chuẩn rời khỏi đám đông ồn ào.
…
Điện thoại rung liên hồi.
Nhóm lớp nổ tung.
Dù rời nhóm, nhưng vẫn vài đồng nghiệp quen nhắn riêng gửi ảnh chụp màn hình cho .
“Thật sự đổi sang cô Khúc dạy mỹ thuật ?”
“@Ba Cảnh Nhiên Cảnh Hạo, hôm nay tới trường rốt cuộc chuyện thế nào ? Sao kết quả vẫn thế ?”
“Nghe … tố cáo chính là của Cảnh Nhiên và Cảnh Hạo? Có thật ?”
“Trời ơi! là cô ! Tự tay đẩy mất giáo viên giỏi, còn liên lụy cả lớp!”
“@Ba Cảnh Nhiên Cảnh Hạo, vợ nên mặt giải thích với phụ cả lớp một chút ? Xin một tiếng ?”
“Xin thì tích sự gì? Cô Trương ! Giờ thấy hai đứa sinh đôi đó là bực !”
“ thế, hoạt động của lớp, con nhà chung nhóm với bọn chúng.”
Cũng phụ nhắn riêng cho :
“Cô Trương, cô giáo viên trong biên chế, nên việc mở lớp thì ảnh hưởng gì tới cô, cô định mở lớp ? đăng ký cho con. Cô yên tâm, trả đúng giá thị trường.”
Mà hỏi như , chỉ một .
trả lời:
“ từng nghĩ tới chuyện mở lớp. Công việc ở trường nhiều , ngày nghỉ chủ yếu kèm con gái học. Trước đây mở, cũng ý định mở. Ở bậc tiểu học, học trong trường là đủ .”
đặt điện thoại xuống, bắt đầu thu dọn giáo trình và ghi chép nghiên cứu vương vãi bàn việc.
Danh xưng giáo viên chủ nhiệm tháo xuống.
trong tay , các tài liệu nâng cao chuyên đề cho lớp cuối cấp, giáo trình mở rộng do nhà trường giao biên soạn, cùng nhiệm vụ kèm cặp vài giáo viên trẻ, vẫn chồng chất như núi.
Giá trị của , từ đến nay bao giờ chỉ gắn với quyền quản lý một lớp học.
…
Buổi chiều về nhà, khi đang nấu cơm cho con gái thì thấy tiếng gõ cửa.
Là ba của cặp song sinh.
“Cô Trương…”
Anh há miệng, ngập ngừng:
“Xin . Thật sự… vô cùng xin . … gì mới thể bù đắp .”
hiệu cho , rót cho một cốc nước.
“Ba Nhị Tráng, chuyện xảy . Nhà trường cũng quyết định. Lời xin của , nhận.”
Anh lấy từ túi áo một phong bì, đưa cho .
“Đây là phần tiền ăn còn thiếu, với cả… một chút bồi thường. chừng còn lâu mới đủ, nhưng mong cô nhất định nhận cho.”
rút phần tiền ăn chênh lệch, đẩy phần còn về.
“Tiền ăn nhận. Còn thì thôi. tố cáo thêm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-dong-giup-hang-xom-trong-con-co-ta-quay-sang-to-cao-toi/chuong-6.html.]
Anh lúng túng dậy:
“Cô Trương, vợ … haiz. cũng ngờ là cô . Cũng tại bình thường ít quan tâm đến con cái, trong kỳ nghỉ cô tìm cô nhờ trông con. Nếu , tuyệt đối sẽ cho phép cô như .
“ gì cũng vô ích, tiền …”
“Tiền dư cầm về . Nếu thật sự thấy áy náy, thì dùng tâm sức đó để dạy con cho t.ử tế, và giải quyết cho thỏa mối quan hệ gia đình của . Dùng hành động tấm gương sáng còn quan trọng hơn lời .”
Nghe hôm nay, và Nhị Tráng suýt đ.á.n.h cổng trường, còn là ở mặt các phụ khác.
Những chuyện như , sớm muộn gì các phụ cũng sẽ kể cho con cái.
Họ thật sự hề nghĩ tới cảnh của cặp song sinh trong trường.
Những lời , hẳn cũng hiểu.
Sắc mặt lúc đỏ lúc tái, cuối cùng lặng lẽ thu phong bì, cúi thật sâu.
“Cô Trương, cô khiến còn chỗ nào để giấu mặt. Cảm ơn cô… vì vẫn còn chịu những lời với .”
…
Sau đó, gặp cặp song sinh trong trường.
Hai đứa vốn nghịch, giờ ngày càng trầm lặng.
Không ai chơi cùng, chỉ thấy hai đứa thu ở một góc.
Có , gặp Nhị Tráng ở siêu thị gần cổng khu nhà.
Cô gầy nhiều, quầng mắt thâm nặng, đang một ở góc chọn rau giảm giá.
Thấy , túi nilon trong tay rơi xuống đất.
bước tới, giúp cô nhặt lên.
“Cảm ơn.”
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi, dám .
“Dạo bọn trẻ thế nào?”
hỏi như hỏi một hàng xóm bình thường.
Cô đột ngột ngẩng đầu, trong mắt là cảm xúc phức tạp.
“ ngờ cô vẫn còn chịu chuyện với .”
“Cô Trương, xin . …”
“Từ chuyện đó, chồng suốt ngày cãi với , đòi ly hôn. Bọn trẻ cũng trở nên trầm lặng, thành tích học tập còn kém hơn. Cô Trương, thật sự hối hận . Nếu lúc đó…”
an ủi, chỉ bình thản :
“Con đường là tự chọn, hậu quả cũng tự gánh. xem tình hình học tập của hai đứa con chị , năng lực tệ, nhưng thói quen học tập kém. Chị nên chỉnh cho chúng.”
Trong mắt cô lóe lên hy vọng.
“Cô Trương, cô còn sẵn lòng…”
“Không. chỉ nhắc nhở vì thiện ý thôi. Tạm biệt.”
Sau đó, còn gặp cặp song sinh trong trường.
Nghe cô Khúc , dù cô nhấn mạnh thế nào, thì các học sinh trong lớp vẫn cô lập hai đứa.
“ thể lúc nào cũng để mắt tới hai đứa nhỏ . Với bọn trẻ đều học lớp năm , còn nhỏ, cái gì cũng hiểu cả.”
“Haiz, giáo viên chủ nhiệm thật sự dễ, nhất là cái lớp , học sinh chịu quản.”
“Nếu bất đắc dĩ nhận nhiệm vụ , thì cũng chẳng gánh cái việc khổ cực . Mà cô Trương, cô thật sự giỏi đó.”
nhẹ.
Nghĩ tới cặp song sinh đó hiểu sâu sắc câu: Tầm của ba , cũng chính là phận của con cái.
HẾT