ngẩng lên , tiếng nhỏ như muỗi kêu, lặp đúng câu với gã tóc vàng lúc nãy:
“Chào , Lưu Gia Dịch, là Đồ Khả, lúc nhỏ chơi chung , còn nhớ ?”
“Nhớ chứ.”
Trông vẻ nghiêm túc, nhưng khi đôi mắt cong nhẹ, duyên.
Giọng cũng trầm ấm, pha chút ý , êm như tiếng suối đầu xuân: “Chào Đồ Khả, là Lưu Gia Dịch.”
Đối diện với ánh mắt , thấy ngượng ngùng, chẳng gì thêm, nghĩ mãi mới rặn một câu: “Anh đến mua rau ?”
“Không, đến dạo thôi.”
Anh cũng khá hài hước, giọng điệu hóm hỉnh vơi phần nào sự gượng gạo trong , thế là cũng mỉm : “Anh dạo xa quá nhỉ.”
“Ừ, tiện đường thì mua rau luôn.”
Nói chung ngày hôm đó là một cuộc đối thoại kỳ cục vô cùng.
hỏi chợ đầu mối lấy hàng cho rẻ, hỏi là ăn với .
hỏi: “Nghe bảo mở nhà hàng phố ?”
Anh đáp: “ thế, nên mới đến nhà em lấy rau sạch đây.”
hỏi tiếp: “Nhà hàng kinh doanh ?”
Anh bảo: “Cũng tạm, đủ nuôi gia đình.”
Sau mới khiêm tốn đến mức nào.
Cái nhà hàng tên “Cư Phúc Thực Phủ” đó to đùng với ba tầng lầu, trang trí cực kỳ sang trọng.
Khách khứa lúc nào cũng nườm nượp, phòng riêng đều đặt cả tuần.
Những lúc bận quá, đích ông chủ như cũng xuống bếp chảo.
kinh ngạc hỏi: “Anh cũng nấu ăn cơ ?”
Anh khẽ nhướn mày : “Ừ, nghiệp trường dạy nghề Tân Đông Phương đấy.”
3
Cuộc gặp gỡ đầu tiên khi trưởng thành giữa và Lưu Gia Dịch kết thúc trong bầu khí ngại ngùng kỳ quặc.
Chủ yếu là ngại thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghe-loi-ba-noi-tranh-xa-tra-nam/9.html.]
Anh luôn bình tĩnh, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi vu vơ của .
ngỏ ý cảm ơn vì chuyện từng viện chăm sóc bố .
Anh chỉ mỉm nhẹ nhàng: “Chuyện nên thôi mà.”
Vừa về đến nhà, bố đuổi theo hỏi dồn dập: “Thế nào con gái? Gia Dịch đấy chứ, nó đối tượng . Lần gặp cô Triệu, cô bảo nếu con cũng đang lẻ bóng thì quá, hai đứa thành một cặp là nhất. Hồi con còn sống, hai nhà nhận là thông gia, coi Gia Dịch như con rể tương lai .”
“Lúc con bồ đá nên bố nhắc, giờ thì , con đá, nó thì đang độc .”
phát hỏa: “Bố thể đừng mở mồm là bảo con đá , khó lọt tai c.h.ế.t ! Rõ ràng là con đá nhà bọn họ nhé!”
“Được ! Coi như con đá họ , thế giờ cả con và Gia Dịch đều độc , hai đứa cưới luôn ?”
“Bố gì thế, đừng ông Tơ bà Nguyệt lung tung ? Bọn con thiết gì , vả chắc gì thèm để ý đến con.”
“Nếu nó để ý thì ? Mai bố sang tìm cô Triệu hỏi ý kiến ngay.”
“Bố ơi, bố đừng thế mà! Giờ con chẳng còn tâm trí , bố thể ép dầu ép mỡ thế !”
“Con hai mươi tám .”
“Hai mươi sáu, tuổi mụ mới hai mươi bảy!”
“Được, hai mươi bảy, thế con xem bao giờ con mới cái tâm trí đó?”
“Tóm là giờ . Bố ơi, thời đại bây giờ khác thời của bố lắm, tôn trọng tự do, sống cho thoải mái là quan trọng nhất, nên chuyện cưới xin còn quá nặng nề ...”
“Thôi dẹp ! Đừng lôi mấy cái lý thuyết suông đó với bố. Tư tưởng bố cao siêu thế , bố chỉ là lão già nhà quê thôi, mặc kệ ai thì , con là con gái bố, năm nay nhất định tìm mà cưới chạy .”
“Tại ạ? Nếu lấy nhầm thì thà ở còn hơn, bố nghĩ ?”
“Bố nghĩ á? Bố nghĩ thế , lúc bàn mổ bố chỉ một ý nghĩ duy nhất: Nếu bố qua khỏi, con gái bố cha thì dựa ai.”
“Mẹ con mất sớm, nếu bố cũng nốt, con sẽ chẳng còn một mái ấm đúng nghĩa nào cả. Bố c.h.ế.t cũng nhắm mắt nổi. Bố ép con cưới, bố chỉ con định cuộc sống, một gia đình riêng của . Mong nhỏ nhoi đó của bố là quá đáng ?”
“... Dạ quá đáng.”
“Bác sĩ bảo khối u của bố dù cũng là ác tính, nếu trong năm năm di căn thì khả năng sống tiếp cao, còn nếu di căn thì nhanh lắm. Bố thấy con lấy chồng, sống đến lúc thấy con con, bế cháu ngoại. Khả Khả, con hiểu cho bố.”
“Con hiểu mà bố, con hiểu.”
Nói đoạn, nước mắt lã chã rơi, nghẹn ngào: “Bố sẽ , sẽ kiểm tra định kỳ thường xuyên. Con là lấy chồng, nhưng tìm hợp ý chứ. Bố bảo nhiều dạm ngõ mà, bố cứ sắp xếp cho con gặp mặt xem .”
“Bố thấy Gia Dịch là hợp nhất đấy...”
“Cũng nhất thiết là mà bố, con với chẳng chút cảm giác nào cả, hôm nay chuyện ngại c.h.ế.t.”
“Con gái , nếu thật sự lời bố thì hãy thử tìm hiểu Gia Dịch . Bố quan sát nó hai năm , thằng bé t.ử tế lắm, cực kỳ đáng tin. Thím họ con định giới thiệu cháu gái bên ngoại cho nó mà nó còn chẳng thèm , từ chối thẳng thừng luôn...”