Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quán cà phê ở trung tâm thành phố, yên tĩnh, sang trọng, là nơi mà từng thích đến — vì Tống Cảnh Thâm ở đây đủ riêng tư, đủ yên tĩnh, ai phiền.
Bây giờ nghĩ …
Có lẽ cũng là vì tiện cho gặp khác.
—
ở góc cửa sổ.
Ánh nắng buổi chiều rơi xuống bàn, phủ lên tách cà phê một lớp ánh sáng dịu nhẹ, nhưng khí bớt lạnh chút nào.
—
“Chị An Nhiên?”
Giọng mềm mại vang lên.
—
ngẩng đầu.
Lâm Nhược Vy đó, mặc váy trắng, tóc xõa nhẹ, gương mặt thanh tú mang theo chút ngại ngùng, giống hệt như trong ký ức của .
Một vẻ ngoài… dễ khiến khác buông lỏng cảnh giác.
—
Nếu c.h.ế.t một .
Có lẽ vẫn sẽ lừa.
—
“Ngồi .”
.
Giọng bình thản.
—
Cô bất ngờ.
vẫn mỉm , kéo ghế xuống đối diện .
“Em nghĩ chị chủ động hẹn em .”
—
“ cũng thích vòng vo.”
nâng tách cà phê, nhấp một ngụm.
“Gặp trực tiếp sẽ nhanh hơn.”
—
Cô nhẹ.
“Chị … em lo đấy.”
—
đặt tách xuống.
Ánh mắt thẳng cô .
“Vậy cô nên lo .”
—
Nụ môi Lâm Nhược Vy khựng một nhịp nhỏ.
—
nhanh, cô lấy vẻ bình tĩnh.
“Em hiểu ý chị.”
—
“Tống Cảnh Thâm.”
.
Ngắn gọn.
—
Không khí lập tức đổi.
—
Ánh mắt cô d.a.o động.
Rất nhanh.
thoát khỏi .
—
“Anh … thì ?”
Giọng cô vẫn giữ vẻ mềm mại, nhưng chút gượng.
—
.
“Cô thích .”
Không câu hỏi.
Là khẳng định.
—
Cô im lặng.
Một giây.
Hai giây.
—
Rồi cúi đầu, như thể đang do dự, đó khẽ :
“Em… phá hoại mối quan hệ của hai .”
—
Nếu là .
sẽ tin.
—
bật .
“Không ?”
—
nghiêng về phía .
Khoảng cách giữa chúng rút ngắn .
Giọng hạ thấp.
“Vậy tối qua, bên cạnh trong bữa tiệc là ai?”
—
Cô sững .
—
thẳng mắt cô .
Không chớp.
“Người tổ chức sinh nhật, là ai?”
—
Sắc mặt cô đổi.
—
“Hay là…” khẽ nhếch môi, “cô nghĩ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-toi-chet-chong-toi-dang-o-ben-nhan-tinh/chap-5.html.]
-Lunar Tear-
—
Không khí… căng như dây đàn.
—
Một lúc lâu .
Cô thở một , ngẩng đầu lên.
Lần , ánh mắt còn vô hại nữa.
—
“Vậy chị gì?”
—
Cuối cùng… cũng lộ .
—
thẳng .
Giọng bình tĩnh.
“Rời xa .”
—
Cô .
Không còn yếu đuối.
Mà là một nụ chút châm chọc.
“Chị tư cách gì mà yêu cầu em?”
—
“Không .”
gật đầu.
“Cho nên mới đến đây… để cảnh báo.”
—
“Cảnh báo?” cô nhướng mày.
—
cô .
Ánh mắt lạnh dần.
“Tống Cảnh Thâm, cần nữa.”
—
Một giây im lặng.
—
“…”
tiếp.
“Cô cũng sẽ dễ dàng như .”
—
Nụ môi cô tắt hẳn.
—
“Chị đang đe dọa em?”
—
“Tùy cô hiểu.”
—
dậy.
Không ý định thêm.
—
“Lục An Nhiên.”
Cô gọi .
—
dừng bước.
—
Giọng cô vang lên phía , còn giả vờ yếu đuối nữa:
“Chị nghĩ… chỉ cần chị buông tay, sẽ với chị ?”
—
đầu.
Nhìn cô .
—
“Không.”
trả lời.
Rất dứt khoát.
—
“ …”
mỉm .
“Người .”
“Mới là quên .”
—
Sắc mặt cô … trắng bệch.
—
.
Không .
—
Ra khỏi quán cà phê.
lấy điện thoại .
Nhấn một .
—
“Giúp một việc.”
Giọng bình tĩnh.
—
Đầu dây bên đáp nhanh:
“Chị .”
—
lên bầu trời.
Ánh mắt lạnh lẽo.
—
“Điều tra Lâm Nhược Vy.”
—
“Tất cả.”