Ngày tôi chết, chồng tôi đang ở bên nhân tình - Chap 1
Cập nhật lúc: 2026-03-27 10:03:54
Lượt xem: 16
Ngày c.h.ế.t, trời mưa to.
Cơn mưa đầu hạ đổ xuống thành phố như trút nước, những giọt mưa nặng nề đập lên mặt kính xe, loang lổ thành từng vệt dài, giống như ai đó đang cố lau một thứ gì quá bẩn thỉu, nhưng càng lau càng nhòe.
mặt đường lạnh ngắt, m.á.u từ chảy , hòa nước mưa, loãng dần, trôi , còn rõ màu.
Có hét lên.
-Lunar Tear-
Có gọi cấp cứu.
Có vây quanh.
ai … sắp c.h.ế.t là vợ của Tống Cảnh Thâm - tổng tài giàu bậc nhất Hải thành.
—
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Trong phòng riêng của một nhà hàng cao cấp, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng rộn ràng, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay đàn ông, phản chiếu ánh mắt dịu dàng mà từng nghĩ chỉ dành cho .
“Tống tổng, đúng là quá chiều cô Lâm đấy.”
Có trêu.
Anh khẽ , ánh mắt rơi xuống cô gái đang bên cạnh , giọng trầm thấp, mang theo chút nuông chiều hề che giấu:
“Hôm nay là sinh nhật cô , đương nhiên để cô vui.”
Lâm Nhược Vy cúi đầu, đôi má ửng đỏ, giọng mềm mại như nước:
“Anh khiến em ngại …”
Tiếng vang lên.
Không ai nhắc đến - Lục An Nhiên - vợ danh chính ngôn thuận của Tống Cảnh Thâm, cùng từ những ngày khó khăn nhất.
Không ai nhớ rằng, hôm nay… cũng là ngày kỷ niệm 7 năm kết hôn của và .
—
Khi xe cứu thương đến, còn cảm giác đau nữa.
Chỉ là lạnh.
Rất lạnh.
Ý thức của mơ hồ, nhưng kỳ lạ , thể thấy thứ — thấy thể nâng lên cáng, thấy bác sĩ vội vàng ép tim, thấy những giọt nước mưa rơi xuyên qua… cơ thể còn thuộc về .
cử động.
Muốn mở mắt.
Muốn rằng vẫn còn ở đây.
thể.
Điện thoại của rơi bên cạnh, màn hình vỡ nát, nhưng vẫn sáng lên cuối.
Trên đó là tin nhắn kịp gửi:
"Hôm nay về "
Không trả lời.
Mãi mãi… cũng sẽ nữa.
—
Khoảng một giờ .
Cửa phòng riêng đẩy .
Một đàn ông mặc vest đen vội vàng bước , sắc mặt chút khó coi, ghé sát tai Tống Cảnh Thâm nhỏ điều gì đó.
Nụ môi chợt khựng .
“Anh cái gì?”
Giọng trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-toi-chet-chong-toi-dang-o-ben-nhan-tinh/chap-1.html.]
Người lặp nữa.
Không khí trong phòng lập tức đổi.
Cô Lâm khẽ nắm lấy tay áo , giọng lo lắng:
“Có chuyện gì ?”
Anh trả lời ngay, chỉ im vài giây, như đang tiêu hóa thông tin nhận , đột nhiên nhạt một tiếng, giọng lạnh :
“Bệnh viện gọi, vợ tai nạn.”
Cả bàn im lặng.
Một dè dặt hỏi:
“Vậy… qua ?”
Anh nhấc ly rượu lên, uống một ngụm, ánh mắt lấy một tia d.a.o động:
“Chắc là trò của cô thôi.”
Một câu nhẹ bẫng.
Như thể đang giữa ranh giới sống c.h.ế.t liên quan gì đến .
—
Khi đến bệnh viện, là nửa đêm.
Hành lang trắng toát, ánh đèn lạnh lẽo chiếu xuống khiến thứ trở nên vô cùng xa lạ, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc khiến khó thở.
Bác sĩ , hỏi:
“Anh là nhà của bệnh nhân Lục An Nhiên?”
Anh gật đầu.
“Chúng tiếc.”
Chỉ bốn chữ.
Ngắn gọn.
đủ để phá vỡ thứ.
—
Anh đó, gì.
Ánh mắt rơi xuống tấm vải trắng phủ kín giường bệnh.
Không ai trong đầu đang nghĩ gì.
Chỉ thấy, bàn tay đang buông thõng bên khẽ siết .
Rồi buông .
Như thể, đang cố giữ một thứ gì đó… nhưng cuối cùng giữ nổi.
—
Khoảnh khắc tấm vải trắng kéo xuống.
Thời gian như ngừng .
Anh thấy .
Nhìn thấy gương mặt còn chút huyết sắc.
Nhìn thấy đôi mắt vĩnh viễn thể mở .
Nhìn thấy phụ nữ ở bên suốt 7 năm.
—
Lần đầu tiên.
Ánh mắt của Tống Cảnh Thâm… vỡ vụn.