Ngoại truyện
Ba ngày khi hài cốt của chủ nhân khúc xương thiêu, Kiến Quốc hết sốt.
Chiều hôm đó, dì Vương chạy sang nhà , : "Hết sốt ! Kiến Quốc hết sốt ! Thân nhiệt hạ xuống !"
Phụ trong cả huyện đều trút gánh nặng trong lòng.
Những ngày đó, A Xuân, A Minh và cả những đứa trẻ từng chạm đống xương đó, tất cả đều bình phục.
Bệnh viện huyện dán thông báo rằng phác đồ điều trị của đoàn y tế tỉnh hiệu quả, bệnh viêm màng não kiểm soát.
Trường học tổ chức đại hội tuyên dương, khen ngợi đoàn y tế, đồng thời phê bình những bậc phụ "truyền bá mê tín dị đoan".
Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc, cho đến một tháng , bệnh viện thăm Kiến Quốc.
Kiến Quốc thể xuống giường , cũng còn sốt nữa. Thế nhưng cả con đổi…
Cậu giường bệnh, ánh mắt đờ đẫn trân trân lên trần nhà, miệng hé mở, liên tục cử động.
phát hiện vẫn đang đếm, tuy thành tiếng nhưng đôi môi vẫn mấp máy, từng nhịp, từng nhịp, bao giờ dừng .
"Kiến Quốc?" gọi .
Cậu đầu một cái. Ánh mắt trống rỗng, tiêu cự giống như đang một xa lạ.
Mất vài giây , mới nhận , khóe miệng kéo một nụ cứng nhắc: "A... Hòa..."
"Mày đỡ hơn chút nào ?"
Cậu trả lời, xoay đầu lên trần nhà, tiếp tục đếm. Ngón tay cũng gõ nhẹ lên mặt chăn, một, hai, ba...
Dì Vương ngoài cửa, hốc mắt đỏ hoe. Dì kéo ngoài, hạ thấp giọng : "Bác sĩ bảo... Là di chứng của viêm màng não... Do sốt cao quá lâu, hỏng não ..."
"Vậy... Có chữa khỏi ạ?"
Dì Vương lắc đầu, nước mắt rơi lã chã: "Bác sĩ bảo... Có lẽ cả đời sẽ như ..."
Sau kể những đứa trẻ khác cũng gần như . A Xuân năng gì, cả ngày chỉ trong nhà chằm chằm ngón tay khi đột nhiên phá lên, tiếng ghê , . Mẹ bảo bác sĩ chẩn đoán là tâm thần phân liệt.
Thằng bé A Minh thì khá hơn một chút nhưng cũng trở nên lạ. Cậu sợ tất cả những gì màu trắng - màu của xương cốt. Nhìn thấy cơm trắng là gào thét, chỉ thể ăn khoai lang và cháo ngô.
Còn mấy đứa khác, tuy thể sống bình thường nhưng đều mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Phải đếm thứ, đếm hạt cơm trong bát, đếm viên đá đường, đếm trời. Không đếm là thấy lo âu, run rẩy.
Sau mùa hè năm đó, lớp chúng chỉ còn hơn hai mươi .
Ba đứa c.h.ế.t là Tú Lan, A Lương, Tiểu Mai. Mười một đứa điên, ít nhiều gì cũng vấn đề về tâm thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-thu-muoi-lam/chuong-15-full.html.]
Huyện định nghĩa sự việc là "sự cố y tế công cộng do tổ chức thỏa đáng", hiệu trưởng cách chức, vài cán bộ phụ trách thi công kỷ luật.
Trường học ngừng học nửa năm, khi bắt đầu học , bãi tha ma đó san phẳng.
Huyện chở đến hàng chục xe tải cát đất, lấp bằng tất cả những hố đất, bề mặt đổ một lớp bê tông dày cộp.
Sân trường còn sân trường nữa, đổi thành bãi đỗ xe.
Vài chiếc xe Jeep của chính quyền huyện, máy kéo của nhà máy dệt đều đỗ ở đó.
Không ai bộ đó cả.
Nhất là buổi tối, nơi đó trống trải, đèn đường chiếu lên mặt sàn bê tông xám trắng, thôi thấy hoảng sợ.
Thời gian trôi qua từng năm, Kiến Quốc vẫn luôn ở nhà, dì Vương từ bỏ công việc để chăm sóc . Cậu thể ăn, thể nhưng mãi mãi vẫn đếm . Đôi khi đếm thành tiếng, đôi khi nhưng vĩnh viễn bao giờ dừng .
Nghe từng đếm đến vài triệu, bắt đầu đếm từ đầu. Cứ đếm mãi, đếm mãi giống như một cỗ máy hỏng.
Sau đỗ đại học, rời khỏi cái thị trấn đó, nghiệp xong việc ở nơi khác, kết hôn, sinh con.
hiếm khi về nhưng thi thoảng dịp Tết thì vẫn về quê thăm bà.
Mỗi ngang qua trường học, thấy bãi đỗ xe đó, đều nhớ chuyện xuân năm .
Khu nghĩa địa đó, đốt xương ngón tay đó, và thầy bói đếm mấy trăm năm mà vẫn đếm xong , cả Kiến Quốc và bọn họ nữa.
Thanh minh năm ngoái, về quê viếng mộ một chuyến vì bà nội qua đời.
Trên đường trở về, ngang qua trường học. Bãi đỗ xe vẫn ở đó nhưng cũ nát hơn. Mặt bê tông nứt toác, cỏ dại mọc đầy. Trường học cũng di dời, nơi trở thành phế tích cũ.
Lúc chạng vạng, gió thổi qua. bên mép bãi đỗ xe, đột nhiên thấy...
Trong gió tiếng động, một âm thanh khẽ như tiếng thì thầm, như tiếng thở dài: "Một... Hai... Ba... Bốn..."
Da gà dựng hết cả lên.
Đó là tiếng đếm .
xoay bỏ chạy, chạy một mạch thật xa mới dừng .
Quay đầu , bãi đỗ xe đó trong làn sương xám nhạt lúc hoàng hôn, chẳng thấy gì cả nhưng họ vẫn ở đó.
Dưới lòng đất, trong gió, mảnh đất san phẳng , họ vẫn vĩnh viễn đếm, đếm những c.h.ế.t, đếm những oan hồn, đếm những đốt xương đếm mãi bao giờ xuể.
—HẾT—