Ngày Thứ Mười Lăm - Chương 14

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:13:09
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thấy những nhà đó trong đám đông, họ tản mát ở các vị trí khác trông khác gì những vây xem bình thường. 

để ý thấy tay họ đều cầm thứ gì đó. Có cầm nhang giấu trong ống tay áo, nắm c.h.ặ.t giấy vàng vò thành cục, còn môi lẩm bẩm như đang kinh.

Ba vị thầy pháp cũng ở đó. Một là ông lão mặc bộ đồ Trung Sơn giặt tới bạc màu, đội chiếc mũ cũ kỹ, trông chẳng khác gì một ông lão nông dân bình thường. Ông ở vòng ngoài cùng của đám đông, tay cầm một cây gậy trúc, gậy khắc những bùa chú rõ hình thù.

Hai còn là trung niên, một cao gầy, một thấp béo, đều mặc quần áo màu tối, cúi đầu gây chú ý.

Ba giờ chiều, chiếc hòm đựng thi hài chủ nhân bộ xương đưa lò hỏa táng.

Ngay khoảnh khắc đó, thầy pháp già bắt đầu hành động. Ông nâng gậy trúc, gõ nhẹ ba cái xuống đất, hai thầy pháp còn lập tức hành động.

Vị thầy pháp cao gầy lấy trong n.g.ự.c một nắm bùa giấy vàng, tranh thủ lúc chú ý, tung trung. Gió thổi qua, những lá bùa vàng bay tán loạn như những con bướm bay về hướng lò hỏa táng.

Còn vị thầy pháp thấp béo thì xổm xuống, dùng ngón tay nhanh ch.óng vẽ gì đó đất. rõ ông vẽ gì nhưng đất nhanh ch.óng xuất hiện một hình tròn.

Những nhà cũng bắt đầu hành động. 

Dì Vương rút ba nén nhang trong tay áo, dùng diêm châm lửa, giấu lưng, miệng lẩm bẩm ngừng.

Mẹ A Lương xé lá bùa vàng tay, từng mảnh từng mảnh rải xuống đất.

Bố Tiểu Mai lấy trong túi một nắm gạo trộn chu sa, lén lút rải chân.

Mọi hành động của tất cả đều cẩn thận, kín đáo vì sợ dân quân phát hiện.

Thầy pháp già bắt đầu chú, giọng ông nhỏ, hòa lẫn tiếng ồn ào của đám đông nên gần như thấy gì.

gần nên thấp thoáng vài chữ: “...Thiên linh linh địa linh linh... Ba hồn bảy vía… Mau về đúng chỗ... Số tận thì tan... Quay về đất trời... Oan hồn giải tán... Người sống bình an…"

Cây gậy trúc của ông vẽ những quỹ đạo phức tạp trong trung. Hai thầy pháp còn cũng chú, tiếng vang lên dồn dập như thể một bài tụng ca cổ xưa.

Ngọn lửa trong lò hỏa táng cháy mạnh. Khói đen cuồn cuộn bay , lượn lờ bầu trời. Những nhà đều quỳ xuống, quỳ ngay giữa đám đông, cúi đầu chắp tay. Môi họ run rẩy, thành tâm cầu nguyện.

Dì Vương quỳ đất, nước mắt rơi lã chã, ba nén nhang tay cắm bùn chân, khói bay mù mịt: "Chủ khúc xương ... Hôm nay xương của ngài thiêu ... Hóa thành tro ... Xin ngài... Hãy tha cho con trai ... Nó còn nhỏ... Nó chẳng gì cả... Xin ngài…"

Mẹ A Lương cũng : "Chúng đốt giấy cho ông... Thắp nhang cho ông... Xin ông hãy an nghỉ ... Đừng ám theo bọn trẻ nữa…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-thu-muoi-lam/chuong-14.html.]

Những phụ khác cũng đang lẩm bẩm, kinh Phật bằng tiếng Mân Nam, thứ chú ngữ mà chính họ cũng là gì, chỉ là già thì theo như thế.

Động tác của thầy pháp già ngày càng nhanh. Ông trong đám đông, gậy trúc gõ xuống đất, vài bước gõ ba cái, tiếng chú ngữ trong miệng cũng ngày càng gấp gáp.

Thầy pháp thấp béo lấy một cái la bàn trông giống cái của chủ khúc xương nhưng là cái mới. Ông nâng la bàn lên kim , sắc mặt ngày càng ngưng trọng.

Thầy pháp cao gầy thì đốt thêm nhiều bùa giấy vàng, tung từng tờ từng tờ trung.

Gió bỗng nổi lên, là gió từ tới, thổi những lá bùa giấy bay lượn, thổi khói nhang tỏa khắp nơi.

Ngọn lửa trong lò hỏa táng đột nhiên bốc cao lên, màu xanh lục mà là màu cam đỏ bình thường nhưng cháy dữ dội, lưỡi lửa phun từ ống khói cao đến tận hai mét.

Thầy pháp già bất chợt nâng cao cây gậy trúc, chỉ thẳng lên bầu trời, quát lớn một tiếng: “Đi!”

Một tiếng quát vang dội, át hẳn tất cả âm thanh xung quanh. Những đang xem đều giật nảy , đồng loạt về phía ông lão.

Dân quân cũng để ý thấy, bước tới: "Ông già, ông cái gì đấy?"

Thầy pháp già lập tức trở dáng vẻ của một nông già bình thường, còng lưng : "Ôi trời, giật hết cả , lửa cháy to quá hoảng hồn..."

Người dân quân nghi hoặc ông , liếc những nhà đang quỳ đất xung quanh: "Các quỳ gì đó?"

"Chúng ... Chúng là phụ của mấy đứa trẻ đang ốm." Chú Trương dậy, giọng điềm tĩnh: “Nhìn đống xương cháy, trong lòng... Nghĩ đến con cái nên... Nên quỳ xuống..."

Người dân quân họ, gì thêm bỏ nhưng lễ cúng cũng xong xuôi.

Ba vị thầy pháp lặng lẽ rút lui mép đám đông, nhanh biến mất. Người nhà cũng lượt dậy, lau khô nước mắt, giả vờ như chuyện gì xảy .

Chỉ còn những nén hương cắm mặt đất vẫn đang cháy, làn khói lượn lờ bay lên. Cả những tờ giấy vàng, hạt gạo, chu sa vương vãi đất, lẫn bụi bặm, nếu kỹ thì chẳng thể nào phát hiện .

Lửa trong lò thiêu vẫn đang cháy, chủ nhân của xương cốt tan thành tro bụi trong lửa đỏ cùng với chiếc la bàn đó, những đồng tiền xu và cả nỗi chấp niệm suốt mấy trăm năm qua.

Bầu trời xám xịt, gió vẫn ngừng thổi, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

về phía lò thiêu, nhỏ giọng một câu: "Hy vọng là... Hữu ích..."

 

Loading...