Ngày Ta Khác Lối - Chương 3:
Cập nhật lúc: 2026-04-25 20:27:13
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về đến nhà, chuẩn tinh thần chứng kiến cảnh đôi tình nhân khổ thủ thỉ tâm sự. Nào ngờ nhà, chỉ thấy Tô Cẩn Niên một trong phòng khách, còn cố tình mở toang cửa.
Thấy về, Tô Cẩn Niên định mở miệng gì đó thì đầu thẳng bếp. đói, cần nấu bữa trưa ngay.
Trong bữa ăn, nhận Tô Cẩn Niên vẻ giải thích chuyện gì đó, nhưng thấy im lặng, đành nín nhịn. Cuối cùng vẫn nhịn , ngẩng lên : “Nguyệt Hoa, chuyện lúc nãy…”
lùa vội miếng cơm, lạnh nhạt : “Ăn cơm chuyện.”
Vừa dứt lời, Tô Cẩn Niên cứng họng, đành nuốt ngược những gì định trong.
thầm khẩy trong lòng. Kiếp , mỗi khi chúng ở bên , hầu như là luyên thuyên đủ thứ chuyện. đáp sự nhiệt tình của luôn là vẻ thờ ơ, chẳng buồn phản ứng của , hoặc đúng câu “ăn cơm chuyện”.
Hồi còn tự thấy hổ, cho rằng bản đủ lễ giáo. Mãi mới vỡ lẽ, chẳng qua là vì gặp đúng , một khi gặp sai thì đến cả việc mở lời cũng là sai trái.
Rốt cuộc Tô Cẩn Niên gì, chẳng bận tâm. Ăn xong, về phòng.
Trong phòng bày đầy những món đồ thủy tinh, hoa giấy và chăn gối màu đỏ mà sắm sửa khi chúng đính hôn. lôi tất cả , chất đầy giường. Nhìn những món đồ mà kiếp chọn lựa với bao vui sướng và mộng mơ, tìm một cái túi lớn gom tất cả .
Cuối năm em họ cưới, nhà mợ vốn khá giả, chuẩn những thứ cũng tốn kém, vứt thì phí. Thế là đóng gói hết, định bụng ngày mai mang sang cho em họ.
Bỗng tiếng gõ cửa, tay đang dọn dẹp chợt khựng .
“Nguyệt Hoa, chuyện trang sức… thể để mấy hôm nữa mua ? Có một đồng đội đang cần giúp đỡ gấp.” Giọng Tô Cẩn Niên vọng từ ngoài .
Mua trang sức? ngẩn một lúc mới nhớ, kiếp cũng tầm , Tô Cẩn Niên sẽ dẫn mua vài món trang sức. nhớ vui mừng đến mức nào, háo hức chờ ở nhà cả ngày, nhưng cuối cùng về, đương nhiên cũng chẳng trang sức.
“ừ” một tiếng, tiếp tục thu dọn đồ đạc. Đằng nào cũng chẳng về, chỉ cần đáp qua loa cho xong.
Ngoài cửa im lặng một lúc, tiếng bước chân xa dần. Còn , vẫn tiếp tục sắp xếp hành lý.
Thực mới dọn đến lâu, đồ đạc nhiều, thu gọn vặn một vali. Thứ khiến đau đầu nhất là mấy bộ quần áo ít khi mặc. Lúc chuyển đến đây, cứ nghĩ đằng nào cũng sắp cưới nên mang phần lớn quần áo từ nhà sang. Giờ ngẫm , đó đúng là một quyết định ngu ngốc.
Bây giờ đành tìm một cái túi to khác, gấp đống quần áo gọn gàng, buộc c.h.ặ.t mang về nhà . Khi xuống , thấy Tô Cẩn Niên đạp xe mất, đành vác túi quần áo to sụ vai, lội bộ hơn nửa tiếng đồng hồ mới về tới nhà.
Mẹ thấy , tưởng với Tô Cẩn Niên cãi . Để ảnh hưởng đến việc học đại học , tạm thời giấu nhẹm chuyện. dạo mua nhiều quần áo mới, chỗ để đồ cũ nên mang về .
Mẹ xong mới thở phào nhẹ nhõm. Chứ nếu bà định hủy hôn với Tô Cẩn Niên, lẽ bà sẽ cầm d.a.o rượt ba con phố. , rượt c.h.é.m đấy!
Bố và bố Tô Cẩn Niên cùng trong một xí nghiệp nhà nước. Chúng vốn là thanh mai trúc mã, chỉ điều từ nhỏ Tô Cẩn Niên là con nhà , khi bé học giỏi, lớn lên công việc , ngoại hình cũng nổi bật. Bởi , ưng Tô Cẩn Niên.
Sau , khi mai cho , bố Tô Cẩn Niên chuyện liền hết lời tán thành, cho rằng và xứng đôi. Ban đầu, nghĩ một trai công việc như Tô Cẩn Niên sẽ chẳng đời nào để mắt đến . ngờ mấy hôm , về nhà, hồ hởi báo tin Tô Cẩn Niên cũng ý với . Từ đó, mới bắt đầu qua với .
Nửa năm , mối quan hệ của chúng tiến triển nhanh ch.óng. Cho đến một tháng , bố hai bên ấn định hôn sự. Lúc đó, còn thắp đuốc cũng tìm thấy rể như Tô Cẩn Niên. Bà dặn đứa ch.ó ngáp ruồi như giữ cho thật c.h.ặ.t, nếu bà sẽ tha cho .
Thú thật, những ngày đầu ở bên Tô Cẩn Niên, cứ ngỡ đang mơ, từng dám nghĩ thể trở thành vợ . Dù đôi lúc cũng cảm nhận sự lơ đãng của Tô Cẩn Niên, tự cho rằng đó là vì bận rộn công việc.
bao giờ ngờ rằng, cho đến tận khi kết hôn, vẫn luôn do dự giữa và Trần Y Y. Có lẽ chọn chẳng qua vì là phù hợp nhất, hoặc cũng thể vì lòng bố hai bên.
Thực đến giờ, giữa chúng chỉ còn thiếu một tờ đơn đăng ký kết hôn. Trước đây khi thi đại học, lấy cớ tiện chăm sóc để bảo dọn đến ở cùng. Giờ đây, lấy tờ đơn đăng ký kết hôn đó , đương nhiên chuyện giữa và cũng nên kết thúc.
…
Rời khỏi nhà, lòng nhẹ bẫng, hiếm khi cảm thấy thảnh thơi như . mua một que kem ven đường, ăn thong thả dạo về. Thực thời điểm ít tiểu thương bày hàng buôn bán ven đường, dù mang tiếng là “đầu cơ tích trữ”.
những buôn bán nhỏ lẻ ai để mắt tới chính là nhóm vạn nguyên hộ (*) đầu tiên của thời đại. Tiếc là còn học, đành những thương nhân sắp giàu to với ánh mắt ngưỡng mộ, mua hàng ủng hộ, xem như góp một viên gạch con đường giàu của họ.
(*) Chỉ những hộ gia đình ở Trung Quốc thập niên 80 tài sản đạt 10,000 nhân dân tệ. Đây là một con lớn thời điểm đó và là biểu tượng cho sự giàu trong giai đoạn đầu cải cách – mở cửa.
Gần về đến nơi, bất chợt một cặp nam nữ thu hút.
“Anh Tô, đừng , em nhận .” Giọng Trần Y Y nghẹn ngào, vô cùng đáng thương.
Một tay Tô Cẩn Niên giữ xe đạp, tay nhét tiền tay cô .
“Bảo em cầm thì cứ cầm ! Anh giữ tiền cũng chỉ tiêu linh tinh thôi, cho em còn thể dùng phí sinh hoạt nửa năm, ý nghĩa hơn nhiều!”
Họ cứ giằng co, dường như Trần Y Y trông thấy . Cô giật , chắn mặt Tô Cẩn Niên theo phản xạ: “Chị, em và gì ạ, chị đừng hiểu lầm. Do em hổ cứ bám theo Tô, chị trách thì cứ trách em!”
Cô gái mắt nước da vàng vọt, vẻ ngoài đáng thương nhưng quật cường. Có điều cô hề nhận đàn ông che chắn lưng đang tái mặt .
xoay chuỗi hạt mới mua cổ tay, thẳng qua mặt họ mà chẳng thèm liếc . là xui xẻo, đường cũng gặp chuyện thấy.
Về nhà bao lâu thì Tô Cẩn Niên cũng mở cửa bước . Anh thấy , cuối cùng gương mặt vốn lạnh lùng cũng lộ chút biểu cảm khác lạ: “Nguyệt Hoa, em giải thích.”
, giọng đều đều: “Được, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-ta-khac-loi/chuong-3.html.]
thực lòng, dù gì, cũng chẳng bận tâm.
Thấy giận dữ, còn chịu chuyện, bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Anh em sẽ nghĩ ngợi linh tinh mà.”
lạnh trong lòng.
Anh lựa lời một lúc mới một cách chân thành: “Chuyện như em thấy .”
vẫn bằng ánh mắt bình thản, đáp lời.
“Có thương, gặp cô đường đến bệnh viện. Cô băng bó giúp đến bệnh viện cùng .”
Anh cẩn trọng tiếp: “Mấy tới bệnh viện t.h.u.ố.c đều tình cờ gặp cô . Khéo là cô đang học trường y tá, nên nghĩ cứ để cô giúp, cũng coi như tạo điều kiện cho cô thực hành.”
Hừ, trùng hợp nhiều như chỉ thể là sắp đặt. tin một đàn ông trưởng thành như Tô Cẩn Niên nhận , chẳng qua vờ như mà thôi.
“Ồ, tiêu tiền mua trang sức cho là hoang phí, còn để cô tiêu ý nghĩa hơn.” Dù chẳng còn bận tâm, vẫn kìm mỉa mai.
Sắc mặt Tô Cẩn Niên đổi, phần bối rối: “Anh ý đó.”
Có ý đó , tự . Mà với , điều đó cũng chẳng khác gì.
suy nghĩ một lúc đề nghị chân thành: “Thực bao giờ nghĩ đến chuyện hủy hôn ?”
điều , bởi nếu là đề xuất hủy hôn, ít nhất sẽ dùng chiêu lóc, ăn vạ, dọa treo cổ với . Hơn nữa, kiếp khi nộp đơn đăng ký kết hôn, cũng ngày một lạnh nhạt với , lẽ hối hận . Nếu bây giờ thể hủy bỏ hôn ước, đó sẽ là chuyện cho cả hai.
Ai ngờ Tô Cẩn Niên xong liền cau mày: “Kết hôn là trò đùa , thể bỏ là bỏ? Đồng chí Nguyệt Hoa, tư tưởng của em như là , em…”
“Thôi thôi, .” giơ tay đầu hàng, thực sự dây dưa thêm với nên thẳng về phòng.
Mất thời gian thuyết giáo, chi bằng phòng tĩnh tâm suy nghĩ xem nên mua cổ phiếu nào để kiếm một khoản. Còn về tiền bạc… đành dùng tạm tiền bố cho .
Vì bố ưng Tô Cẩn Niên, nên họ dốc gần như bộ tiền tiết kiệm cả đời cho đám cưới . Kiếp , bố chỉ đưa hết tiền sính lễ nhà họ Tô cho mà còn sắm thêm ít đồ đạc. May mà bây giờ tiền đó vẫn còn ở chỗ , dùng đến.
lôi vali , lấy bộ tiền sính lễ của nhà họ Tô, dùng khăn vải gói cẩn thận. Số tiền bố cho thì cất kỹ, cứ coi như vốn khởi nghiệp của .
Đến lúc ầm lên, sẽ đưa tiền mặt bà. nghĩ chắc bà thấy tiền sẽ nguôi giận… nhỉ?
…
Sáng hôm tỉnh dậy, gạch thêm một nét lên tờ áp phích cũ. Còn tám ngày nữa thôi là thể rời khỏi nơi !
“Em đang gì thế?”
Một giọng trầm thấp bất ngờ vang lên từ phía . giật nảy , thì thấy Tô Cẩn Niên lưng từ lúc nào.
Anh đầy thắc mắc: “Em đang gì lên tờ áp phích ?”
Anh sát , cúi xuống, thở phả vành tai khỏi thấy kinh tởm, vội lùi mấy bước.
vốn định cho qua, nhưng thấy cứ chằm chằm tờ áp phích, đành bịa cái cớ: “Đang tính xem nộp đơn đăng ký kết hôn mấy ngày .”
Chẳng câu của điểm nào ý mà vẻ mặt nghi hoặc, thậm chí chút bất an ban nãy bỗng dưng biến mất. Anh thở phào, hạ tay đang chắp lưng xuống, để lộ một cái hộp nhung vuông vắn.
“Em mở xem .” Tô Cẩn Niên với vẻ mong đợi.
: “…”
Ờm, kể cũng lạ. Kiếp , và Tô Cẩn Niên cưới năm mươi năm, nuôi con trai trưởng thành, tiễn đưa bố hai bên, mà từng mua một món trang sức nào cho . Ánh mắt dừng hộp nhung, lòng dấy lên cảm giác châm biếm.
“Sao thế? Mở xem chứ.” Tô Cẩn Niên giục.
hít một thật sâu, đẩy hộp về phía , bình thản : “Anh cứ cầm về , đợi đến ngày đơn đăng ký kết hôn duyệt hẵng đưa.”
mỉm . Ở kiếp , đợi đến ngày đó… e là thể.
Tô Cẩn Niên cái hộp trong tay, thở dài: “Được, tạm cất , đợi đơn đăng ký duyệt đưa cho em.”
nhận Tô Cẩn Niên thất vọng. Người hết lòng tặng quà mà đối phương chẳng thèm , đương nhiên khó tránh khỏi hụt hẫng.
Vậy thì ? So với những gì giấu giếm, những tổn thương gây cho ở kiếp , chút chuyện thấm .
Tô Cẩn Niên ăn sáng xong thì ngoài, khi còn dặn chiều tối sẽ về sớm đưa xem phim. đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ im lặng bước khỏi cửa.
Tô Cẩn Niên , liền về phòng lấy hành lý thu dọn sẵn, để một mẩu giấy ở phòng khách với lời nhắn rằng qua nhà mợ chơi vài ngày.
Khi bắt xe khách đến thị trấn bên cạnh thì trời quá trưa. Cậu mợ tới, thấy tay xách nách mang bước thì vội buông đũa đón.