NGÀY EM QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CÚI ĐẦU - 3

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:45:31
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ chơi, bạn nữ chạy tới hỏi một chữ nào đó thế nào; đường về, gặp mấy đứa trẻ cùng làng, họ dùng thứ tiếng phổ thông còn nặng giọng chào .

 

“Về nhà ?”

 

Dù còn vụng về, nhưng đó là một cách chấp nhận đầy chân thành.

 

Ngày nghiệp tiểu học, khi chụp ảnh xong, cô Lâm gọi một bên, đưa cho một cuốn sổ tay mới tinh, trang đầu một dòng chữ.

 

“Giữ lấy ánh sáng của em, phía là muôn vàn vì .”

 

“Lên cấp hai ở thị trấn ở nội trú , nhớ chăm sóc bản cho .”

 

Cô vỗ nhẹ lên vai .

 

“Em giỏi, mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều.”

 

ôm cuốn sổ, cổ họng như nghẹn , chỉ thể gật đầu thật mạnh.

 

Mang theo nguồn sức mạnh tích tụ cùng nỗi nhớ thương của ông bà, bước cánh cổng trường cấp hai.

 

4

 

Một cuối tuần bình thường, như khi, đạp xe theo ánh chiều tà trở về đầu làng.

 

Còn cách nhà một đoạn thấy bên trong vang tiếng cãi vã lạ lẫm, lẫn tiếng nghẹn ngào.

 

Tim thắt , vội vàng chạy .

 

Trong sân, một bà lão tóc hoa râm, gương mặt tiều tụy đang kích động chỉ ông bà nội, nước mắt giàn giụa.

 

“Lúc nên gả con gái nhà các ! Giờ nó mất , các đối xử với đứa con duy nhất của nó như thế ? Vì sinh con trai mà vứt cháu ngoại về cái vùng quê mặc kệ? Rốt cuộc các ý gì!”

 

Là bà ngoại!

 

Ông bà nội đó, mặt lo lắng áy náy. Bà nội giải thích.

 

“Chị thông gia, như , chúng …”

 

Ông nội nặng nề thở dài, giọng trầm xuống.

 

“Là chúng dạy dỗ con trai , với đứa trẻ, cũng với con gái chị…”

 

Bà ngoại tức đến run .

 

“Nói những lời đó ích gì! Cháu ngoại ? Các bắt nó việc ? Có bạc đãi nó ?”

 

thấy vành mắt bà nội đỏ hoe, lưng ông nội như còng xuống thêm.

 

Họ rõ ràng yêu như , nhưng vì chuyện hỗn láo của bố, mặt bà ngoại thể ngẩng đầu.

 

“Bà ngoại!”

 

vội chạy , chen đến bên bà, nắm lấy tay bà.

 

“Bà ngoại, tới? Cháu , ông bà nội đối xử với cháu lắm!”

 

Bà ngoại thấy , sững một thoáng, siết c.h.ặ.t cánh tay , từ xuống , nước mắt càng tuôn nhiều hơn.

 

“Cháu ngoan? Là cháu thật ? Lớn cao thế , để bà xem nào…”

 

Bàn tay thô ráp của bà vuốt ve mặt , bóp bóp cánh tay .

 

“Họ thật sự đối xử với cháu chứ? Đừng sợ, với bà, bà đưa cháu !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-em-quyet-dinh-khong-cui-dau/3.html.]

Tối đó, bà ngoại căn phòng nhỏ ở, ngủ cùng để tâm sự.

 

Bà giúp sắp xếp quần áo, sờ những bộ đồ cũ giặt đến bạc màu, lông mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

 

Bàn tay bà dừng lớp áo mỏng manh của , sắc mặt bỗng đổi hẳn.

 

Bà đột ngột sang bà nội, giọng run lên vì xót xa lẫn tức giận.

 

“Chị ! Con bé lớn , thể để nó mặc mỗi cái áo mỏng thế chạy khắp nơi? Xương nó gầy đến mức cấn cả tay ! Chị nuôi cháu nuôi con vật ?!”

 

Câu nặng nề đến mức khiến khí như đông cứng.

 

Bà nội như giáng một gậy đầu, cả lảo đảo, sắc mặt tái nhợt.

 

ánh mắt như bốc lửa của bà ngoại, hoang mang đang co vai rụt cổ.

 

…”

 

Môi bà run rẩy, nước mắt trào ngừng.

 

hồ đồ quá! thật sự … hồi xưa chúng nào thứ bây giờ con gái mặc cái đó…”

 

Đó là biện minh, mà là nỗi hối hận xé lòng.

 

Bà lảo đảo bước tới định chạm , cuối cùng chỉ ôm mặt xổm xuống đất, nức nở như một đứa trẻ.

 

“Là để cháu chịu thiệt thòi, già vô dụng…”

 

Cơn giận dữ của bà ngoại sự hối hận chân thật và thấp bé dập tắt.

 

sững tại chỗ, bà nội đang suy sụp và bối rối gì, nét sắc lạnh gương mặt dần biến thành nỗi chua xót phức tạp.

 

Bà hít sâu một , cũng xuống, đặt tay lên tấm lưng đang run rẩy dữ dội của bà nội.

 

“Chị , đừng nữa.”

 

Giọng bà ngoại khàn .

 

“Là nghĩ lệch, lời quá nặng. Thời chúng ngày xưa, ai mà hiểu mấy chuyện ? Cũng tại nóng ruột quá.”

 

Khoảnh khắc , cách giữa hai phụ nữ già tan vỡ trong nước mắt và sự cảm thông.

 

Điểm chung khiến họ đau lòng chính là .

 

Sáng hôm , bà ngoại và bà nội cùng dẫn lên thị trấn.

 

Bà nội nhất quyết lấy tiền gói trong khăn tay của , mua cho hai chiếc áo lót thiếu nữ nhất thể tìm ở thị trấn lúc đó.

 

Bà còn mua thêm mấy tấm vải bông đắt tiền, sẽ may cho bộ ga giường mới.

 

Bà ngoại bên bà nội chăm chú chọn lựa, mặc cả, ánh mắt cuối cùng cũng dịu .

 

Trước khi , bà ngoại nhét cho ít tiền, mắt đỏ hoe xoa đầu .

 

“Cháu ngoan, sống cho nhé. Bà thấy ông bà nội thật lòng thương cháu, là bà đó quá nóng vội, nặng lời.”

 

Bà khựng một chút, hạ giọng tiếp.

 

“Cháu cũng đừng trách bà nội cháu.”

 

Bà ngoại khẽ, giọng dịu hẳn.

 

“Hồi chúng đúng là chuyện đó thật, bà cũng . Bà nuôi con gái bao giờ, giờ .”

 

Loading...