NGÀY EM QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CÚI ĐẦU - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:44:09
Lượt xem: 28
Mẹ mất năm thứ hai, bố cưới một vợ mới.
Người kế cần gì cả, chỉ cần bố đừng tiếp tục nuôi nữa.
Bà , con bé hoặc là ném nó về quê cho bố nuôi, hoặc là để tìm cho nó một gia đình khác.
Bố đáp lời, bà thêm một câu.
“Chẳng qua nó chỉ là con gái, nếu là con trai thì như . ngay cả tiền sính lễ cũng đòi, chỉ mỗi yêu cầu thôi, cũng ?”
“Anh đưa nó về quê , để bố nuôi đến mười tám tuổi đổi lấy một khoản tiền sính lễ, sinh cho một đứa con trai, dùng tiền đó cho nó.”
Bố vẫn gì, nhưng , lòng ông d.a.o động .
1
Cuối cùng bố vẫn hai chữ “đồng ý”, nhưng sáng hôm , đưa tới bến xe.
Chiếc xe lắc lư xóc nảy, ngoái đầu , thấy bố đang nắm tay kế rời .
Một lúc lâu , đầu thêm nữa, cả thành phố mờ nhòe thành vài chấm nhỏ xa xôi.
Con đường cũng chẳng còn bằng phẳng, xe xóc đến mức nước mắt rơi ngày một nhiều, tầm cũng dần dần nhòe .
Khác với bố, còn đợi xe tới đầu làng, từ xa thấy ông bà nội.
Họ cũng nắm tay , nhưng để tiễn , mà là đến đón về.
Khi xe dừng , bánh xe b.ắ.n tung những vệt nước lấm tấm, bà nội sốt ruột đến mức ba bước gộp thành hai bước chạy vội về phía .
Ông bà dắt về nhà, ba chúng cứ thế mãi, mãi, bỗng cảm giác một mái nhà.
cũng thuận lợi chuyển trường, học tại trường tiểu học trong làng.
Thế nhưng, trong làng và trong thành phố vốn dĩ khác .
Không giống như ông bà cố ý chậm để dễ , ở đây thầy cô và bạn học nhanh như gió, như thể sợ hiểu .
Ở nơi , giọng phổ thông chuẩn của trở thành thứ lạc lõng.
Mỗi lên phát biểu trong lớp, đám con trai phía liền bóp giọng the thé bắt chước cách chuyện, còn các bạn nữ thì che miệng khúc khích .
Những lúc , mặt đỏ bừng đến mức chịu nổi, nước mắt đầy ắp nơi khóe mi nhưng chẳng dám để rơi xuống.
Bởi vì , một khi nước mắt rơi xuống, sẽ vài bạn nam chỉ thẳng mặt mà là đồ mít ướt.
Nước mắt của trở thành thứ v.ũ k.h.í để họ đem trêu chọc và chế giễu.
lấy hết can đảm tìm gặp thầy giáo.
“Thưa thầy, các bạn nhạo em chỉ vì cách em chuyện.”
“Còn nữa, họ bố em cần em nữa.”
Câu khẽ đến mức gần như thấy, nhẹ như một chiếc lông vũ, còn kịp bay tới phía thầy thì tiếng chuông lớp nhấn chìm.
Thầy chỉ qua loa một câu “các em đoàn kết yêu thương ”, kẹp giáo án tay, vội vàng rời .
Sự bắt nạt lên đến đỉnh điểm giờ thể d.ụ.c.
Khi chia nhóm nhảy dây, chẳng ai chịu chung đội với .
Chu Vĩ là dẫn đầu đám đông hò hét.
“Cô tiểu thư từ thành phố về, nhảy đấy? Đừng ngã lóc đòi tìm bố nhé, mà quên, bố cần !”
Giữa những tràng ầm ĩ, thầy thể d.ụ.c chỉ thổi còi một tiếng.
“Đừng ồn nữa, mau chia nhóm !”
Chiều hôm đó tan học, chặn phía lò gạch bỏ hoang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngay-em-quyet-dinh-khong-cui-dau/1.html.]
Chu Vĩ giật lấy vở bài tập của , cố tình bắt chước giọng của .
“Bố của ——”
Cậu cố ý dừng , nháy mắt nhăn mặt đầy chế giễu.
“—— cần nữa !”
Quyển vở ném thẳng xuống con mương nước bốc mùi bên cạnh.
lao tới định nhặt , nhưng xô ngã xuống đất.
Ngay khi bọn họ đang ầm lên chuẩn tiếp tục, một tiếng quát vang lên như sấm nổ.
“Làm cái gì đấy!”
Ông nội xuất hiện như một tòa tháp sắt sừng sững giáng xuống giữa đất trời, cây đòn gánh trong tay ông nện mạnh xuống đất phát một tiếng “bụp” nặng nề.
Ánh hoàng hôn dát lên hình còng còng của ông một viền sáng rực đầy giận dữ.
Đám trẻ sợ đến hồn vía bay mất.
Ông đuổi theo, chỉ bước tới, bàn tay to lớn thô ráp như lớp vỏ cây già kéo dậy, phủi sạch bụi đất .
Sau đó ông cúi xuống, dùng tay vớt quyển vở ngâm nhũn trong dòng nước bẩn.
Ông hỏi một câu nào, chỉ hai chữ.
“Về nhà.”
Trong gian bếp, bà nội thấy lòng bàn tay đỏ sưng của và quyển vở lấm lem, vành mắt bà lập tức đỏ hoe.
Bà mắng ai, chỉ lặng lẽ mang nước ấm đến, nhẹ nhàng lau rửa cho .
“Cháu ngoan.”
Giọng bà khẽ.
“Ở nhà , ai phép bắt nạt cháu.
Trời sập xuống, cũng hai bộ xương già đỡ cho cháu .”
Ông nội cúi đầu húp một ngụm cháo, cuối cùng mới lên tiếng.
“Ngày mai, ông đưa cháu học. Tan học, ông vẫn sẽ đợi ở chỗ lò gạch.”
Chiều hôm đó tan học, mấy con trai chặn ở đầu đường, chúng vây quanh như bầy chim sẻ, hết đến khác lặp câu “đồ tiểu thư từ thành phố về”.
siết c.h.ặ.t quai cặp, móng tay bấm sâu lòng bàn tay, đau đến buốt.
Ngay khi một cao lớn định vươn tay đẩy , một tiếng quát giận dữ vang lên.
“Làm gì đấy!”
Ông nội vác cuốc vai, sừng sững trong ánh chiều tà như một tòa tháp sắt, sắc mặt tối sầm .
Đám trẻ lập tức tán loạn bỏ chạy.
2
Còn bước tới cổng sân, ngửi thấy mùi thơm từ gian bếp bay .
Bà nội buộc tạp dề đang tất bật bên bếp lò, thấy tiếng bước chân liền vén tạp dề lau tay bước , tự nhiên đón lấy chiếc cặp vai .
“Về ? Đói ?”
Bà đưa tay xoa nhẹ lên trán .
“Sáng nay ông cháu còn đặc biệt cắt thịt, bảo là mua về bồi bổ cho cháu.”