Ngày chúng tôi chuẩn bị đính hôn, anh bỏ tôi theo bạn gái cũ - 2
Cập nhật lúc: 2026-04-21 00:18:26
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
yêu thầm suốt năm năm, từ những ngày cuối cấp ba cho đến tận khi nghiệp đại học. Tròn trịa năm năm thanh xuân.
Mối tình đầu đáng nhớ đến nhường nào?
vẫn còn nhớ như in, cái định mệnh khiến lòng rung động , ánh mắt bắt đầu tự chủ mà dõi theo . Biết là học sinh ngoại trú, ghi nhớ kỹ giờ giấc đến trường mỗi buổi tự tập sáng, để ngày nào cũng ở cổng trường đợi . Chỉ cần thấy bóng dáng xuất hiện ánh đèn lờ mờ nơi cổng lớn, khóe miệng bất giác cong lên.
thường lẳng lặng , bước những bước thong thả và bình yên. Nhìn cái bóng dài đổ mặt đất, khi thì tách , lúc chồng lên , mơ mộng tưởng tượng đó là hình ảnh hai chúng đang khoác tay sánh bước, cứ thế tự thấy ngọt ngào trong lòng.
Trong mắt , nơi nào , nơi đó rực rỡ như một sân khấu điểm mười, mà chính là tâm điểm khiến chỉ cần một là bao giờ quên .
Theo dõi một thời gian, nhận tính cách hẳn là rạng rỡ, trái còn chút lạnh lùng. Thế nhưng thầm vui sướng: "Lần suýt ngã đó, dịu dàng như chắc là để bớt ngượng ngùng ? Anh đang nghĩ cho ? Vậy nghĩa là đối với chút khác biệt đúng ?"
tự gắn thêm hàng nghìn lớp kính lọc màu hồng cho hành động của , biến thành một đàn ông hảo, ấm áp và khắc sâu hình bóng tim, cách nào gỡ bỏ.
Nhà trái cây ngon, mang đến nhét ngăn bàn . Có khi dậy thật sớm mua đồ ăn sáng, canh lúc ai để ý để đặt chỗ . Trên lớp , tan học , nhưng mỗi khi ở gần bên cạnh, giấu nhẹm tâm tư, chẳng dám ngước mắt lấy một .
gom góp những bài toán , giả vờ như vô tình đến hỏi , chỉ để giọng giảng bài, hít hà bầu khí mang thở thanh khiết của , và thỉnh thoảng lén góc nghiêng thần thánh góc c.h.ế.t . Để đang tâm hồn treo ngược cành cây, mỗi bài chỉ để giảng một hiểu. Thực tế, chẳng lọt tai chữ nào.
Sau đó, gửi cho một mẩu giấy nhỏ, đó chỉ vỏn vẹn bốn chữ: "Tớ thích ."
Mẩu giấy , ngoài dự đoán, chìm nghỉm giữa đại dương mênh m.ô.n.g. từ cảm giác thấp thỏm bất an, đến hoang mang lo sợ, và cuối cùng là hổ đến mức còn lỗ nẻ nào mà chui.
Anh nghĩ con gái ngoan ? Anh thấy ảnh hưởng đến việc học của ? Anh lượng sức ? Bởi lẽ, là một đứa học kém, còn là thiên tài của lớp. Anh kể chuyện tỏ tình cho khác ?
Ngày hôm , ai cũng thấy như họ đang bằng ánh mắt kỳ dị, thế là trốn học. Tối đến, cuối cùng cũng nhận hồi âm của . Anh giờ đang là giai đoạn nước rút, tập trung học tập.
Lời lẽ uyển chuyển, nhưng ý tứ từ chối thì rõ mười mươi. Thế nhưng, cảm thấy một sự nhẹ nhõm như bụi trần định. Được từ chối còn hơn là để mẩu giấy rơi im lặng mãi mãi.
Về , vẫn luôn quan tâm đến , nhưng cách kiềm chế bản hơn. Cuối cùng, đỗ một trường đại học danh giá, một trường bình thường, nhưng kiên quyết chọn trường ở cùng một thành phố chỉ vì chút tâm niệm trong lòng. hít thở chung bầu khí với , lúc nhớ thể đến trường để một cái. Đến nỗi, thư viện trường trở thành nơi lui tới thường xuyên hơn cả trường .
6
Sau khi hất nước mặt Lưu Nhiễm Nhiễm ở quán cà phê, cuối cùng cũng gọi điện cho , rằng lễ đính hôn hủy bỏ.
Mẹ phản ứng gì gay gắt, bà chỉ : "Nhà luôn ở đây, buồn quá thì về với ."
Bố vốn dĩ bao giờ hài lòng với cuộc hôn nhân .
"Hiểu Hiểu, con chắc chắn cưới nó chứ?"
"Vâng , con yêu . Con thấy ở bên , con là hạnh phúc nhất thế gian ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-chung-toi-chuan-bi-dinh-hon-anh-bo-toi-theo-ban-gai-cu-vopy/2.html.]
Lúc đó chỉ ôm lấy : "Con gái gả cho tình yêu chắc tình yêu nuôi dưỡng. Hiểu Hiểu , con sẽ thấy, khi tình yêu biến thành những lo toan củi gạo dầu muối của cuộc sống, ảo mộng đẽ đều sẽ tan biến hết."
chứ, vô với câu . Tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác , nhưng cố chấp yêu suốt bảy năm trời, bỏ bỏ ngay . Lúc mà buông tay, cảm giác như khoét tim gan, đau đớn vô cùng.
Bố chỉ là con gái, họ cởi mở, can thiệp quá nhiều nhưng những gì cần , họ bao giờ giấu giếm, dù lời đó đau lòng.
"Mẹ cảm nhận tình cảm của hai đứa cân bằng, nó để tâm đến con nhiều ."
chỉ trừ: "Mẹ, con niềm tin sẽ sưởi ấm trái tim ."
Sự thật cuối cùng chứng minh, một mà tim đặt nơi bạn, thì dù bạn nỗ lực sưởi ấm thế nào, trái tim vẫn cứ lạnh ngắt như tiền. Không lời lớn, quả thực chịu thiệt ngay mắt.
7
Ngày hôm , cuối cùng cũng gặp Lục Hạng Niên.
Khi về, đang ôm chiếc gối hình heo Peppa hồng, thẫn thờ ghế sofa. bật đèn, vì đột nhiên còn thích ánh sáng nữa, chìm bóng tối, tan thành một thể với sự tĩnh lặng .
Đây là căn nhà tân hôn của chúng , mua nó từ nửa năm . Khi đó, tràn đầy hy vọng trang trí từng góc nhỏ trong nhà, mỗi một chi tiết nhỏ nhặt đều là minh chứng cho tình yêu dành cho .
Cửa mở, vẫn bất động. Đèn bật sáng, ánh sáng ch.ói lòa mắt đau nhức, đầu .
"Sao cô còn ở đây?"
Anh lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, đáy mắt xao động một sự phức tạp như cơn xoáy nước. lạnh lùng mặt , thèm nữa.
Anh do dự hồi lâu cũng bước gần, xuống bên cạnh . Một mùi hương hoa nhài thoang thoảng xộc mũi, khiến dày nhộn nhạo, nôn mửa. Hương hoa nhài — đó là mùi nước hoa yêu thích nhất của Lưu Nhiễm Nhiễm. Họ ở bên , nếu , mùi hương nồng đậm đến thế?
"Dơ bẩn quá", chợt nghĩ. Không ở trong căn phòng nồng nặc mùi vị đó, lẳng lặng dậy về phòng và chốt cửa .
ngủ ? Mọi thứ trong căn nhà đều do và Lục Hạng Niên cùng vun vén. Chúng cùng chọn rèm cửa, cùng mua giường, mua sofa. Ngay cả gạch lát, sàn gỗ cũng là đích chọn theo màu sắc thích. Từng món, từng món một, đều tự tay lấy. Giờ chúng chia tay , chắc là dọn , nhưng dựa cái gì chứ?
mong chờ Lục Hạng Niên gõ cửa để cho một lời giải thích, nhưng chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa đóng rầm một cái. Anh .
Không lâu , điện thoại nhận tin nhắn từ máy lạ . Đó là ảnh Lục Hạng Niên chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Anh đến khách sạn , Lưu Nhiễm Nhiễm gửi tới đó. Họ chuẩn gì, cơ chứ?
Tim thắt đau đớn, nước mắt cứ thế trào , lăn dài má ướt đẫm chiếc gối yêu thích. đúng là loại chẳng gì. Anh chia tay, mà vẫn cứ ở lỳ trong căn nhà tân hôn cũ, vật nhớ , vật nhớ chuyện, cứ đắm chìm trong những ngọt ngào ảo ảnh của quá khứ để tự giày vò bản hết đến khác. Trái tim vỡ vụn thành từng mảnh, mà vẫn đành lòng buông bỏ.
Ánh trăng lạnh lẽo như nước xuyên qua lớp rèm voan rắc xuống một mảng bạc trắng, ngơ ngẩn ngoài, đột nhiên cứ tiếp tục thế thì ý nghĩa gì nữa.