Tư Dẫn An hề phát hiện, chậm rãi vuốt ve mày mắt khẽ .
“Thính Lan, thật tận mắt dáng vẻ của nàng.”
“Nàng mặc hỉ phục, nhất định .”
Thế là cũng , tiếp tục diễn kịch cùng .
“Không thế t.ử từng gặp ?”
Năm trăng kinh hồng thoáng gặp, khiến Tư Dẫn An hận thể khảm tiểu thư tận đáy lòng.
Tư Dẫn An khựng .
“Ba năm dài như , mơ hồ .”
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Trở về phòng ngủ, nôn khan lâu mới hồi thần.
Nhìn sắc mặt trắng bệch trong gương, sờ lên bụng .
Khẽ thở dài một tiếng.
Việc vượt giới hạn bắt nguồn từ một ngoài ý .
Đích của Tư Dẫn An xưa nay ngang ngược, luôn thích thỉnh thoảng đến bắt nạt một phen.
Lần càng quá đáng, hạ d.ư.ợ.c , ép chuyện dâm loạn mặt .
Khi Tư Dẫn An loạng choạng trốn phòng , chật vật vô cùng.
Đôi mắt vô thần đáng thương .
“A Lan… giúp …”
Vốn dĩ nên đồng ý.
lẽ bởi vì ngày gọi là A Lan, Thính Lan, nhất thời hồ đồ, mềm lòng.
Từ , liền vị mà tham, đêm đêm truy hoan.
Trên giường, luôn thích gọi là A Lan.
A Lan, A Lan… A Lan.
Trong lúc thần trí mê loạn, luôn hoảng hốt.
Giống như gọi từng tiếng chính là .
Người yêu cũng là .
Thế là hết đến khác, gieo xuống mầm họa .
Bây giờ nghĩ , lẽ tất cả sớm dấu hiệu.
Tư Dẫn An yêu trọng tiểu thư đến , nỡ để nàng tự tay chăm sóc suốt ba năm?
Lại nỡ để nàng chịu ấm ức, cùng nàng lén lút hoan ái hôn lễ?
Chỉ vì đó là .
Một nô tỳ nhỏ bé, thấp hèn hơn cả sâu kiến bụi trần, nên mới hề kiêng dè như .
Đứa trẻ tuyệt đối thể giữ.
Ta bình tĩnh nghĩ.
Bất kể là Tưởng gia vương phủ, đều dung nó.
thể chờ c.h.ế.t, ngoan ngoãn đợi bọn họ gả cho mã phu.
Hoặc là… diệt khẩu.
Ta sờ bụng , ánh mắt dần lạnh xuống.
Tưởng gia truyền tin, bảo trở về một chuyến.
Tiểu thư ghế quý phi, giày thêu tùy ý đặt lên vai .
“Lan Âm, thế t.ử từng cận ngươi ?”
Ta cúi mày thuận mắt.
“Chưa từng.”
“Hừ, đồ vô dụng.”
“Ba năm cũng thể lấy lòng , chẳng lẽ còn bổn tiểu thư gả qua đó tự lấy lòng ?”
“Nô tỳ dù khoác một cái vỏ, cũng bì với tiểu thư nửa phần.”
“Thế t.ử để mắt đến nô tỳ là chuyện đương nhiên, đợi tiểu thư thành thế t.ử phu nhân, tất nhiên sẽ cầm sắt hòa minh.”
“Xem như ngươi phận.”
Tiểu thư cong môi, đầy ẩn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/ngay-chang-sang-mat-ta-cung-tinh-mong/2.html.]
“Chăm sóc một kẻ mù ba năm cũng xem như vất vả, ngươi thưởng gì?”
“Đến lúc đó nâng ngươi thất ?”
Ta đỏ mặt, chút hổ vân vê khăn tay.
“Nô tỳ… ngưỡng mộ một từ lâu, mong tiểu thư khai ân…”
“Ồ?”
“Ngươi ở sơn trang ba năm, thể tiếp xúc với nam nhân gì, chẳng lẽ là…”
“Là… thị vệ bên cạnh thế t.ử.”
Tiểu thư một lúc lâu, khẽ hừ một tiếng.
“Nô tỳ chính là nô tỳ, đồ tiền đồ, chuẩn.”
“Đợi thế t.ử phi, liền gả ngươi cho .”
Ta dập đầu tạ ân, trong lòng lặng lẽ thở phào.
Ngay lúc , bất kể tỏ lòng trung thành thế nào, ý với thế t.ử , tiểu thư cũng sẽ tin.
Chỉ khiến nàng tin rằng trong lòng khác, mới thể tạm thời xóa bỏ nghi ngờ của tiểu thư.
chỉ là tạm thời.
Sẽ một ngày, nàng sẽ trừ bỏ để tuyệt hậu hoạn.
Ma ma cầm dải lụa trắng cửa sổ che giấu bóng dáng .
Ta dập đầu thật sâu, che giấu cơn run rẩy .
Chạy.
Ta nhất định chạy trốn.
Khi thị vệ Sơ Nhất của Tư Dẫn An đến đón , còn kịp đeo mặt nạ da .
Tiểu thư liền trò chuyện với vài câu .
Nàng xưa nay tùy hứng, mà thẳng thắn nhắc đến chuyện gả cho .
Ta khựng bình phong, chỉ sợ lộ miệng.
Nào ngờ im lặng lâu, mà đồng ý.
“Là vinh hạnh của ti chức.”
Trên đường trở về, Sơ Nhất đều trầm mặc, dám một cái.
Ta cũng chút chột và lúng túng.
Gần đến vương phủ, đột nhiên thấp giọng mở miệng.
“Đêm đại hôn của thế t.ử, ngài rảnh bận tâm.”
“Chúng nhận hôn thư, giải nô tịch cho nàng.”
“Sau đó, đưa nàng khỏi thành.”
“Nàng , càng xa càng .”
Ta kinh hãi, đột nhiên ý thức điều gì.
Ba năm , giống như một bóng dáng trầm mặc theo bên cạnh thế t.ử.
Luôn trong lúc ai để ý mà đúng lúc bù đắp những sơ suất của .
Ta từng cho rằng những chuyện đều là vì thế t.ử.
đến , mới rõ tình ý âm thầm cuộn chảy trong mắt .
Trong lòng dâng lên niềm vui mừng đáng hổ, nhưng nhanh nỗi lo sâu hơn đè xuống.
“Vậy còn ngươi, ngươi ?”
Hắn nhếch miệng , để lộ một chiếc răng nanh.
“Ta theo thế t.ử nhiều năm, ngài sẽ vì chuyện mà g.i.ế.c .”
“Cùng lắm chịu vài trận đòn, cam tâm tình nguyện.”
“…”
“Thính Lan, là nàng về ?”
Lời cắt ngang.
Sơ Nhất lập tức lui ba bước, kéo xa cách với .
Tư Dẫn An mà đang ở cửa đợi .
“Thính Lan, nàng về lâu như , nhớ nàng.”
Ta :
“Ta còn gả cho , dính lấy như , mấy ngày nữa hồi phủ chuẩn hôn lễ thì ?”