phủ nhận Kỳ Thịnh thể , dù thì cũng che giấu một cách hảo suốt bao nhiêu năm .
còn thì ?
.
10
Về đến nhà, một lúc lâu , vẫn ở trong trạng thái lơ đãng mất hồn.
Trình Tầm ngang qua : "Sao chị cứ như mất hồn , rể tỏ tình với chị ?"
"Phụt——"
Ngụm nước uống miệng phun hết ngoài.
đầu trừng mắt nó: "Em liên lạc với ?"
Trình Tầm giơ hai tay lên: "Oan quá, em đoán mò thôi."
"Chị , chị biểu hiện rõ ràng quá đấy."
Nó kéo một cái ghế xuống bên cạnh : "Em tò mò thật đấy, chị đang do dự điều gì ?"
Do dự điều gì ư?
Nhiều lắm.
Thậm chí còn đang do dự ngày mai nên ...
Sự thật chứng minh, lo xa .
Từ khi vấn đề về chuỗi vốn của công ty giải quyết, cả công ty bỗng bận tối mắt tối mũi, cuồng mấy ngày liền, trong đầu chẳng còn tâm trí cho mấy chuyện yêu đương gì đó nữa.
Mấy đồng nghiệp hóng chuyện thấy Kỳ Thịnh gọi văn phòng, mắt cũng chẳng còn sáng lên nữa, chỉ còn sự đồng cảm. Kỳ Thịnh mà giáo huấn thì bất kể là nam nữ, phân biệt quỷ.
Cũng c.h.ử.i mắng ai, năng cũng khó , chỉ là sẽ tạo cho một loại áp lực tâm lý vô hình. Khiến cách đó hai ba ngày, nửa đêm giường vẫn còn nhớ tới.
Rồi bật dậy tự tát một cái: “Sao thể phạm cái đó cơ chứ?”
Dự án gấp, công ty bận rộn cả tháng trời, cuối cùng cũng tiến triển, tạm thời thể nghỉ ngơi một chút.
Kỳ Thịnh cho chúng nghỉ hai ngày.
Tinh thần và cơ thể cứ căng như dây đàn, đột nhiên thả lỏng, dễ đổ bệnh.
"trúng chiêu" ngay lập tức.
Trong hai ngày nghỉ, liệt giường nửa sống nửa c.h.ế.t mất một ngày rưỡi.
Mẹ về quê, Trình Tầm xin nghỉ học về chăm sóc .
mắng nó một trận: "Sắp thi đại học đến nơi !"
Trình Tầm: "... Chị ơi, so với việc sách trời, em thà chăm sóc chị còn hơn!"
Trình Tầm sắp sụp đổ đến nơi .
Nó từ năm 2035 xuyên về đây, nghiệp mười năm , mớ kiến thức cấp ba sớm quên sạch sành sanh.
Nghe cũng hiểu, học cũng .
hết mắng nó: "Rót cho chị cốc nước."
Nói xong, mơ màng nhắm mắt .
Trình Tầm rót một cốc nước đặt ở đầu giường , bếp xem nồi canh đang hầm bếp ga.
Nó gọi một tiếng: "Chị! Em xuống lầu vứt rác, về ngay!"
11
Trình Tầm vứt rác thùng, đầu thì thấy một cô gái đang gọi điện thoại về phía tòa nhà của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nay-dung-goi-bua-nguoi-ta-la-anh-re-chu-jwco/chuong-6.html.]
"Lạ thật, máy?" Phó Yên gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại mà cũng ai bắt máy.
Cậu nghĩ nhiều, định bụng lên thẳng nhà thăm con bệnh .
Vừa đến lầu nhà , bỗng thấy mấy gã thợ sửa chữa đang nghỉ bậc thang bên cạnh huýt sáo trêu chọc .
"Người , bao nhiêu tiền nhỉ?"
Phó Yên vốn nóng tính, lập tức c.h.ử.i .
Gã thợ huýt sáo sa sầm mặt, cảm thấy mất mặt, vội bật dậy: "Mày nữa xem!"
"Uống nhiều nước bồn cầu quá ?" Phó Yên mặt cảm xúc lặp : "Uống nhiều nước bồn cầu quá ? Uống nhiều nước bồn cầu quá ?"
"Nói ba đấy, thì nào?"
Cậu học võ từ nhỏ, tự tin đối phó với mấy thành vấn đề.
Gã đàn ông lập tức nổi khùng, bước nhanh tới, giơ tay định đ.á.n.h, Phó Yên đang chuẩn né thì khóe mắt liếc thấy một bóng lao tới, đ.â.m sầm gã đàn ông khiến gã ngã lăn đất.
"Mẹ kiếp! Dám bắt nạt vợ tao! Tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, cái thằng súc sinh !"
Phó Yên sững sờ tại chỗ, chỉ trong vài giây, bọn họ lao đ.á.n.h .
...
Một tiếng , tại bệnh viện.
Trình Tầm đầu quấn băng gạc, ngoan ngoãn ghế.
Phó Yên kiểm tra vết thương của nó, thở phào nhẹ nhõm, lùi xa.
Trình Tầm hít hít mũi, thơm quá, vợ thơm quá.
Phó Yên: "Thằng nhóc học?"
"Chị em bệnh, em ở nhà chăm sóc chị ."
Trình Tầm Phó Yên chằm chằm chớp mắt, Phó Yên nó đến mức mất tự nhiên: "Nhìn chị cái gì?"
"Chị Phó Yên, chị thương chứ?"
"Không." Phó Yên giơ tay lên, cho nó xem vết trầy cổ tay : "Nếu vì kéo em khỏi vòng vây của bọn họ, thì đến cả vết xước chị cũng ."
Trình Tầm mắt sáng lấp lánh: "Chị Phó Yên ngầu quá."
Phó Yên: "..."
Cậu gọi điện hỏi xem em trai vụ t.a.i n.ạ.n xe , não chập mạch , cứ kỳ lạ.
"Chị em thế nào ? Sao tự dưng cảm nặng thế?"
Trình Tầm: "Đã đến bệnh viện, cũng uống t.h.u.ố.c , giờ đang ngủ, chị em..."
Giọng nó bỗng khựng .
Rồi đột nhiên trợn to mắt: "C.h.ế.t ! Bếp ga nhà em vẫn còn đang bật!"
Nó vội vàng quýnh lên tìm điện thoại, nhưng phát hiện mang theo!
Phó Yên cũng vội gọi cho , nhưng vẫn ai máy.
Trình Tầm: "Chị Phó Yên, cho em mượn điện thoại một chút, em quen một , ở ngay gần nhà bọn em..."
12
ngủ một giấc li bì, lúc tỉnh dậy, nhiều mồ hôi, cả cũng thấy dễ chịu hơn hẳn.
Một chiếc khăn mát lạnh đắp lên trán .
Ồ, Trình Tầm khi sống thêm mười năm học cái gọi là "lương tâm", chăm sóc khác cơ đấy.
nhắm mắt, hưởng thụ sự phục vụ của nó, chút kiêng dè mà sai bảo: "Đút cho chị uống nước."
====================