Kể từ ngày chiếc khăn quàng cổ xuất hiện "một cách bí ẩn" bàn Sơ Trừng, những hành động quan tâm của Dụ Tư Đình đối với cũng trở nên... khó hiểu hơn. Sơ Trừng thầm đặt tên cho nó là "chiến dịch chăm sóc ngầm" của Dụ Tư Đình, bởi vì mỗi "chăm sóc" đều kèm với một lời cà khịa hoặc một lý do trời ơi đất hỡi nào đó.
Ví dụ, một buổi sáng nọ, Sơ Trừng đến trường với vẻ mặt mệt mỏi, mắt thâm quầng vì thức khuya chấm bài. Vừa đặt cặp xuống bàn, một hộp sữa nóng và một chiếc bánh mì kẹp thịt đặt "rầm" xuống. Sơ Trừng giật , ngẩng lên thì thấy Dụ Tư Đình ngay cạnh, vẻ mặt lạnh tanh.
"Đứa nhóc để bụng đói đến trường?" Dụ Tư Đình cất giọng, như đang trách mắng. "Cậu định ngất xỉu trong giờ giảng để gương cho học sinh ? tiện đường mua bữa sáng cho , thấy vẻ sắp c.h.ế.t đói nên vứt cho ."
Sơ Trừng đỏ mặt tía tai. "Em... em quên ăn sáng ạ." Cậu lí nhí đáp, nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường. Anh luôn miệng chê , nhưng luôn là lo lắng cho nhất.
Hay như Sơ Trừng cảm nhẹ, hắt sổ mũi liên tục trong phòng giáo vụ. Dụ Tư Đình, đang đối diện, giả vờ để ý, nhưng lát một vỉ t.h.u.ố.c cảm và một cốc nước ấm đặt bên cạnh .
"Uống ," cụt lủn, Sơ Trừng. "Bệnh tật lây lan khắp nơi. Cậu mà đổ bệnh, ai dạy Toán cho bọn nhóc 11-7 của ?"
Sơ Trừng gì, chỉ cúi đầu mỉm . Cậu , đó là cách riêng của Dụ Tư Đình để thể hiện sự quan tâm. Anh luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng những hành động nhỏ nhặt tố cáo trái tim ấm áp của . Sơ Trừng bắt đầu nghĩ, Dụ Tư Đình giống như một " cha già" , luôn lo lắng cho nhưng thừa nhận.
________________________________________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nang-am-trong-tim-ac-quy/chuong-4-nguoi-cha-gia-du-tu-dinh-lan-dau-tien-rung-dong.html.]
Dần dần, Sơ Trừng bắt đầu Dụ Tư Đình một góc độ khác. Không còn là "Ác Quỷ Toán Học" khó tính, đáng sợ, mà là một đàn ông tinh tế, sâu sắc và đầy trách nhiệm. Cậu thể phủ nhận rằng, sự mặt của Dụ Tư Đình khiến cuộc sống giáo viên của trở nên thú vị và ấm áp hơn nhiều.
Một buổi chiều nọ, Sơ Trừng tiết trống. Cậu ngang qua lớp 11-7, thấy Dụ Tư Đình đang bục giảng. Ánh nắng hoàng hôn chiếu qua khung cửa sổ, dát một lớp vàng óng lên dáng cao lớn của . Dụ Tư Đình đang say sưa giảng bài, giọng trầm ấm, rõ ràng. Anh , nhưng ánh mắt tràn đầy sự nhiệt huyết và niềm đam mê với môn Toán. Những con , những công thức phức tạp qua lời giảng của bỗng trở nên sống động và dễ hiểu lạ thường. Học sinh trong lớp đều chăm chú lắng , một tiếng động.
Sơ Trừng nép ở cửa lớp, ngắm Dụ Tư Đình. Bất chợt, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng . Trái tim như khẽ " nhịp". Khuôn mặt Dụ Tư Đình, với những đường nét sắc sảo, góc cạnh, ánh hoàng hôn trở nên mềm mại và cuốn hút đến lạ. Sơ Trừng cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.
Đây là đầu tiên Sơ Trừng cảm nhận một sự rung động khác thường. Nó là sự ngưỡng mộ một đồng nghiệp tài năng, cũng là sự ấm áp của tình bạn. Nó là một cảm xúc mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, khiến bối rối và hoang mang. Cậu tự hỏi, tại cảm giác với Dụ Tư Đình? Một đàn ông lạnh lùng, độc miệng, hơn cả chục tuổi?
Sơ Trừng vội vàng rời , cố gắng xua những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Cậu thẳng đến thư viện, vùi đầu sách vở, hy vọng thể quên ánh mắt và nụ (dù hiếm) của Dụ Tư Đình. hình ảnh bục giảng, say sưa với những con , cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí .
Dụ Tư Đình, còn là "Ác Quỷ Toán Học" trong mắt Sơ Trừng nữa. Anh trở thành một điều gì đó đặc biệt, một điều gì đó khiến trái tim rung động, và khiến thể ngừng nghĩ về . Sơ Trừng , đang một cảm xúc mới lạ, một cánh cửa mới trong cuộc đời mà từng nghĩ tới. Liệu đủ dũng cảm để bước qua cánh cửa ?
________________________________________