Năm Tháng Tỏ Lòng - Chương Đặt Biệt: Phía Sau Những Mùa Thi

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:41:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chu và Lâm Diên: Những ngày cuối cùng của năm lớp 12.

Tiếng quạt trần trong lớp học lớp 12A1 rít lên những âm thanh khô khốc, nhọc nhằn quạt cái nóng hầm hập của tháng Sáu. Trên bàn học của mỗi , những chồng sách giáo khoa và tài liệu ôn tập cao ngất ngưởng như những bức tường thành ngăn cách giữa những tâm hồn trẻ tuổi với thế giới bên ngoài. Lâm Diên gục đầu xuống bàn, những con và công thức hình học trong đầu cô bắt đầu nhảy múa một cách hỗn loạn. Cô cảm thấy mệt mỏi, chỉ vì đợt ôn thi căng thẳng mà còn vì nỗi bất an mơ hồ về tương lai đang lớn dần lên trong lòng.

Hamie

Một bàn tay mát lạnh khẽ chạm gáy cô, khiến Lâm Diên giật ngẩng dậy. Là Thẩm Chu. Cậu gì, chỉ lặng lẽ đặt lên bàn cô một hộp sữa dâu ướp lạnh, mồ hôi nước bám vỏ hộp chảy xuống thành những vệt dài. Thẩm Chu kéo ghế xuống bên cạnh, lật mở cuốn vở ghi chép của cô, những dòng chữ bắt đầu nguệch ngoạc vì đuối sức. Cậu cầm lấy cây b.út chì, bắt đầu vẽ một sơ đồ tư duy tóm gọn bộ chương học chỉ trong vài đường nét thanh thoát. Cậu bảo rằng nếu hiểu phần thì cứ hình vẽ, đừng cố ép bộ não ghi nhớ những định lý khô khan nữa.

Lâm Diên nghiêng khuôn mặt của Thẩm Chu, ánh nắng chiều tà chiếu qua khe cửa sổ, sống mũi cao và xương quai hàm đanh của trông càng thêm rõ rệt. Cô bỗng cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Thẩm Chu quá giỏi, quá xuất sắc, như một cánh chim đại bàng chỉ chờ ngày đủ lông đủ cánh là sẽ bay v.út lên bầu trời cao rộng. Còn cô, cô tự thấy chỉ là một đóa hoa nhài nhỏ bé ven đường, liệu thể đuổi kịp sải cánh của ? Cô khẽ hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như tiếng ve ngoài át mất, rằng nếu hai học ở hai thành phố khác , quên mất một ngốc nghếch như cô .

Thẩm Chu dừng b.út, xoay đầu , ánh mắt sâu thẳm thẳng mắt cô. Đó là đầu tiên Lâm Diên thấy trong đôi mắt vốn dĩ luôn bình thản gợn lên những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt đến thế. Cậu rằng Lâm Diên thể giỏi toán, thể quên chìa khóa nhà, nhưng cô một thứ mà cả thế giới ai , đó chính là vị trí duy nhất trong trái tim . Cậu bảo cô đừng bao giờ tự ti, vì chính sự ấm áp và kiên trì của cô mới là thứ giữ cho một khô khan như gục ngã những áp lực.

Những ngày đó, cường độ học tập càng trở nên kinh khủng hơn. Có những buổi tối, cả hai cùng trong thư viện đến khi bác bảo vệ từng phòng nhắc nhở về. Trùng Khánh lúc đêm muộn mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ kỳ. Họ cùng bộ những ngọn đèn đường vàng vọt, bóng của hai đổ dài mặt đường nhựa, đôi khi l.ồ.ng thành một. Lâm Diên thích những lúc như thế , khi thế giới chỉ còn tiếng bước chân của họ và mùi hương nồng nàn của những đóa hoa đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-thang-to-long/chuong-dat-biet-phia-sau-nhung-mua-thi.html.]

Có một , khi qua cây cầu bắc ngang sông Trường Giang, Lâm Diên dừng xuống dòng nước đang cuồn cuộn chảy. Cô rằng cô sợ sự đổi, sợ rằng kỳ thi , thứ sẽ còn như cũ nữa. Thẩm Chu bên cạnh, tháo chiếc khăn quàng cổ của , quấn nhẹ quanh cổ cô. Cậu bảo rằng dòng sông dù chảy thì nước vẫn là nước, cũng giống như họ, dù trở thành ai, , thì cái gốc rễ của tình cảm cắm sâu lòng đất từ những ngày còn chia túi kẹo ở ngõ nhỏ . Thay đổi duy nhất lẽ chỉ là sẽ càng thương cô hơn mà thôi.

Câu của Thẩm Chu giống như một liều t.h.u.ố.c trấn an tinh thần cực mạnh dành cho Lâm Diên. Cô bắt đầu học tập với một tâm thế khác, học để chạy trốn sự xa cách, mà học để thể đường đường chính chính bên cạnh ở bất cứ . Những trang vở bắt đầu đầy ắp những ghi chú, những bức tranh cô vẽ lén trong giờ chơi cũng bắt đầu thêm nhiều màu sắc rực rỡ hơn.

Đêm ngày thi chính thức, cả con ngõ nhỏ dường như nín thở. Bố Lâm Diên và bố Thẩm Chu cùng nấu một bữa cơm thịnh soạn, ai nhắc đến chuyện thi cử, chỉ tiếng và những lời chúc bình an. Sau bữa cơm, Thẩm Chu kéo Lâm Diên phía cây hòe già. Cậu đưa cho cô một dải ruy băng màu đỏ, bảo cô hãy buộc nó lên cành cây thấp nhất. Cậu rằng đây là một hủ tục cũ, nhưng tin rằng nếu hai cùng buộc dải lụa , thì ước nguyện của họ sẽ thần cây che chở.

Lâm Diên thành tâm nhắm mắt , cô ước đỗ thủ khoa, cũng ước giàu sang, cô chỉ ước rằng mười năm, hai mươi năm cả đời , mỗi khi cô đầu , vẫn luôn thấy Thẩm Chu đó, lặng lẽ bảo vệ cô như cách suốt mười bảy năm qua. Khi cô mở mắt , thấy Thẩm Chu cũng đang , ánh mắt chứa chan một niềm tin sắt đá. Cậu nắm lấy tay cô, đôi bàn tay đan c.h.ặ.t , truyền cho ấm và sự can đảm để đối mặt với thử thách lớn nhất đầu đời.

Ngày mai, tiếng trống trường sẽ vang lên, những trang giấy thi sẽ lật mở, và cuộc đời của họ sẽ rẽ sang một hướng mới. giữa cái nắng gay gắt của mùa hè và áp lực ngàn cân của thi cử, họ rằng bao giờ đơn độc. Bởi vì thanh xuân của họ chỉ sách vở, chỉ những bài toán khó, mà còn một bạn đồng hành vĩ đại nhất, một mà chỉ cần thấy bóng lưng là đủ sức mạnh để bước tiếp.

Phía những mùa thi chỉ là điểm , mà là lời hứa về một mùa nhài nở rộ ở thành phố phương Nam, là lời hứa về một tương lai mà ở đó, họ sẽ còn qua ô cửa sổ của hai căn nhà đối diện, mà sẽ cùng một mái nhà, cùng tiếp những chương tiếp theo của một tình yêu bắt đầu từ hai chữ "bạn ".

Loading...