Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau buổi tối bầu trời , giữa Thẩm Chu và Lâm Diên dường như một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền c.h.ặ.t. Thế nhưng, cuộc đời lúc nào cũng là những thước phim màu hồng. Kỳ thi đại học như một tảng đá lớn đè nặng lên vai mỗi học sinh cuối cấp, và với Thẩm Chu, áp lực còn đến từ chính gia đình .
Bố của Thẩm Chu vốn là một nghiêm khắc, ông sớm vạch sẵn cho một lộ trình du học tại Anh ngay khi nghiệp. Tin tức giống như một gáo nước lạnh dội thẳng những mộng tưởng nhỏ bé của Lâm Diên. Cô Thẩm Chu ưu tú, xứng đáng với một bầu trời rộng lớn hơn, nhưng trái tim cô vẫn tránh khỏi cảm giác hụt hẫng đến đau lòng.
Suốt một tuần liền, Thẩm Chu dường như biến mất khỏi những buổi học thêm. Lâm Diên cửa nhà , định gõ cửa nhưng rụt tay về. Cô sợ chính miệng lời chia xa. Trong lúc , Lục Phong vẫn luôn ở bên cạnh, cố gắng chọc cho cô bằng những trò đùa tinh quái, nhưng đôi mắt của Lâm Diên còn ánh lên vẻ tinh nghịch như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-thang-to-long/chuong-4-buc-thu-khong-gui.html.]
Một buổi chiều mưa tầm tã, Lâm Diên đang thẩn thờ trong thư viện thì thấy Thẩm Chu bước . Trông vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh khi hướng về phía cô vẫn dịu dàng như cũ. Cậu đưa cho cô một quyển sổ tay bìa da cũ, bảo cô hãy giữ lấy và chỉ mở khi kỳ thi kết thúc. Lâm Diên cầm lấy quyển sổ, tay run run, cô hỏi về chuyện du học nhưng cổ họng cứ đắng ngắt, thốt lời.
Thẩm Chu khẽ xoa đầu cô, giọng khàn . Cậu bảo cô ôn tập thật , đừng vì bất cứ chuyện gì mà xao nhãng, vì tương lai của cô cũng chính là tương lai mà hằng mong ước. Nói xong, lưng bước màn mưa, để Lâm Diên với trái tim thắt . Cô rằng, trong quyển sổ , Thẩm Chu kín những dòng nhật ký về cô suốt ba năm qua, và cả một lời hứa rằng dù cách xa nửa vòng trái đất, cũng sẽ tìm đường trở về bên cô.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, tiếng chuông báo hiệu vang lên cũng là lúc những giọt nước mắt vỡ òa. Lâm Diên chạy vội về nhà, mở quyển sổ của Thẩm Chu . Ở trang cuối cùng, kẹp một chiếc vé máy bay và một mảnh giấy nhỏ với nét chữ cứng cỏi: "Đợi ở gốc cây hòe già mùa nhài nở năm . Mình du học nữa, chọn đại học ở thành phố phương Nam mà thích nhất. Bố đồng ý, vì chứng minh cho ông thấy, chính là động lực lớn nhất để trở nên xuất sắc."
Hamie
Lâm Diên bật , nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô chạy như bay đầu ngõ, nơi bóng hình cao lớn của Thẩm Chu đợi sẵn tán cây hòe. Cậu mỉm , giang rộng vòng tay đón lấy cô gái nhỏ đang lao về phía . Mùa hè năm , tiếng ve vẫn râm ran, nhưng lòng thôi còn dậy sóng. Những năm tháng thanh xuân của họ khép bằng một cái kết thể ngọt ngào hơn, mở một chương mới của tình yêu và sự trưởng thành.