Nam Sơn có nhành - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-04 22:05:56
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

​Giang Sơn vốn định trải chiếu đất mà ngủ tạm một đêm nhưng mưa quá lớn, nền nhà chính ẩm ướt, vốn thể ngủ .

​Bác gái Giang bảo để Giang Sơn qua ngủ chung với bác trai.

nhớ tới tiếng ngáy như sấm rền của bác gái Giang đêm qua.

Sau khi cân nhắc một hồi, giữ Giang Sơn .

​Cửa đóng, bắt đầu phân chia ranh giới: ​"Anh ngủ đất, ý kiến gì chứ?”

​Giang Sơn lên tiếng, cuộn chiếu trúc và trải nó ở cạnh cửa, thẳng đơ.

yên tâm, hỏi : ​"Này, đêm đến, định lén trèo lên giường đấy chứ?”

​Lần , xoay , lưng về phía luôn.

buông chiếc chày gỗ xuống, thở phào nhẹ nhõm.

​7

​Quả nhiên ngày mưa may mắn.

​Vừa nhắm mắt, mơ thấy những cảnh tượng mà thể quên .

​Lồng n.g.ự.c như một tảng đá đè nặng.

​Toàn đám rong rêu quấn c.h.ặ.t, trọng lực kéo lê xuống đáy nước sâu hơn.

​Trên mặt nước, lửa cháy ngợp trời.

​Nhà cháy , nhưng vẫn còn đang ngủ trưa.

cố bơi thế nào cũng ngoi lên .

gào thét đến khản cả giọng, một lượng nước lớn tràn cổ họng khiến chẳng phát tiếng nào.

cảm thấy bất lực, cực kỳ sợ hãi.

thở dốc, tỉnh dậy, thấy cạnh giường một bóng đen đang .

​Theo phản xạ điều kiện, rút con d.a.o găm mà giấu ở phía bên gối , mạnh tay đ.â.m về phía đó.

​"Là …”

​Cổ tay nắm c.h.ặ.t lấy.

​Sức của đối phương mạnh.

​Tiếng mưa quá lớn, đầu óc ong ong. Căn bản là nhớ đối phương là ai.

​Thấy thoát , bật dậy, dùng hai chân móc lấy cổ đó, siết thật c.h.ặ.t.

​Người đó - vốn đang kháng cự - đột nhiên nhẹ tay hơn.

​Trong bóng tối, một tia sét lóe lên.

thấy rõ một đôi mắt sáng rực.

​"Thẩm Nam Chi, là ."

8

Ngoài , những giọt mưa rơi tí tách, đập cửa sổ.

​Trong căn phòng, những tiếng thở dốc nặng nề đan xen .

​Lẫn trong mồ hôi nóng hầm hập là mùi dầu gió nồng nặc.

​Trái tim đập dồn dập dần bình tĩnh trở .

​Vì ác mộng, suýt nữa thì Giang Sơn thương.

buông chân , kéo váy, xin một cách cực kỳ mất tự nhiên: ​"Xin . nên ở gần như …”

​"Không .”

​Giang Sơn xoa cổ, khẽ ho vài tiếng.

​Sau đó, về phía cửa sổ một cách thản nhiên xuống trong im lặng.

​Phản ứng bình tĩnh đó khiến cảm thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

​Ban ngày, ăn một gậy của .

​Ban đêm suýt đ.â.m..

​Nếu ai đối xử với như , nhất định liều mạng với mới thôi.

​Thế mà Giang Sơn chẳng hề nóng giận chút nào.

đờ một lúc, thực sự ngủ .

​Ở trong núi thật buồn chán, chẳng gì để giải trí.

hỏi Giang Sơn: ​"Này, ngủ ?”

​"… Chưa.”

​"Giận ?”

​"Không.”

​"Nói chuyện với một lát .”

​"…”

​Lại một câu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-son-co-nhanh/chuong-3.html.]

​Căn phòng yên tĩnh trở .

Bên ngoài cửa sổ, một tia chớp lóe lên, soi sáng bóng lưng của Giang Sơn, cho thấy bờ vai rộng, vòng eo nhỏ, đôi chân dài và thẳng của .

chợt nhớ cảnh Giang Sơn ướt sũng ngày hôm nay, vô thức vùng bụng của .

​Giang Sơn trông cũng khá, còn cơ bắp.

nhịn mà hóng hớt: ​"Này, bạn gái, thật giả thế?”

​Cái bóng đen mặt đất bất động.

sốt ruột: ​"Hỏi đấy, chứ.”

​Hồi lâu , mới trầm giọng: ​"Chưa .”

ngạc nhiên: ​"Có do da đen quá nên ai thèm ?"

​Giang Sơn: "…"

an ủi : ​"Thật ở bên ngoài, kiểu như vẫn ưa chuộng đấy! Bạn trai hệ ch.ó trung thành, da đen, chậc, thú vị hơn mấy tên công t.ử bột nhiều. thích kém tuổi, cô bạn thích kiểu . À mà nhắc mới nhớ, bố việc kiểu thì đúng là gì. Ném núi để cải tạo, để công bằng thì đáng lẽ đón về nhà mới đúng."

luyên thuyên một hồi lâu, ​Giang Sơn ư hử một tiếng nào.

liếc một cái.

​"Sao thèm đếm xỉa đến thế?"

​Giang Sơn: "… Ngủ ."

​9

​Ngày hôm , mưa tạnh.

​Lúc ngủ dậy, Giang Sơn .

buột miệng hỏi một câu: "Thế bao giờ mới ?"

​Bác gái Giang đến tháng .

gật đầu.

​Sau khi vết thương ở chân khỏi hẳn, bắt đầu dạo quanh quẩn trong thôn.

​Gặp bất kì ai, cũng thể trò chuyện với họ vài câu.

​Bình thường, giúp bác Giang chút việc đồng áng phụ đạo bài vở cho lũ trẻ trong thôn.

​Cuối tuần, bọn trẻ dẫn mương bắt cá mò tôm, leo cây, hái hoa, hái quả.

​Bà Giang con , chẳng chút kiêu kỳ, tiểu thư tí nào, đáng yêu.

​Hừ, bố thấy bác khen như thế thì liệu ông vui ?

​E là .

​Kể từ khi Tô Tình gả nhà , bao giờ thấy bố khen một câu nào. ​Lúc nào ông cũng soi mói những khuyết điểm của , chê nổi loạn, phép tắc, gây họa ở khắp nơi mà còn dám cãi bề , ông mất mặt.

​Nói , chuyện cũng chỉ vì trong đám cưới của bố, chịu gọi Tô Tình là theo lời ông .

​Nghĩ đến mụ thấy thoải mái.

gọi một cuộc điện thoại cho bố, định giả vờ ngoan ngoãn để ông đón về.

​Nào ngờ, máy là Tô Tình.

​"Chi Chi, bố con đang họp, con ở bên đó thế nào ?"

​Nghe thấy giọng mụ thấy buồn nôn.

​Mụ còn xem trò của ? Không cửa .

​" lắm! Ở đây núi , nước , đàn ông cũng . Nhân lúc nhà, dì mau chữa vô sinh , ở với bố bao nhiêu năm mà chẳng động tĩnh gì, còn tưởng hai yêu kiểu Plato đấy."

​Tô Tình tức đến nỗi giọng điệu cũng đổi luôn: ​"Thẩm Nam Chi…"

cúp điện thoại cái rụp, thấy sảng khoái hơn hẳn.

​10

​Chưa đến nửa tháng , ​Giang Sơn .

​Nguyên nhân là gọi về.

​Khi đến vùng núi , chỉ mang theo hai chiếc vali: một chiếc chứa đầy sô-cô-la, một chiếc nhét váy để mặc mùa hè.

​Đến khi "bà dì" ghé thăm bới cả vali mà tìm thấy một miếng b.ăn.g v.ệ si.nh nào, mới ngẩn .

nhớ rõ là mang theo đồ cần dùng mà.

​Chắc chắn là do Tô Tình.

​Đối với chuyện chất lượng việc ăn - ở kém, muỗi đốt, nhịn .

đối với chuyện thì thể nhịn nổi.

đe dọa bố , rằng nếu ông cho về nhà, sẽ châm lửa đốt cả cái thôn .

Bố dám thật.

​Một mặt, ông mắng té tát, mặt khác, ông sắp xếp gửi nhu yếu phẩm cho .

nước xa cứu lửa gần.

sắp còn quần để .

 

 

Loading...