5
cầm giấy chứng nhận thực tập của Lục Kỳ Niên cửa văn phòng .
Cảm thấy bản chẳng giống một cấp xa dùng quy tắc ngầm với cấp , mà giống cái kiểu theo đuổi đến mức hèn mọn thì đúng hơn.
thôi, "cún con" thì , đến lúc đóng cửa thì chắc ai mới là theo ai !
cầm tờ giấy đóng dấu đỏ ch.ót ngang qua chỗ việc của Lục Kỳ Niên, ngón trỏ gõ gõ mặt bàn: "Tiểu Lục, văn phòng chị một lát."
Cậu ngoan ngoãn theo .
Vừa đóng cửa , liền đưa giấy chứng nhận mặt như thể đang tặng quà: "Ta-da!"
Cuối cùng gương mặt lạnh lùng suốt bao ngày qua cũng nở nụ rạng rỡ như nắng ấm mùa đông.
Đẹp trai quá mất!
tranh thủ lúc nóng, thử nắm tay .
Da trắng lắm, ngón tay thon dài, hai bàn tay chúng đan như một đôi tình nhân mật, mà cũng hề phản kháng.
Trong lòng sung sướng nên lời.
"Vậy… tối nay chúng ăn một bữa , coi như ăn mừng?"
Cậu lập tức thu nụ , đầy cảnh giác: "Ăn mừng gì?"
vốn định ăn mừng ngày đầu tiên chúng bên , nhưng sợ áp lực quá, nên sửa lời:
"Ăn mừng… em vượt qua kỳ thực tập hôm nay, chị mời em một bữa trò."
Cậu lắc đầu từ chối.
thất vọng.
Rốt cuộc ai mới là nắm quyền ở đây, cứ dắt mũi hoài ?
lúc đang chán nản thì khẽ mở miệng: "Phải là mời chị ăn mới đúng."
"Hay về nhà , nấu đồ ăn ngon cho chị."
Đồ ănngon?
Mắt sáng lên, tức khắc đặt hai bộ đồ đôi tình nhân.
6
Tan , theo địa chỉ Lục Kỳ Niên cho tới chỗ đang thuê chung với Tiểu Trần để đón .
Cậu đeo cái ba lô đen, thoăn thoắt chạy xuống.
"Đi thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-sinh-toi-bao-nuoi-la-thai-tu-gia/chuong-3.html.]
"Còn hành lý của em ?"
dáng vẻ nhẹ tênh của , nghi ngờ chẳng thành ý gì với chuyện dọn về sống chung.
Cậu vỗ vỗ cái ba lô xẹp lép: "Tài sản của đều ở đây cả ."
vẻ nghèo xơ xác của thì chỉ ôm lòng mà yêu thương một trận cho .
đạp mạnh chân ga chạy thẳng đến trung tâm thương mại, mua cho từ đầu đến chân hai bộ đồ mới.
Cậu đang định lên tiếng từ chối thì nhanh tay che miệng : "Đủ , chị xót em mà, hôm nay tiêu bao nhiêu cứ để chị lo."
Đến khi c.ắ.n răng trả tiền xong, nổi nữa .
Cái tên nghèo nhưng sĩ diện hề nhỏ.
Chọn hai bộ đồ hết tận 50 ngàn tệ.
Vậy mà còn bĩu môi : "Ở đây đồ đặt may, hai bộ miễn cưỡng mặc ."
Hai bộ 50 ngàn mà còn miễn cưỡng giùm nữa hả!!
khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của , thế mà chẳng giận nổi.
Về đến nhà, thẳng tới tủ lạnh, còn thì xách bộ đồ đôi thẳng nhà tắm.
Bộ đồ đôi đáng đồng tiền thật đấy, váy ngủ lụa đỏ rực viền ren đen, đường cong cơ thể lấp ló lộ .
Hehe, đúng là uổng công mấy buổi học ở phòng gym.
bước phòng khách với dáng vẻ của một chị tắm xong, định tìm Lục Kỳ Niên
thì thấy đang trần trụi phần , mặc chiếc tạp dề màu hồng của trong bếp nấu ăn.
Chiếc tạp dề màu hồng đúng là "tất đen" của cánh đàn ông, phối thêm dáng gầy nhưng cởi cơ bắp…
Trời ơi cái lưng như cái tủ lạnh di động, eo thì thon, đúng chuẩn eo ch.ó săn.
Khóe miệng kìm nổi nước bọt, suýt nữa thì chảy ngoài.
tự chủ mà vòng tay ôm lấy eo từ phía , cơ bắp tay lập tức căng c.h.ặ.t.
Thìa trong tay "bõm" một tiếng rơi thẳng nồi, yết hầu khẽ lăn lên lăn xuống, còn cả tiếng nuốt nước bọt.
"Ờm… ăn cơm ?"
vòng tay qua cổ , bật một cái nhảy luôn lên .
"Ăn chứ, lên giường ăn…"
Dục vọng cuộn trào trong đôi mắt như của , chúng từ phòng bếp lăn lộn thẳng lên giường.