NAM SINH TÔI BAO NUÔI LÀ THÁI TỬ GIA! - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-20 11:22:33
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

 

đến chỗ của Lục Kỳ Niên, định cho một cú va chạm trực diện.

 

Vậy mà phát hiện đang ở khu nghỉ bên ban công.

 

Hay lắm, dám trốn việc giữa giờ .

 

Lần thì tóm đuôi nhé.

 

hùng hổ bước tới lưng , định mở miệng gọi thì đột nhiên bật dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vì tức giận.

 

“Ba, rốt cuộc con con ruột của ba , cái gì mà nếu thực tập qua thì đừng về nhà nữa?”

 

“Ba ở ngoài , con ăn cũng no, ngủ cũng yên ?”

 

Cậu đang đeo tai , thì đang gọi về nhà, mà vẻ chẳng vui vẻ gì.

 

Cậu giận đến mức đ.ấ.m mạnh tường: “Mẹ, trong lòng chỉ con, Lý Như Nguyệt như thì để con gả nhà họ Lý luôn !”

 

Xem gia cảnh của Lục Kỳ Niên , cha thiên vị, còn ép gả nhà gái.

 

Điều đó khiến lập tức liên tưởng đến gia đình mất sớm, ba tái hôn, trai phút chốc thành con ghẻ.

 

Mẹ kế thiên vị chỉ để phần ngon cho con gái ruột, còn chúng thì mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập.

 

May mà đỗ đại học đưa ngoài ở.

 

từng thấy buổi trưa cầm ổ bánh mì khô khốc, ăn kèm với ly cà phê công ty.

 

Nghe mới đến Thượng Hải chỗ ở, đành tạm ở chung với Tiểu Trần.

 

Quần áo cũng hàng hiệu, đến một chiếc Adidas, Nike thậm chí Metersbonwe cũng .

 

tan ca còn thấy tranh thủ lấy mấy túi bánh mì miễn phí của công ty mang .

 

Càng nghĩ càng thấy xót xa cho , cứ như một chú ch.ó con bỏ rơi nhưng vẫn cố tỏ mạnh mẽ .

 

Tự nhiên trong lòng trỗi dậy tâm hồn thánh mẫu, thôi thì để chị đây tay cứu vớt .

 

bước vội vài bước, giật lấy điện thoại trong tay Lục Kỳ Niên.

 

“Chú , chắc chắn Lục Kỳ Niên sẽ qua kỳ thực tập, đến lúc đó mấy họ hàng nghèo nàn nhà chú đừng bám lấy nữa đấy nhá.”

 

“Lục Kỳ Niên là của cháu, chú hiểu ?”

 

Đầu dây bên gào lên giận dữ nhưng vô lực: “Cô là ai đấy, định hư thằng nhỏ nhà …”

 

nghiêng đầu, dứt khoát tắt máy — ngầu lòi liền!

 

Ánh mắt Lục Kỳ Niên tràn đầy ngỡ ngàng và chấn động.

 

Hẳn là hành động của khiến cảm động lắm.

 

Chỉ sợ lập tức yêu mất thôi!

 

4

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-sinh-toi-bao-nuoi-la-thai-tu-gia/chuong-2.html.]

ngờ đấy, dù nghèo mà cũng cứng đầu phết.

 

Cậu giật điện thoại với dáng vẻ lạnh nhạt, khuôn mặt trai đầy giận dữ.

 

Sao , bênh vực mà cũng giận ngược ?

 

bày tư thế lãnh đạo: “Tiểu Lục , ý chị là năng lực của em đủ để vượt qua kỳ thực tập mà.”

 

Cậu ngẩng đầu , lạnh giọng: “Tuy chị là cấp của , nhưng chị vượt ranh giới .”

 

Vượt ranh giới? còn thể vượt xa hơn nữa đấy, xem thử ?

 

nhớ lời , quyết định giả vờ nữa.

 

“Lục Kỳ Niên, thật với thực lực hiện tại của , qua kỳ thực tập cũng khó đấy.”

 

Cậu còn cố tình hỏi : “Thực lực của ?”

 

Nói đến chuyện nổi điên, chống nạnh đếm tội trạng của : “Ngày nào cũng muộn, còn chịu tăng ca, em công ty Thịnh Châu đề cao văn hóa ‘sói tính’* hả?”

 

*Văn hóa sói tính là một loại văn hóa doanh nghiệp nhấn mạnh sự cạnh tranh, tinh thần đoàn kết, khả năng thích ứng và tính quyết đoán, tương tự như những đặc điểm của loài sói.

 

lập tức chuyển giọng: “ nếu em chịu theo chị thì chuyện em muộn và tăng ca… Chị đây thể mắt nhắm mắt mở.”

 

Nghe xong, sắc mặt càng lúc càng đen, xen lẫn cả nhục nhã, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u.

 

Cậu nghẹn một câu đầy khó tin: “Chị… chị định dùng quy tắc ngầm với ?”

 

gật đầu, khi đưa giá thấp quá nên đồng ý?

 

vội nâng giá:

 

“Chỉ cần em đồng ý yêu đương với chị, mỗi tháng chị sẽ cho em 10 ngàn, như em cần ăn cái bánh mì khô tí dinh dưỡng nào ở văn phòng nữa.”

 

“Cũng cần chen chúc ngủ chung giường đơn với Tiểu Trần, em thể dọn về ở với chị. Chị căn hộ hai phòng rộng 120m², đủ để hai xây dựng hạnh phúc.”

 

“Nếu em sợ đồng nghiệp dị nghị thì chúng thể công khai. Đợi đến khi em chán , thể chủ động chia tay bất cứ lúc nào.”

 

vẽ tương lai tươi của chúng , nào ngờ chọc giận đến tận xương.

 

“Thẩm Chiêu Chiêu, chị đang sỉ nhục đấy.”

 

Cậu tức tối bỏ , còn tưởng là vì giá đủ cao.

 

Vội vàng đuổi theo kéo , nghiến răng nghiến lợi chuẩn tăng giá thêm phát nữa.

 

Chủ yếu là sợ nếu thỏa thuận thành, tức quá nghỉ việc mất.

 

Trừ khi nam mẫu trong hội quán, nếu thì coi như hết duyên.

 

“Đừng mà, là mai chị tìm phó tổng giám đốc Thẩm xin giấy chứng nhận thực tập cho em nhé?”

 

Bước chân khựng , trong đôi mắt lấp lánh ánh , đôi môi mỏng khẽ mở: “Thật ?”

 

gật đầu thật mạnh, sợ đổi ý: “Thật mà, thật mà!”

 

Bắt nhé!

 

Loading...