"Nói cho Lý thẩm một câu thật lòng , rốt cuộc phu quân cháu về kinh thành ?"
Bà vẻ huyền bí, ghé sát gần. Ta cũng hạ thấp giọng, thần bí kém:
"Còn lợi hại hơn cả kinh thành nữa, là Chiến thần đấy!"
"..."
Lý thẩm và Vương di hiếm khi im lặng đến thế. Một lát , hai đưa mắt , sang bằng ánh mắt đầy thương cảm:
"Chắc là đau lòng quá nên hóa điên chăng?"
"Thôi bỏ , dù cũng là hàng xóm láng giềng, để về g.i.ế.c con gà mái mang sang cho nó tẩm bổ."
Ta mỉm , bước . Gà thì cần ăn nữa, vì đang chuẩn dời nhà. Chuyện Lê Sơ sống tuyệt đối thể để lộ. Chờ sống , nếu còn ở đây chẳng sẽ dân làng coi là yêu quái ? Ta tìm một nơi mà ai chúng là ai.
Hai ngày tiếp theo, bán tất cả những gì thể bán, đem tặng những thứ mang theo . Sau đó, đeo tay nải, bộ mấy mươi dặm định cư tại trấn Lý gia. Sau khi dọn dẹp sân vườn sạch sẽ gọn gàng, mới lấy ngọc bài của Tạ Tê .
Ngọc bài lóe sáng, giăng một kết giới hư ảo. Ta quanh, xác định ai, liền bước chân trong.
03.
Âm khí nơi Địa phủ từng đợt lạnh lẽo thấu xương, run rẩy đưa lệnh bài của Tạ Tê cho sai dịch. Hắn cầm lấy, nghi hoặc nhíu mày:
"Lệnh bài của Chiến thần ở chỗ ngươi? Không lẽ là đồ ăn cắp?"
"Ta thỉnh thị cấp , thể tùy tiện cho ngươi ."
"Dạ, là điều nên , nên ạ." Ta gật đầu như giã tỏi, cố nén sự kích động sang một bên.
Hắn lấy một tấm bùa truyền tin, liên lạc với Tạ Tê.
"Tạ Chiến thần, lệnh bài của ngài hiện đang ở trong tay một nữ t.ử phàm trần, nàng hồi sinh c.h.ế.t, xin hỏi ngài chuẩn tấu ?"
Tim đập cuồng loạn, m.á.u như dồn hết lên đại não, căng thẳng đến mức mặt mũi đỏ bừng. Thấy tên sai dịch hỏi xong liền sang việc khác, đ.á.n.h bạo ngăn .
"Đại nhân, Chiến thần vẫn hồi đáp , ngài định gì ?"
Hắn mất kiên nhẫn đáp: "Tạ Chiến thần bận trăm công nghìn việc, thời gian để tâm đến mấy việc vặt vãnh ở Địa phủ ? Nếu ngươi nóng lòng thì cứ ."
Ta khựng , dòng m.á.u đang sôi trào trong từng chút một lạnh lẽo . lúc đó, giọng thanh lãnh của Tạ Tê từ tấm bùa truyền . Chỉ vỏn vẹn một chữ:
"Chuẩn."
04.
Thái độ tích cực hiếm thấy của Tạ Tê khiến tên sai dịch kinh ngạc thôi. Hắn chỉ lập tức thả hồn phách của Lê Sơ , mà còn dùng thần lực đúc nhục cho .
Hai năm gặp, dung mạo Lê Sơ hề đổi một mảy may. Vẫn là dáng vẻ mà thấy kìm mà cong mắt. Nhìn khuôn mặt tái nhợt của , nước mắt tự chủ mà rơi lã chã.
Đầu óc còn kịp phản ứng, lao lòng .
"Dữu Thanh..."
Chàng ôm c.h.ặ.t lấy . Ta khựng . Dù hai năm ở bên cạnh Tạ Tê, chúng ngay cả tay cũng từng nắm, nhưng vẫn cảm thấy chút hoang đường và chột . Ta dám nhắc đến tên Tạ Tê lấy một chữ.
Chỉ : "Thiếp quen một vị thần tiên..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nam-nhan-ben-duong-dung-co-nhat-tru-phi-han-co-tac-dung/chuong-2.html.]
May mà Lê Sơ truy hỏi, cùng rời khỏi Địa phủ. Những ngày đó, chúng như hình với bóng, rời nửa bước. Cái gì mà bảng vàng đề danh, cái gì mà đêm động phòng hoa chúc, lúc mới thấu hiểu, chuyện hạnh phúc nhất đời chính là mất mà tìm .
Nỗi vất vả chăm sóc Tạ Tê suốt hai năm qua giờ đây tan biến như khói mây. Lê Sơ vẫn chu đáo như xưa, chẳng cần động tay việc gì, sắp xếp nhà cửa đấy.
Chớp mắt hai tháng trôi qua, thấy vẫn khỏe mạnh như thường, luôn nơm nớp lo sợ sẽ biến mất nữa. May mắn là điều đó xảy . Chỉ điều nhục của Lê Sơ suy yếu thấy rõ bằng mắt thường, thậm chí tóc mai bạc trắng.
Ta lo lắng hỏi chỗ nào khỏe , mỉm :
"Mọi thứ đều , chỉ là thể càng lúc càng thấy nặng nề."
" thế cũng , ít nhất thể ở bên cạnh nàng."
Chàng thể buông xuôi, nhưng thì . Ta mất thêm nữa như hai năm . Thế là, lừa là mua đồ, chuyển hướng đến núi Vô Vọng.
Hai năm khi mới cứu Tạ Tê, thể cũng suy nhược. Vì Lê Sơ mất, dù sự xuất hiện của Tạ Tê mang tia hy vọng, nhưng trạng thái của vẫn . Tạ Tê chắc là sợ c.h.ế.t thì lịch kiếp thất bại, nên mới bảo núi Vô Vọng một gốc tiên d.ư.ợ.c thể bổ tinh ích khí.
Ta hỏi: "Ngài thể hái giúp ?"
Hắn đang sách, chỉ lật thêm một trang, buồn ngước mắt: "Không rảnh."
Ta cũng lười để tâm, chuyện đó liền gác . hai năm là hôm nay, nhất định hái bằng gốc tiên d.ư.ợ.c đó cho Lê Sơ. Chàng cứu khỏi tay lũ buôn của mẫu , đối với ơn nghĩa, thể trơ mắt c.h.ế.t nữa.
Mang theo lương khô, ròng rã bấy lâu mới đến núi Vô Vọng. Phải vất vả lắm mới leo lên đỉnh núi, tìm kiếm hồi lâu, mới thấy gốc tiên d.ư.ợ.c . Ai ngờ định hái, một giọng sắc lẹm vang lên:
"Dừng tay!!"
Ta đầu , bắt gặp ánh mắt giận dữ của Lâm Thanh Dã. Đứng bên cạnh nàng , đôi mắt Tạ Tê giấu nổi sự kinh ngạc:
"Dữu Thanh? Sao nàng ở đây?"
Lâm Thanh Dã ngạc nhiên: "Chàng quen nàng ? Chẳng lẽ đây chính là giúp lịch kiếp?"
Tim suýt chút nữa ngừng đập, nhưng mặc kệ tất cả, nhổ phắt gốc tiên d.ư.ợ.c nhét tay áo. Lâm Thanh Dã lập tức nổi giận lôi đình. Ta nhếch môi, định chạy:
"Thật khéo, hẹn gặp ."
05.
"Để tiên d.ư.ợ.c !"
Lâm Thanh Dã trong nháy mắt chặn đường : "Phàm nhân mà cũng xứng dùng vật tiên ? Trả đây!"
Lực tay nàng mạnh, túm lấy cánh tay cướp lấy tiên d.ư.ợ.c. Trán lấm tấm mồ hôi, nhưng vẫn kiên quyết buông tay:
"Ta lấy !"
"Còn buông thì đừng trách khách sáo!" Lâm Thanh Dã chút nhường nhịn.
Ta cũng chịu lùi bước: "Cứ thử xem!"
"Dữu Thanh, bệnh tình của mẫu nàng nặng lắm ?" Tạ Tê nhíu mày. "Tiên d.ư.ợ.c thế gian chỉ một gốc, linh sủng của Thần nữ thương, hãy nhường cho nàng . Mẫu nàng tuổi cao, dùng tiên vật cũng chỉ là lãng phí thôi."
Ta như rơi hầm băng, giọng run rẩy:
"Không mẫu , là , bệnh nặng cần tiên d.ư.ợ.c cứu mạng."
Lông mày Tạ Tê nhíu c.h.ặ.t , từ đầu đến chân với vẻ dò xét lạ lùng.