Chiều hôm về đến huyện.
về nhà ngay mà đến thẳng bệnh viện huyện.
Nhờ ngày tháng mơ hồ và tên chị, tìm hồ sơ.
Bác sĩ thở dài.
“Tình hình lạc quan. Khối chiếm chỗ ở gan, kích thước lớn, nghi ngờ cao là u ác tính.”
“Cần lên tuyến tỉnh CT tăng cường và sinh thiết càng sớm càng .”
U ác tính.
Bốn chữ đó như viên đạn xuyên tim .
bác sĩ vẫn còn cơ hội nếu mổ kịp thời.
Còn hy vọng.
xe, gục đầu vô lăng, nước mắt trào – chỉ vì sợ, mà vì giận chị giấu bệnh, giận bản chậm trễ.
Về đến nhà, chị ba đang sửa xe ba gác cho hàng xóm, tay dính đầy dầu mỡ, giọng vẫn oang oang.
Thấy , chị : “Ơ, tổng giám đốc tuần trăng mật về sớm thế?”
.
bước tới, lấy chiếc cờ lê khỏi tay chị, ôm c.h.ặ.t chị lòng.
Vai nhanh ch.óng ướt.
Chị đang .
Người chị từng rơi nước mắt mặt ai, run nhẹ trong vòng tay .
thì thầm: “Chị ba, đừng sợ. Có em.”
8
Ca mổ của chị ba thành công.
Chuyên gia tuyến tỉnh trực tiếp phẫu thuật, cắt sạch khối u.
Kết quả xác nhận là ác tính, nhưng ở giai đoạn sớm, di căn.
Chỉ cần theo dõi và điều trị bổ trợ , tỷ lệ sống lâu dài cao.
Cả gia đình ngoài phòng mổ, như trải qua một trận chiến sinh t.ử.
Thời gian hồi phục, chị ba ở phòng VIP bệnh viện tư sắp xếp.
Chị cứ kêu tốn tiền, đòi về.
gọt táo, : “Tiền kiếm để tiêu. Tiêu cho chị, em vui.”
Chị , cuối cùng cãi nữa.
hiểu, đây là hồi chuông cảnh tỉnh.
Các chị còn trẻ nữa.
Những năm tháng vất vả để vết tích cơ thể họ.
dựng cho họ một bức tường an hơn.
Một kế hoạch hình thành.
chạy chạy giữa tỉnh và huyện, xem đất, ký hợp đồng, dồn gần hết vốn lưu động, thậm chí thế chấp một phần cổ phần.
Vãn Tình nhận , nhưng hỏi, chỉ lặng lẽ nấu cho bát canh nóng mỗi đêm.
Ba tháng , chị ba xuất viện, hồi phục .
mời cả năm chị và năm rể đến nhà ở tỉnh.
Sau bữa ăn, đặt lên bàn một mô hình kiến trúc tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nguoi-chi-cua-toi/6-het.html.]
Một khu nhà nhỏ gồm năm căn ba tầng liền kề, quanh một sân vườn chung đình, thiết tập thể d.ụ.c, và mảnh đất trồng rau.
“Tên là ‘Khu nhà Ấm Áp’.”
“Cách bệnh viện tuyến tỉnh 15 phút lái xe, cạnh công viên và trường .”
đặt năm tập hồ sơ đỏ mặt năm chị.
“Không dự án. Là nhà. Nhà mới của chúng .”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Cả bàn im lặng.
“Mỗi căn tên từng chị.”
“Có sân . Chị cả nuôi gà, chị hai trồng hoa. Chị ba phòng kính lớn xưởng thủ công – nhưng cấm bê đồ nặng.”
“Thiết theo dõi sức khỏe kết nối trực tiếp bệnh viện. Mỗi năm khám diện cao cấp.”
“Con cái học trường nhất.”
Chị hai run giọng: “Tiền nhiều thế?”
“Chuyện tiền để em lo. Trước đây các chị cho em điều nhất. Giờ em chỉ trả điều nhất em thể.”
lượt trao hồ sơ.
“Chị cả, cả đời gánh vác gia đình. Giờ đến lượt em cho chị một mái nhà bình yên.”
“Chị hai, tiếp tục kết nối đại gia đình.”
“Chị ba, mắng ai thì mắng, nhưng khỏe .”
“Chị tư, quân sư của nhà .”
“Chị năm, mặt trời nhỏ.”
xong.
Im lặng.
Rồi chị cả run vai.
Chị hai nước mắt rơi xuống bìa đỏ.
Chị ba c.ắ.n môi.
Chị tư tháo kính lau liên tục.
Chị năm ôm c.h.ặ.t t.a.y , nức nở.
Các rể , mắt đỏ hoe.
Rất lâu , chị cả ngẩng lên, qua nước mắt.
“Diệu Trạch nhà … thật sự trưởng thành .”
Nhìn năm chị, những giọt nước mắt chằng chịt mặt họ.
cuộc chiến dài bắt đầu từ một bát mì trứng, một tờ khế ước cầm cố, những đồng tiền lẻ góp nhặt…
Cuối cùng một cái kết trọn vẹn.
Không vì cho họ nhà bảo đảm đắt giá.
Mà vì khiến họ tin rằng, đứa em họ dốc cả đời nâng đỡ…
Đã thật sự lớn lên thành một cây đại thụ để họ tựa .
Chúng mãi là gia đình.
Chưa từng tách rời, và sẽ bao giờ tách rời.
Ngoài cửa sổ, nắng rực rỡ chiếu , ấm áp gương mặt từng .
(Hết)