8.
Kể từ đêm hỏa hoạn tại Phượng Nghi cung, kinh đô còn mùa xuân.
Chu Diệc Thần đổi . Vị hoàng đế từng ca tụng là minh, nho nhã giờ đây trở thành một bạo quân tàn độc và đa nghi đến mức cực đoan. Hắn tin Thẩm Ngưng c.h.ế.t, nhưng phát điên vì tìm thấy nàng.
Bên trong điện Cần Chánh, khí lúc nào cũng đặc quánh mùi rượu và mùi nhang trầm nồng nặc đến nghẹt thở. Chu Diệc Thần ngai vàng, mái tóc buông xõa, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u. Dưới chân là hàng loạt thái y đang quỳ rạp, run rẩy như lá mùa thu.
"Trẫm hỏi một nữa, tại trong đống tro tàn đó tìm thấy hài cốt chỉnh? Tại chỉ một t.h.i t.h.ể cháy đen nhận dạng ?" - Giọng khàn đặc, chứa đựng sự tàn nhẫn tột độ.
"Bẩm... bẩm Hoàng thượng, hỏa hoạn quá lớn, sức nóng của t.h.u.ố.c s.ú.n.g và dầu hỏa ... ..."
"Vô dụng! Một lũ vô dụng!"
Chu Diệc Thần vung tay, chiếc chén ngọc vỡ tan đầu vị thái y già nhất. Hắn lệnh ban c.h.ế.t cho tất cả những kẻ mặt ở Phượng Nghi cung đêm đó mà bảo vệ Hoàng hậu. Sự tàn bạo của khiến cả triều đình run sợ, ai dám nhắc đến hai chữ "Hoàng hậu" mặt .
Về phần Thần phi Tô Lạc Lạc, kẻ từng là đóa hoa trắng sủng ái nhất, giờ đây đang nếm trải địa ngục trần gian. Chu Diệc Thần cho rằng chính sự ghen tuông hèn hạ và những lời khích bác của cô khiến Thẩm Ngưng tuyệt vọng đến mức "hóa tiên" . Hắn g.i.ế.c cô ngay, mà giam cô một gian phòng rách nát trong lãnh cung, mỗi ngày bắt cô quỳ bức họa của Thẩm Ngưng mà sám hối.
Mỗi đêm, Chu Diệc Thần lang thang trong đống đổ nát của Phượng Nghi cung niêm phong. Hắn cầm chiếc trâm ngọc gãy đôi, lẩm bẩm như kẻ tâm thần:
"Ngưng nhi, nàng đang ở ? Nàng đang nhạo Trẫm đúng ? Nàng sẽ trả tự do cho Trẫm, nhưng thực chất nàng đang dùng sự biến mất để xích linh hồn Trẫm địa ngục."
Sự điên cuồng của lên đến đỉnh điểm khi Đại hoàng t.ử Chu Diệc Phong đến cầu kiến. Đứa con trai từng kiêu ngạo, giờ đây gầy rộc và sợ hãi, quỳ xuống xin phụ hoàng tha thứ. Chu Diệc Thần con trai , nhưng trong ánh mắt lấy một chút tình phụ t.ử.
"Ngươi là con của nàng, nhưng ngươi chọn về phía kẻ hại nàng. Ngươi xứng mang dòng m.á.u của Thẩm gia." - Hắn lạnh lùng lệnh đưa Đại hoàng t.ử đến Tông miếu chịu phạt, vĩnh viễn hoàng cung nếu lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-dam-cua-a-truc/chuong-8.html.]
Trong khi kinh thành chìm trong bóng tối, thì tại quán "Ngưng Trúc" ở phương Nam, và Thẩm Ngưng đang tận hưởng những ngày tháng rực rỡ nhất. Thẩm Ngưng còn là đàn bà u sầu, nàng trở thành một bà chủ quán sắc sảo, tính toán sổ sách và thậm chí còn cầm cuốc đuổi mấy gã say rượu. Nàng "nhồi nhét" tư duy của một nữ cường hiện đại: Yêu bản là hết, đàn ông chỉ là phụ kiện.
sự rạng rỡ đó cuối cùng cũng lọt mắt một kẻ mật thám.
Bức mật báo từ phương Nam gửi về đặt lên bàn của Chu Diệc Thần một chiều mưa tầm tã.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
"Tại một trấn nhỏ ven biển, xuất hiện một nữ t.ử dung mạo tựa cố Hoàng hậu, khí chất thanh cao thoát tục. Đi cùng là một nha võ công kỳ quái, tinh thông thuật ảo mộng và những loại bánh ngọt lạ kỳ từng thấy trong thiên hạ."
Chu Diệc Thần xong, đôi bàn tay run rẩy đến mức rách cả tờ giấy. Một nụ vặn vẹo hiện lên gương mặt hốc hác của . Ánh sáng điên cuồng bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm.
"Tìm thấy ... Cuối cùng cũng tìm thấy nàng ."
Hắn bóp nát chén rượu trong tay, mảnh sứ đ.â.m sâu lòng bàn tay khiến m.á.u chảy ròng ròng, nhưng thấy đau. Hắn cảm thấy một sự hưng phấn tàn bạo đang trỗi dậy.
"Thẩm Ngưng, nàng giỏi lắm. Nàng dám dùng cái c.h.ế.t để lừa Trẫm, dám cùng ả nô tỳ rời ? Nàng tưởng nàng thoát khỏi lòng bàn tay Trẫm?"
Hắn lập tức triệu tập mười hai ám vệ tinh nhuệ nhất – những kẻ chỉ trung thành với duy nhất .
"Bí mật xuất cung. Mục tiêu: Phương Nam. Nếu thấy , thương, nhưng bằng giá bắt về. Còn con nha đầu cùng nàng..." Hắn nghiến răng, sát khí bừng bừng: "Cắt đứt gân tay gân chân nó, để nó thấy cái giá của việc dám cướp của Trẫm."
Chu Diệc Thần mang theo đại quân để tránh đ.á.n.h động, đích bắt "con mồi" của . Hắn khoác lên bộ bào đen, che giấu phận đế vương nhưng che giấu sự chiếm hữu bệnh hoạn đang sục sôi.
Hắn hề rằng, kẻ đón đợi ở phương Nam còn là vị hoàng hậu chỉ lóc nhẫn nhịn. Mà là một Thẩm Ngưng cách cầm kiếm, và một A Trúc với nắm đ.ấ.m Muay Thái sẵn sàng đập nát cái ảo tưởng đế vương của .
Sóng ngầm từ kinh đô bắt đầu cuộn trào, hướng thẳng về phía quán bình yên ven biển.