Nam Chính Nhận Nhầm Ta Là Nữ Chính - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:37:37
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sống trọn vẹn cuộc đời của chính .
Hơi thở của Vân Lăng nghẹn .
Biểu cảm gương mặt từng tấc từng tấc vỡ vụn: “Thảo nào…”
“Thảo nào con chẳng hề oán hận lấy một lời.”
Gương mặt đột nhiên trở nên cực kỳ thống khổ.
Hắn giữ c.h.ặ.t bả vai : “Con phép bận tâm.”
“Con thể nào bận tâm !”
Ta chẳng màng lên tiếng đáp lời.
Chỉ lặng lẽ .
Sau một lúc lâu.
Vân Lăng suy sụp buông thõng hai tay rũ rượi.
“Ta xin .”
22
Vân Lăng từng là tia sáng ch.ói lọi nhất trong cuộc đời bé nhỏ của .
Hắn kéo khỏi cảnh đói rét cơ cực.
Trao cho sự thiên vị độc nhất vô nhị một cách quang minh chính đại.
Trong những ngày tháng đó.
Ta cũng từng kìm nén mà thầm vui sướng trong lòng.
Chắc mẩm rằng Vân Lăng chính là quan trọng nhất trong cuộc đời .
Và nhất định cũng chiếm một vị trí độc tôn trong trái tim .
Hắn là ý nghĩa của hai chữ gia đình.
Là .
Là bằng hữu.
Có lẽ trong một vài suy nghĩ len lỏi mờ ám nào đó.
Hắn còn sắm vai một nhân vật quan trọng hơn thế nữa.
Ta luôn đặt ở một vị trí quá ư quan trọng.
Nặng nề đến mức dẫu rút cốt lóc thịt.
Ta vẫn chẳng thể nào dứt khoát gạt khỏi sinh mệnh của .
Khoảng thời gian hỏi bản hàng vạn .
Có sai chuyện gì ?
Chắc chắn là chuyện gì đó khiến Vân Lăng phật ý .
Nếu cớ đột ngột bỏ rơi như ?
Ta thể đổi mà.
Bất cứ điểm nào cũng thể sửa đổi mà.
Tại đột nhiên vứt bỏ chứ?
Lẽ nào kiếp sinh rẻ rúng thấp hèn.
Được định sẵn là sẽ luôn đời vứt bỏ ?
khi chuyện chỉ là để thành nhiệm vụ của .
Trong lòng bỗng dưng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Từ đầu chí cuối đều chỉ là một sự trao đổi lợi ích mà thôi.
Ta trao chân tâm.
Gánh chịu đau đớn thống khổ.
Đổi lấy cơ hội cuộc đời.
Trở thành một vị tu tiên giả.
Ta nợ Vân Lăng.
Hắn cũng nợ .
Chúng thực sự ân đoạn nghĩa tuyệt .
Còn việc bày mưu xúi giục công lược Chu Dung.
Cũng chỉ là vì ngứa mắt thấy sống tiêu d.a.o tự tại ở thế giới mà thôi.
Một chút ác thú vị nhỏ nhoi mà.
Người duy nhất khiến cảm thấy chút áy náy chính là Chu Dung.
khi thấy cuộc sống hiện tại của nàng.
Ta cũng cảm thấy yên tâm phần nào.
Nếu đằng nào ngày ngày cũng cuộc sống vùi dập tả tơi.
Thì thà để Vân Lăng ngược đãi hành hạ cho xong.
Chí ít còn thể nhận phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Như coi là một cách giải cứu cuộc đời nàng cơ chứ…
23
Ta tìm Chu Dung.
Lại thấy nàng đang cặm cụi thu dọn hành lý.
Chuẩn xuống núi.
Ta chút kinh ngạc.
Nhân lúc Sở Hoài để ý lén lút hỏi chuyện Chu Dung: “Xuống núi để gì chứ.”
“Lại về chịu khổ ?”
“Cho dù Vân Lăng đày đọa ngươi chăng nữa.”
“ chỉ cần ngươi kiên trì nhẫn nhịn cố gắng tu tiên.”
“Sau ngươi nhất định sẽ đắc đạo thành tiên.”
“Trường sinh bất t.ử tiêu d.a.o tự tại.”
“Hà cớ gì sống cuộc đời phàm nhân bần hàn cơ cực đó?”
Chu Dung chỉ nở nụ nhạt đáp lời: “Đến mùa thu hoạch lúa mạch .”
Trong lòng bỗng chốc dấy lên sự lo lắng tột độ.
Nàng là nữ chính.
Mang vầng hào quang khí vận tỏa sáng.
Sao thể vứt bỏ cuộc đời vô giá của ở cái chốn chật hẹp tù túng cơ chứ?
“Chu Dung.”
“Ngươi bản đang buông bỏ điều gì ?”
“Cuộc đời ngươi rõ ràng bao nhiêu cơ hội để đổi.”
“Tại ngươi cứ nhất quyết vì tên nam nhân mà về chịu khổ chứ?”
Bàn tay đang thu dọn hành lý của Chu Dung khựng .
Nàng ngẩng đầu lên dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc thẳng : “Thế nào là chịu khổ chứ?”
“Biết bao nhiêu con thế gian đều sống một cuộc đời như cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-chinh-nhan-nham-ta-la-nu-chinh/chuong-6.html.]
“Ta chẳng hề cảm thấy khổ cực một chút nào.”
“Đây chính là cuộc đời mà lựa chọn.”
“Ta và phu quân tương tương ái.”
“Đám nhỏ thì ngoan ngoãn đáng yêu.”
“Tuy cuộc sống phần thanh bần nhọc nhằn.”
“ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.”
“Cho dù giống như lời ngươi .”
“Bước chân lên con đường tu tiên đắc đạo.”
“Lẽ nào cuộc đời sẽ thuận buồm xuôi gió chẳng lấy một điều tiếc nuối ?”
“Không như thế Chu Chu .”
“Cuộc đời là đó.”
“Dù lựa chọn thế nào thì cũng sẽ luôn những bài học khó khăn cần vượt qua.”
“Chu Chu .”
“Đời hệt như con thuyền bơi ngược dòng nước.”
“Biết đủ mới là hạnh phúc viên mãn.”
“Bây giờ đang sống vô cùng vui vẻ.”
Ta sững .
Chu Dung khẽ ôm lấy : “Khoảng thời gian đa tạ ngươi chiếu cố chăm lo cho gia đình .”
“Chu Chu .”
“Ngươi hãy nhiều lên một chút nhé.”
“Trông ngươi lúc nào cũng mang bộ dáng đau thương như sắp đến nơi .”
Người mặt liệt như chúng chính là như đấy.
24
Ta loan báo tin Chu Dung sắp rời cho Vân Lăng.
Mục đích ban đầu là chọc tức .
Ai ngờ sắc mặt chẳng mảy may đổi.
“Vậy lát nữa sẽ tiễn bọn họ trở về.”
Ta ngược chút bàng hoàng ngơ ngác: “Nàng sắp rời mà định níu kéo chút nào ?”
Vân Lăng khẽ lắc đầu.
“Không cần thiết nữa .”
“Ta định công lược Chu Dung nữa.”
“Vì về nhà mà nhẫn tâm tổn thương khác.”
“Thật sự quá đỗi đê tiện bỉ ổi.”
“Ta sai lầm một .”
“Không thể tiếp tục phạm sai lầm thêm nào nữa.”
Vậy còn thì ?
Ta tính là cái thá gì.
Coi như là xui xẻo .
Sao cứ nhất quyết phạm sai lầm mới chứ.
Thấy trầm mặc chẳng tiếng nào.
Vân Lăng lên tiếng: “Chu Chu.”
“Con thực sự thể tha thứ cho ?”
Ta chỉ đăm đăm .
Hắn khổ một tiếng: “Hết cách .”
“ ?”
.
25
Ngày mai Vân Lăng sẽ đích tiễn Chu Dung xuống núi.
Tất cả đều hân hoan vui sướng tiếp nhận kết quả .
Chỉ mỗi là cảm thấy buồn bực trong lòng.
Lúc cầm theo bình rượu tới tìm đại sư giải sầu.
Ta phát hiện ở đó khách tới chơi.
Vân Lăng với tu vi đạt tới cảnh giới cực hạn thế mà uống say mèm đến mức lết nổi.
Hắn thều thào bằng giọng khàn đặc: “Trước đây lúc nào cũng mặc định nàng là một tiểu cô nương.”
“Là một đứa trẻ lớn.”
“Từ lúc nào chẳng .”
“Nàng trở thành một thiếu nữ yêu kiều duyên dáng.”
“Nhan sắc còn vô cùng xinh nữa.”
“Ta cứ đinh ninh trong đầu rằng sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi nơi .”
“Chưa bao giờ dám thẳng thắn đối diện với tình cảm thật sự của bản .”
“Tùy ý chà đạp lên chân tâm của nàng .”
“Mọi chuyện cớ sự ngày hôm nay.”
“Đều là quả báo của .”
“Là đáng đời chịu.”
Sư xong mặt mày xám ngoét còn hột m.á.u: “Sư tôn.”
“Người đang tới chuyện mà con đang suy nghĩ trong đầu đúng ?”
“Chuyện mà cũng dám miệng ?”
“Lẽ nào tình duyên sư đồ là cái gì đáng tự hào lắm ?”
“Sư tôn.”
“Người mau tỉnh táo !”
“Người chắc chắn tình cảm dành cho Chu Chu là thứ tình cảm thể đem phơi bày ánh sáng ?”
Đuôi mắt Vân Lăng phiếm hồng.
Gương mặt trắng nõn như ngọc ngà phản chiếu đôi môi đỏ mọng ướt át.
“Đương nhiên là vô cùng chắc chắn .”
“Mỗi khi thấy nàng kề cận thiết với nam nhân khác.”
“Ta hận thể thiên đao vạn quả gã nam nhân đó.”
Sư vẫn còn cố vớt vát giãy giụa: “Gả nữ nhi lấy chồng thì ai cũng mang tâm trạng như cả.”
“Có lẽ do tên nam nhân đó cảm thấy xứng với Chu Chu.”
“Thế nên mới giận dữ đến đúng ?”
Vân Lăng nốc cạn một chén rượu.
“ lúc đó trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất.”
“Ai cũng xứng với nàng .”