Nam Chính Nhận Nhầm Ta Là Nữ Chính - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:36:54
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngược suốt ba năm trời.”
“Bây giờ đến màn truy thê hỏa táng tràng.”
“Đến lúc trâu ngựa để hưởng hạnh phúc.”
“Người đột nhiên phát hiện nhận nhầm ?!”
Thảo nào đây đối xử với đến .
Từ lúc tiểu sư xuất hiện vô cớ lăng nhục .
Hóa chuyện từ đầu chí cuối.
Đều chỉ là nhiệm vụ mà cần thành.
Thế mà vì thứ tình cảm dỏm mà buồn bã xót xa dứt.
Ánh mắt Vân Lăng né tránh.
Hắn ngượng ngùng: “… Hay là đền cho con chút bạc nhé?”
Ta nhíu mày: “?”
Hắn bày bộ dáng chán nản chẳng thiết tha sống: “Bây giờ chỉ thể mắc kẹt thế giới thôi.”
“Vĩnh viễn thể trở về nhà nữa.”
“Đây cũng coi như là quả báo dành cho .”
“Tuy tu vi của cao tuyệt đỉnh.”
“Lại là đầu tàu của giới tiên đạo đầy quyền uy.”
“Linh đan tiên thảo thì nhiều đếm xuể.”
“ thứ đ.á.n.h mất chính là nhà của .”
Chà chà.
Tu vi của chẳng tuyệt đỉnh.
Trong giới tiên đạo cũng chẳng địa vị gì.
Linh đan tiên thảo thì nghèo nàn đếm đầu ngón tay.
Ta còn chẳng nhà nào nữa cơ!
Nắm đ.ấ.m của nháy mắt siết c.h.ặ.t.
Ta vốn định nếu Vân Lăng tìm nhầm .
Thì sẽ cứ thế rời khỏi nơi .
Mọi chuyện chẳng còn liên quan gì tới nữa.
Tất nhiên những món đồ tặng đây cũng đừng hòng nhả .
ngay khoảnh khắc .
Ta đổi ý .
Sao thể trơ mắt sống sung sướng như chứ!
“Đánh mất nhà quả là đau đớn tột cùng.”
“Vân Lăng.”
“Ta sẽ giúp !”
“Nhất định sẽ đưa về nhà an !”
Vân Lăng khẽ lắc đầu: “Giúp thế nào nữa.”
“Chu Dung thành .”
“Nàng còn con nữa cơ mà.”
Ta gằn mấy tiếng hiểm độc: “Sư tôn sáng rực rỡ tựa như vầng trăng vằng vặc cao.”
“Lão nông phu chốn sơn dã thể so bì với .”
“Chỉ cần sử dụng chút mưu hèn kế bẩn.”
“Chu Dung nhất định sẽ rơi lưới tình của .”
Vân Lăng hít sâu một ngụm khí lạnh: “Con bảo kẻ thứ ba phá hoại gia đình ?!”
“ là sự suy đồi của đạo đức…”
“Sự vặn vẹo của nhân tính…”
Ta dùng giọng điệu chính nghĩa vô cùng nghiêm túc đáp trả: “Sao thể ăn hàm hồ như thế?”
“Để mỹ nhân sống cuộc đời sung sướng là trách nhiệm và nghĩa vụ của một nam nhi bậc trượng phu như .”
“Lẽ nào đành lòng nữ chính đường đường chính chính.”
“Phải chịu cảnh ngày ngày một tay vắt sữa cho ba đứa nhỏ còn xách cuốc đồng nông cực nhọc ?!”
Vẻ mặt Vân Lăng dần dần d.a.o động: “Nghe cũng lý nhỉ.”
Ta lập tức rèn sắt khi còn nóng: “Giải cứu Chu Dung khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng là chuyện cấp bách vô cùng.”
“Còn việc trở về nhà.”
“Chẳng qua chỉ là tiện tay thành mà thôi.”
Nét mặt Vân Lăng trở nên chấn động dữ dội: “Thế thì đành hóa thành kẻ thứ ba vĩ đại.”
“Chính thức tay cứu rỗi Chu Dung thôi!”
“Ủng hộ kẻ thứ ba vĩ đại!”
Kẻ thứ ba vĩ đại dường như cảm động vô cùng.
Hắn ngay lập tức bày tỏ nếu thể thuận lợi trở về nhà.
Hắn sẽ đem bộ tài phú trong túi trữ vật dâng hiến hết cho .
… Phải tiễn .
Bằng giá tống cổ .
12
Ta cùng Vân Lăng trở nhà Chu Dung.
Đầu tiên là lên tiếng xin vì hành động lỗ mãng lúc .
Tiếp đến nhân cơ hội đó đề nghị đưa Chu Dung về Thanh Vân tông tu luyện.
Đối với phàm nhân mà thì đây quả là đại hỉ sự từ trời rơi xuống.
Chu Dung thẳng thừng cự tuyệt chút do dự.
“Ta còn trông đám nhỏ ở nhà nữa!”
“Nửa tháng nữa còn đồng bẻ bắp.”
“Lấy thời gian rảnh rỗi mà mấy cái chuyện vớ vẩn đó với các !”
Vân Lăng lập tức ngây ngay tại chỗ: “Không .”
“Tu tiên.”
“Trường sinh.”
“Tiên pháp.”
“Ngươi hiểu ?”
“Chẳng lẽ cái đám bắp đó quan trọng đến thế ?”
Ta xua tay hiệu.
Sợ Vân Lăng bắt đầu tức giận đến hộc m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-chinh-nhan-nham-ta-la-nu-chinh/chuong-3.html.]
Ta xoay sang Chu Dung dùng giọng điệu dụ dỗ vô cùng dịu dàng.
“Dung cô nương.”
“Sơn môn của bọn một loại tiên pháp cực kỳ vi diệu.”
“Chỉ cần học tiên pháp thì thể bẻ sạch bộ bắp đồng chỉ trong nháy mắt.”
Hai mắt Chu Dung chợt sáng lên.
Ta tiếp tục sử dụng lời thì thầm của ác quỷ.
Ta duy trì nụ mỉm chi: “Không chỉ .”
“Bọn còn một loại tuyệt học vô thượng.”
“Có thể dùng một chớp mắt…”
“Cắm xong ngàn vạn cây mạ non.”
Ta cứ đinh ninh chiêu tuyệt đối thành công.
Nào ngờ Chu Dung vẫn kiên quyết chối từ.
“Ta nỡ xa mấy đứa nhỏ của .”
“Còn cả tướng công của nữa!”
Ta liền thừa cơ sử dụng kế ly gián.
Bắt đầu tướng công nàng: “Nam nhân thì tích sự gì chứ?”
“Bắt ngươi một nách gánh ba đứa con.”
“Lại còn bắt ngươi đồng lụng vất vả nữa.”
Chu Dung đột nhiên trở nên kích động: “Không như .”
“Chàng vốn dĩ ở nhà nghỉ ngơi.”
“Là tự nguyện đòi đồng việc đấy.”
“Chàng ban ngày trấn công.”
“Tối đến còn vác cuốc đồng canh tác.”
“Ta chỉ giúp vơi bớt sự nhọc nhằn mà thôi.”
Chà.
Vừa nhắc đến tướng công.
Gương mặt nàng đỏ ửng lên thế .
Nam chính giao cho luôn ?!
Ta thở dài não nuột.
Ngay lúc đang cảm thấy hết cách vô phương cứu chữa.
Vân Lăng vốn dĩ im lặng nãy giờ đột nhiên phá vỡ bầu khí.
“Vậy ngươi dẫn theo đám nhỏ của ngươi cùng chúng luôn .”
Ta thật sự chấn động .
Chu Dung vẫn nhất quyết đồng ý: “ tướng công của …”
Vân Lăng nghiến răng ken két: “Thế thì mang theo cả tướng công của ngươi luôn !”
Chu Dung lập tức vui mừng mặt.
nhanh ch.óng nàng lộ vẻ chần chừ do dự: “Chuyện …”
“Chắc vẫn đợi tướng công của về để hỏi ý kiến .”
Ta và Vân Lăng thực sự hết cách với nàng .
13
Đợi mãi đến tận chập tối.
Cuối cùng cũng thấy một bóng xuất hiện.
Ta vội vàng giơ tay chỉnh vạt áo cho Vân Lăng: “Lấy phong thái cao nhân đắc đạo dọa c.h.ế.t .”
“Phải cho tên sơn dã thôn phu tự ti mặc cảm đến mức bỏ chạy thục mạng mới !”
Ánh mắt Vân Lăng rơi xuống bàn tay đang chỉnh trang y phục của .
Hắn liền thẫn thờ ngây ngẩn ngay tại chỗ.
Rèm cửa vén lên.
Ta nạp đạn sẵn sàng châm chọc giễu cợt.
Ai ngờ đập mắt là một khuôn mặt cực kỳ tuấn tú nam tính.
Nam nhân mày kiếm mắt sáng.
Làn da ngăm đen khỏe khoắn.
Nhìn thấy Chu Dung đang đợi cửa.
Hắn bèn nhoẻn miệng .
Lộ nụ vô cùng rạng rỡ sáng láng.
“Dung nhi.”
Những lời châm chọc móc mỉa của cứ thế nghẹn ứ nơi cổ họng.
Nửa ngày mới mặt sang Vân Lăng vẫn đang tỏ vẻ ngầu lòi: “Vân Lăng si tình ơi.”
“Ngươi đành chờ kiếp nhé.”
Vân Lăng ngơ ngác: “?”
là nữ chính khác.
Chẳng chịu tủi chút nào luôn!
14
Sau khi bày tỏ rõ ràng mục đích của chuyến với Sở Hoài.
Sở Hoài thoáng chút lưỡng lự nhưng nhanh ch.óng gật đầu ưng thuận.
Chúng cứ như dắt díu Chu Dung.
Và tướng công của nàng cộng thêm ba đứa nhỏ cùng về Thanh Vân tông.
Tiểu sư từng cưng chiều lên tận trời vẫn đang sống trong mớ kịch bản cũ kỹ.
Nàng diện một bộ váy dài trắng muốt.
Đứng đợi cổng sơn môn với bộ dáng yếu đuối mỏng manh: “Sư tôn.”
“Tất cả là tại con.”
“Con nên thương trong lúc rèn luyện.”
“Hại Chu Chu sư tỷ hao tổn tu vi cứu mạng con.”
“Chu Chu sư tỷ.”
“Tỷ trách thì cứ trách .”
“Xin tỷ đừng trách sư tôn.”
“Đều là của cả.”
Ta lạnh một tiếng.
Liếc mắt Chu Dung đang cạnh bên.
Ngại quá tiểu sư .
Khắc tinh của đến đây!