Nam Chính Nhận Nhầm Ta Là Nữ Chính - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:36:30
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiên cốt của cũng sẽ tiểu sư tiện tay thu nhận luôn đấy.”

Đại sư lập tức bình tĩnh ngay.

7

Mất tiên cốt.

Linh lực bên trong cơ thể bắt đầu bạo động xông loạn khắp các kinh mạch.

Nó dường như xé nát cả đan điền của .

Ngay lúc đau đớn đến mức lịm .

Trước mắt lờ mờ xuất hiện một bóng .

Một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi dung nhập cơ thể .

Linh lực đang bạo động liền dần dần bình trở .

Dường như tiếng ai đó đang thở dài: “Bắt con chịu khổ .”

Cơ thể dường như đang chầm chậm tự tu phục.

thần trí vẫn cứ mơ màng chẳng rõ ràng.

Chợt bên tai vang lên tiếng hét lớn: “Sao tiến độ vẫn chẳng nhúc nhích thế !”

“Chắc chắn là hệ thống .”

“Mặc kệ .”

“Cứ tiếp tục ngược tính .”

Lúc mở mắt nữa.

Ta khỏi bàng hoàng ngơ ngác.

Linh cốt của .

Thế mà mọc nữa ?!

Hơn nữa phẩm chất dường như còn cao cấp hơn cả lúc !

Chuyện ?

Bây giờ bắt buộc tự nghi ngờ chính .

Lẽ nào thực sự là một thiên tài!

8

Lại một năm nữa trôi qua.

Tiểu sư gặp nạn trong lúc rèn luyện.

Bây giờ cần dùng tâm đầu huyết của cùng linh mạch để cứu mạng nàng .

Khi Vân Lăng phái gọi đến.

yên tâm nên cùng .

Rất lâu gặp .

Rõ ràng vẫn mang dáng vẻ tuấn lãng xuất trần như xưa.

cớ cảm thấy xa lạ lạnh lẽo đến thế.

Chẳng buồn nhiều lời thừa thãi.

Hắn mở miệng phán: “Thời gian cấp bách.”

“Vân Dao đang đợi tâm đầu huyết của con để cứu mạng.”

“Chu Chu.”

“Con đừng bướng bỉnh nữa.”

Ông trời ơi.

Ngươi thử xem giống tiếng ?

Ta nghiến răng nghiến lợi: “Một giọt tâm đầu huyết tương đương với một năm tu vi.”

“Ta tu hành tổng cộng mới hai mươi năm.”

“Đem bộ tâm đầu huyết cho nàng thì đây?”

thở vắn than dài: “Sư tôn.”

“Hãy để con truyền tâm đầu huyết cho Vân Dao sư .”

“Chu Chu sư thấy xót nhưng con thấy xót lắm.”

Vân Lăng chỉ lạnh lùng cự tuyệt: “Không.”

“Ta chỉ cần m.á.u của Chu Chu.”

còn định lên tiếng.

ngắt lời: “Bỏ .”

“Huynh đừng nữa.”

“Vô dụng thôi.”

Sự khác biệt duy nhất bây giờ chính là tự tay dâng lên tâm đầu huyết.

Hay là để đích tay moi lấy tâm đầu huyết của mà thôi.

Ta giữ nguyên vẻ mặt vô cảm.

Tự ép tâm đầu huyết giao cho Vân Lăng.

“Vân Lăng.”

“Tu vi trả cho .”

“Từ nay về chúng ân đoạn nghĩa tuyệt.”

“Không còn bất cứ quan hệ nào nữa.”

Sắc mặt Vân Lăng khẽ run lên.

đến cuối cùng vẫn giữ im lặng.

Hắn nhận lấy tâm đầu huyết.

Sau đó rót thẳng miệng Vân Dao đang hôn mê bất tỉnh.

9

Mất tu vi.

Ta lảo đảo mất trọn một canh giờ mới về tới động phủ.

Lúc đặt chân tới nơi thì cơn sốt cao ập đến.

Trong mơ gương mặt Vân Lăng cứ lặp lặp ngừng.

Trong giấc mơ đối xử với dịu dàng như ngày xưa.

Ta thấy khẽ giọng nỉ non: “Là sư tôn với con.”

“Không cả.”

“Sắp tới kịch bản truy thê hỏa táng tràng .”

“Đến lượt con hưởng phúc .”

.

Đây mới chính là Vân Lăng mà quen thuộc.

Cái cảm giác thuộc kiểu mơ đến câu nào là thốt câu đấy .

Ngày thứ hai lúc tỉnh giấc thì cơn sốt lùi xa.

Linh lực bên trong cơ thể dư dả sung mãn vô cùng.

Tu vi những phục hồi trọn vẹn.

Mà thậm chí còn thâm hậu hơn nhiều.

Chắc chắn .

Ta đích thị là một kỳ tài tu luyện.

10

Ta rời khỏi Thanh Vân tông.

khuyên nhủ .

Huynh há miệng thôi.

Cuối cùng đành : “Bỏ .”

“Muội .”

“Giữ mạng sống mới là quan trọng nhất.”

“Sư tôn bây giờ điên thật .”

Ta khẽ gật đầu.

Sau đó lưng xuống núi chẳng một ngoảnh .

Ta trở về thăm quê hương.

Ta đến mộ phần của phụ mẫu thắp nén nhang.

Chợt trong lòng dấy lên một cảm giác m.ô.n.g lung mờ mịt.

Khoảnh khắc .

Ta đột nhiên nhận thức một cách vô cùng rõ ràng.

Ta chẳng còn nơi nào để nương tựa nữa .

Vân Lăng theo phía từ lúc nào.

Ta vẻ như hề .

Mãi cho đến khi chủ động lên tiếng: “Chu Chu.”

“Là của sư tôn.”

“Sau sư tôn sẽ đền bù gấp bội cho con.”

“Sẽ đối xử thật với con.”

“Cùng trở về .”

“Có ?”

Ta giữ im lặng một lúc lâu: “Không .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-chinh-nhan-nham-ta-la-nu-chinh/chuong-2.html.]

“Vân Lăng.”

“Người tưởng cứ đền bù là xong chuyện ?”

“Hai mươi ba năm khi đưa rời khỏi nơi .”

“Ta từng ngây ngốc nghĩ rằng bản cuối cùng cũng một mái nhà.”

Đền bù đương nhiên là tác dụng !

Nếu Vân Lăng đưa về thì chắc chắn thể từ chối .

Chi bằng cứ vẻ đau thương tuyệt vọng.

Biến thứ tình cảm lạnh nhạt thành linh thạch ấm áp.

Nắm lấy cơ hội vơ vét của một vố thật đậm mới !

Giữa hàng chân mày của Vân Lăng hiện lên vài phần bi thống.

Hắn hé miệng định giải thích điều gì đó.

Ta lập tức ngắt lời: “Người cần biện minh.”

“Ta !”

Thật sự để ngươi giải thích thì ngươi mượn cớ ép giá xuống mất!

Vân Lăng cạn lời: “…”

Ta tiếp tục phát động thế công.

Biểu cảm vô cùng bi thương sầu t.h.ả.m: “Sớm ngày hôm nay.”

“Năm xưa giữa và Chu Dung.”

“Nếu như chọn Chu Dung thì mấy.”

Vân Lăng khựng : “… Chu Dung ư?”

“Khoan .”

“Chu Dung ư?!”

Hắn đột nhiên hít sâu một ngụm khí lạnh: “Chọn Chu Dung?!”

Trông như kẻ sống dở c.h.ế.t dở khi thấy bầu trời sụp đổ.

Hắn khan bảo: “Con chôn cùng với phụ mẫu con luôn .”

Ta ngẩn : “Muốn chui tổ phần nhà ?”

“Thế thì tính giá khác nhé.”

Vân Lăng á khẩu: “?”

Sau một hồi trầm mặc.

Vân Lăng bỗng nhiên đề nghị xem thử Chu Dung sống .

Hỏi thăm vài qua đường.

Chúng men theo con đường mòn hướng cánh đồng.

Cuối cùng cũng thấy bóng dáng Chu Dung.

Nàng đang mồ hôi nhễ nhại cuốc đất đồng.

Ta đang định lên tiếng gọi.

Lại thấy nàng vội vã quăng chiếc cuốc sang một bên.

Sau đó chạy tót tới bóng râm gốc cây.

Nàng bế đứa trẻ trong gùi tre lên.

Bắt đầu cho con b.ú.

Nghe gọi: “Chu Dung.”

“Có hai vị tiên sư đang tìm cô kìa!”

Chu Dung ngẩng đầu về phía chúng .

Làn da ngăm đen.

Vòm n.g.ự.c trắng ngần.

Chu Dung nhoẻn miệng : “Tiên sư.”

“Hai tìm nhà quê như chuyện gì thế!”

Sắc mặt Vân Lăng cứng đờ.

Cả như sét đ.á.n.h trúng.

Rất lâu mới mặt .

Nhọc nhằn thốt lên: “Đứa trẻ là của ngươi ?”

thế.”

“Nhìn đứa nhỏ nhà xinh xắn !”

Lời dứt.

Lại một đứa nhóc chừng ba bốn tuổi chạy tới ôm chầm lấy đùi Chu Dung.

“Nương ơi.”

“Con cũng đói !”

Vân Lăng như sắp nát vụn : “Đứa nhỏ cũng là của ngươi ?”

Trên mặt Chu Dung hiện lên mấy phần tự hào: “Chứ còn gì nữa.”

“Ta thành sáu năm .”

“Hai nam một nữ.”

“Đứa nào đứa nấy đều khỏe mạnh phổng phao cả!”

Vân Lăng sợ hãi lắp bắp: “Gì cơ.”

“Sợ c.h.ế.t mất!”

“Trời đất quỷ thần ơi.”

“Quay đầu .”

“Nàng thế mà là bà bỉm sữa ba con !”

Hắn giống như đột ngột phát bệnh: “Nói mới nhớ thì phu quân ngươi .”

“Không lẽ c.h.ế.t ?”

“Một nữ nhân dắt díu hai đứa trẻ còn xuống đồng lụng vất vả.”

“Nếu c.h.ế.t thì thể để cô chịu khổ nhường chứ?!”

Ta xong mà giật giật mí mắt.

Quả nhiên nụ mặt Chu Dung lập tức vụt tắt.

Nàng khom nhặt tảng đá chân lên ném thẳng về phía .

Nàng hung tợn mắng mỏ: “Mẹ kiếp nhà ngươi.”

“Yêu nhân khốn nạn từ chui .”

“Giữa thanh thiên bạch nhật dám trù ẻo tướng công nhà .”

Nàng đặt đứa nhỏ xuống định lấy cuốc.

“Để xem hôm nay xé nát cái miệng thối của ngươi !”

Vân Lăng thế mà vẫn còn há mồm tiếp.

Ta vội vàng bụm c.h.ặ.t miệng kéo chạy trối c.h.ế.t: “Hắn tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma .”

“Ngươi đừng để bụng nhé!”

11

Sau khi rời khỏi đó.

Vân Lăng cứ luôn trong trạng thái hồn xiêu phách lạc.

Lúc đầu .

Thấy Vân Lăng treo lủng lẳng ngọn cây .

Ta hét lên một tiếng thất thanh.

Sau đó vội vàng lao tới đá cho một cước rớt xuống.

“Không tùy tiện chơi xích đu ở nơi công cộng!”

Vân Lăng ngã bệt gốc cây.

Hắn chấn động tới mức thốt nên lời: “… Con bản đang cái quái gì thế?”

Thấy tâm trí hoảng loạn như .

Ta liền vội vã lợi dụng lúc sơ hở mà đưa câu hỏi chất vấn tận linh hồn.

“Giữa và Chu Dung.”

“Rốt cuộc là nghiệt duyên gì?”

Sắc mặt Vân Lăng cứng đờ.

Sau một tiếng thở dài thườn thượt.

Thế mà quyết định từ bỏ kháng cự.

Hắn đem chuyện từ đầu chí cuối khai báo bộ.

“Ồ ồ.”

“Ý của đến từ một thế giới khác.”

“Không lưu lạc đến thế giới của chúng .”

“Người cần ngược hạ nữ chính của thế giới .”

“Tức là Chu Dung.”

“Đợi đến khi tiến độ ngược tâm đầy .”

“Lại tiếp tục màn kịch truy thê hỏa táng tràng.”

“Cuối cùng là đến happy ending.”

“Sau đó mới thể trở về thế giới ban đầu của ?”

Ta sức cố gắng lĩnh hội mớ từ ngữ khó hiểu .

Ta lấy tay ấn lên những đường gân xanh đang giật giật trán: “Kết quả là nhận nhầm thành nữ chính.”

Loading...